Chap 58

Trong bệnh viện. Các anh đang đợi trước cửa phòng cấp cứu! Ai nấy đều lo lắng. Đi qua đi lại mà muốn mòn luôn nền nhà. Đã 5 tiếng trôi qua mà chưa thấy ai bước ra. Và đã bước qua tiếng thứ 6! Bác sĩ cuối cùng cũng bước ra.
Jimin:" Em ấy sao rồi ạ?"
Bác sĩ:" Haizz..." - Ông lắc đầu
Taehyung:"sao rồi bác sĩ ông nói đi!" - anh hốt hoảng
Bác sĩ:" Bệnh nhân Min Yun có tình trạng quá nguy cấp! Không được đưa vào đây sớm nên...."
Wonho:" Em... em ấy...?"
Bác sĩ:" Không qua khỏi! Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi!" - Ông vỗ vai Wonho rồi rời đi
Jin:" Không... không phải chứ? Em ấy... em ấy không còn sao?" - Mắt anh rưng rưng
Cả đám òa khóc. Đến nỗi mà người đằng xa xa kia cũng chịu không nỗi. Khóc mà banh luôn cái bệnh viện người ta. Ở Nhật người ta luