Chap 1

  "Chào buổi sáng Trần tổng" Nhân viên lễ tân chào Lan Khuê
"Chào buổi sáng" Lan Khuê không chút nào keo kiệt nở nụ cười ngọt ngào với cô gái trẻ
Cùng là nữ nhân với nhau, nhưng cô gái đứng trong quầy lễ tân cũng bị nụ cười ngọt ngào của Lan Khuê làm hôn mê.
Sáng thứ hai là ngày diễn ra hội nghị thường kỳ, đã trở thành qui luật bất biến, Lan Khuê cầm laptop đi tới phòng họp, vừa vào thì đã thấy Khánh Ngân bên trong "Chào buổi sáng Đỗ tổng"
"Chào buổi sáng Trần tổng, mỗi ngày nhìn cậu lúc nào cũng thần thái sáng lạng hết nha"
"Chứ sao, con người sống được ngày nào thì vui vẻ ngày đó" Lan Khuê cười nói
Khụ khụ... Phương Anh ho vài tiếng "Đã đến giờ họp"
Lan Khuê thè lưỡi vội chạy tới chỗ của mình ngồi xuống
"Buổi họp hôm nay trước tiên sẽ giới thiệu mọi người với một vị đồng sự mới. Vị này sẽ là tổng giám đốc tài vụ của chúng ta, Phạm Hương - Phạm tổng. Là bạn học của Đỗ tổng chúng ta" Phương Anh giới thiệu với mọi người.
Lan Khuê nghe Phương Anh giới thiệu thì quay đầu nhìn thấy người ngồi đối diện nàng mặc môt chiếc áo sơ mi màu xanh, tóc đen dài mềm mại, sóng mũi cao, môi dày, nhìn đến đây thì Lan Khuê nhớ tới một câu nói, người ta hay nói những người như thế rất đa tình, xem ra tổng giám đốc tài vụ này là một kẻ lanh mồm lanh miệng. Trong lòng Lan Khuê khẽ đánh giá Phạm Hương .
"Phạm tổng, để tôi giới thiệu mấy vị đồng sự này một chút. Vị này là tổng giám đốc nhân sự Khánh Ngân, hẳn là không xa lạ gì"
Hai người gật gật đầu xem như ngầm hiểu.
"Còn vị này là tổng giám đốc tiêu thụ, Lan Khuê"
"Xin chào, Phạm tổng, về sao mong nhiều chỉ giáo" Lan Khuê lập tức nở nụ cười chuyên nghiệp của nhân viên bộ phân tiêu thụ với Phạm Hương .
Không nghĩ tới, Phạm Hương  không có chút phản ứng nào, dám xem nhẹ Lan Khuê.
Điều này làm Lan Khuê rất không vừa lòng, nàng hướng một cái nhìn cố chấp về phía Phạm Hương .
Phương Anh vội giới thiệu Phạm Hương  với những đồng sự khác, lúc đó Phạm Hương  vẫn cũng vô cùng lãnh đạm với họ, điều này làm Phương Anh thực đau đầu, hy vọng sau này tổng giám đốc tài vụ có thể chung sống hòa bình với nhưng đồng sự khác.
Sau khi tan họp, ai nấy đều về văn phòng của mình, Lan Khuê thì lại đi về phía phòng trà, tự pha cho mình một ly cà phê thơm lừng. Tối hôm qua vị khách hàng kia muốn hàn huyên, bắt nàng ngồi lại nói chuyện, mãi cho tới ba giờ sáng mới về tới nhà, làm giờ này nàng cảm thấy vô cùng buồn ngủ. Hương thơm của cà phê tràn ngập trong phòng trà làm Lan Khuê cảm thấy thực thoải mái, vừa hé miệng uống một ngụm thì nghe phía sau có một giọng nói lạnh băng "Trần tổng"
Thân thể Lan Khuê chợt lạnh đi, có chút run lên, nàng quay đầu lại thì nhìn thấy Phạm Hương  không chút tiếng động đứng sau lưng gọi mình,
Lan Khuê đè nén cảm giác sợ hãi trong nội tâm, nếu không phải đã nghe qua Phương Anh giới thiệu Phạm Hương  là tổng giám đốc tài vụ thì nàng sẽ nghĩ người này là ma trong công ty.
"Phạm... Phạm tổng, có chuyện gì không?"
"Không có gì, chỉ gọi cô một tiếng" Nói xong liền nhẹ nhàng phiêu đãng đi mất
Lan Khuê chờ cho Phạm Hương  đi ra khỏi phòng trà rồi thì mới cảm thấy nhẹ nhõm, lúc này mới cảm nhận được hương cà phê tiếp tục bay bổng, nhìn xuống ly cà phê trên tay, Lan Khuê thầm mắng Phạm Hương chết tiệt, làm mình chậm trễ uống cà phê, nàng vừa nói vừa bưng ly cà phê đã nguội về văn phòng.
Thời gian sau đó, Lan Khuê và Phạm Hương  việc ai nấy làm, nước giếng không phạm nước sông. Mãi cho đến khi Lệ Hằng xuất hiện quấy rối tiến độ thi công công trình làm cho họ phải cùng ngồi lại đàm phán thì lúc đó sáu người mới có dịp cùng nhay ăn tối ở khách sạn Marriott.
Tối hôm đó mọi người đặc biệt vui vẻ, Lan Khuê uống nhiều hơn ngày thường. Thật ra là nàng nhìn thấy Lilly và Phương Anh ân ân ái ái, còn Khánh Ngân với Phạm Hương cũng mập mờ không rõ cho nên mới tủi thân giật lấy chai rượu. Lan Khuê uống say nói năng lộn xộn, cùng đem Lilly, Phương Anh, Khánh Ngân và Phạm Hương  ra trêu chọc, Phương Anh sợ quá đành phải cho người tính tiền gấp.
Trong gara xe, Lan Khuê say tới nỗi ngã trái ngã phải, nhưng nàng cũng ý thức được Lilly đã đưa Phương Anh về, còn Phạm Hương  chắc là muốn đưa Khánh Ngân đây mà, nghe thấy Lệ Hằng nói muốn đưa nàng về nàng cũng thật cao hứng, nàng không phải một mình buồn bã ngồi taxi về nhà một mình nữa, cho nên liền chân nam đá chân chiêu đi tới gần Lệ Hằng.
Cảm giác đi chưa được mấy bước thì đã có người chặn ngang ôm nàng lại, nàng nghĩ Lệ Hằng đỡ mình nên cũng yên tâm ngã vào lòng người đó. Cảm giác có người đỡ nàng vào trong xe, Lan Khuê sợ mình sẽ nôn ra xe cho nên nhanh chóng mở kính xe ra. Xe nhanh chóng lăn bánh, Lan Khuê tựa đầu vào cánh cửa ngủ mê man,
Ngủ mãi cho đến khi nàng cảm giác có người vỗ vỗ mặt mình, bên tai còn nghe được giọng nói của ai đó "Lan Khuê, Lan Khuê, nhà cô ở đâu để tôi chở cô về"
Lan Khuê nghe nửa ngày thì hiểu ra, thì ra là Lệ Hằng hỏi nàng địa chỉ nhà, bởi vì uống hơi nhiều, nàng nói chuyện có chút không rõ, nhưng cũng hoàn thành nhiệm vụ nói ra địa chỉ nhà, nói xong nàng liền ngủ gục tại chỗ.
Phạm Hương nghe Lan Khuê nói xong địa chỉ nhà thì có chút sửng sốt, cô nhìn Lan Khuê nói xong liền ngủ thì liền bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nhanh chóng cho xe chạy tới nhà Lan Khuê.
Phạm Hương  đeo túi xách của Lan Khuê lên sau đó thì bế nàng, trong lòng thầm nói "Nhìn qua thì có vẻ gầy, nhưng sao lại nặng thế này?" Phạm Hương  đi tới cửa thì đặt Lan Khuê xuống, mở túi xách lục tìm chìa khóa nhà, trong túi xách của nữ nhân này loạn thất bát tao thứ gì cũng có, Phạm Hương  tìm nửa ngày cũng chưa tìm được, khó trách túi xách của Lan Khuê vừa to lại vừa nặng như vậy, cô vừa giận vừa buồn cười, trong túi đựng toàn mấy thứ đồ linh tinh.
Thật vất vả Phạm Hương  mới tìm được chìa khóa mờ cửa vào nhà, vào trong nhà cô mới thấy căn nhà không khác gì cái chuồng heo, còn hơn như vậy nữa, đồ đạc lộn xộn, để khắp nhà, Phạm Hương  ôm Lan Khuê xoay người đi vào trong phòng trong, cô dùng tất cả sức lực mở cửa ra, quả nhiên trong phòng lộn xộn cũng không kém, trước tiên cô đặt Lan Khuê nằm trên giường rồi hẳn tính sau.
Trên giường để đầy quần áo và đồ vật linh tinh, có cả vỏ chai nước khoáng, Phạm Hương  gạt hết mấy thứ đó xuống đất rồi đặt Lan Khuê lên giường, cẩn thận cởi áo khoác và giày cao gót của nàng ra, đang nghĩ tới muốn cới quần thì Lan Khuê đã tự giác cởi không cần cô phải động tay. Điều này làm Phạm Hương  có chút xấu hổ, vội vàng đem chăn đắp lại cho nàng.
Lan Khuê nằm trên giường, cả người lui vào trong chăn, phát ra tiếng rên rĩ thỏa mãn, nặng nề chìm vào giấc ngủ. Phạm Hương  nhìn Lan Khuê ngủ thỏa mãn như vậy cảm thấy rất thú vị, cô ngồi bên mép giường lấy tay nhẹ nhàng gạt mấy sợi tóc trên mặt Lan Khuê sang một bên.
Lúc ngón tay Phạm Hương  vô tình lướt qua gò má Lan Khuê, nàng rên rỉ vài tiếng, Phạm Hương  sợ tới mức nhanh rụt tay về. Nhìn Lan Khuê phát hiện nàng cũng không có tỉnh lại, cô lớn mật vuốt ve mặt nàng vài cái mới cảm thấy hài lòng rút tay về.
Phạm Hương  định khi Lan Khuê ngủ thì cô cũng ra về, lúc này thấy nhà nàng loạn thành như vậy, không biết ngày mai Lan Khuê tỉnh lại sẽ thế nào, tuy là cuối tuần nhưng chắc nàng cũng sẽ làm ngôi nhà thành cái chuồng heo thôi, tìm một chỗ trống để đi cũng không ra.
Phạm Hương vừa nghĩ vừa bắt tay dọn dẹp lại, trên mặt đất trong phòng có đủ thứ đồ linh tinh, đồ trang điểm, đồ ăn, ngay cả nội y cũng có, cũng không biết là sạch hay là bẩn nữa, Phạm Hương  nhặt lấy tất cả cho vào máy giặt, giặt sạch.
Dọn dẹp trong phòng xong xuôi, Phạm Hương  nhẹ nhàng đóng cửa lại cho Lan Khuê yên tĩnh ngủ. Một mình ra phòng khách tiếp tục chiến đấu hăng hái. Lúc cô vào tới nhà bếp của Lan Khuê, xém chút nữa bị làm cho ngất xỉu tại chỗ, mì ăn liền, thức ăn thừa, chén dơ toàn bộ nằm trong bồn rửa chén, làm bốc lên một mùi mốc meo khó chịu.
Mở tủ lạnh ra thì cũng chẳng có gì ngoài một bình sữa đã quá hạn sử dụng. Phạm Hương  tìm một chiếc túi màu đen thật to dồn tất cả vào, thu dọn phòng bếp sạch sẽ chỉnh tề.
Phòng tắm thì sạch hơn một chút cho nên rất nhanh đã lau chùi xong, Phạm Hương  cầm lấy hai túi rác to đùng đi ra cửa. Quay sang nhìn thấy có cửa hàng tiện lợi 24 giờ gần đó, cô liền đi vào mua một tí đồ dùng hằng ngày và thức ăn nước uống về đặt trong tủ lạnh Lan Khuê.
Chờ Phạm Hương  làm xong hết mọi chuyện thì nhìn đồng hồ cũng đã bốn giờ sáng, mắt cô đã mở hết lên nhưng cũng cố tắm rửa qua một cái sau đó ra sô pha trong phòng khách ngủ.
Lan Khuê tỉnh lại thì đã là mười giờ sáng hôm sau, tối hôm qua nàng uống nhiều quá, bây giờ dạ dày lại lên tiếng chống đối. Lan Khuê nằm trên giường nghĩ lại, hình như tối hôm qua Lệ Hằng đưa mình về.
Hả! Vậy là Lệ Hằng vào nhà nàng rồi sao, có phải đã nhìn thấy đống lộn xộn nàng bày hay không, thật xấu hổ quá, Lan Khuê đỏ mặt, giống như đà điểu trốn vào trong chăn. Sau đó nghĩ lại, nàng và Lệ Hằng cũng không gặp nhau nhiều lắm, cũng không sao.
Lan Khuê ngồi dậy, nhìn thấy cả căn phòng sạch sẽ nàng liền nằm xuống lần nữa. Chẳng lẽ mình còn nằm mờ chưa tỉnh
Nằm trong chốc lát lại cảm thấy không thích hợp, dùng sức nhéo mình một cái. Đau nha, vậy là không phải nằm mơ rồi, Lan Khuê vội vàng đứng lên nhìn trên mặt đất, cái gì cũng không có, nàng nhớ là hôm qua thay đồ xong thì ném đại quần áo bẩn trên mặt đất sau đó vội vàng tới công ty mà.
Sao lại thế này, Lan Khuê bỗng nhiên nghĩ tới có người nói chìa khóa nhà mình vẫn có thể mở cửa phòng nhà người khác, nghĩ thế nàng vội đi ra ngoài phòng khách, chỗ này là nhà của mình mà. Nàng đi vào phòng bếp cũng thấy cả căn phòng sạch sẽ tinh tươm, điều này làm nàng thật hoài nghi có phải tối hôm qua bị mộng du rồi tự mình đi dọn dẹp nhà cửa không?
Đột nhiên nàng nhìn thấy phía sau sô pha rớt ra một cái chân, Lan Khuê hoảng sợ thuận tay cầm một chiếc nồi đi tới sô pha.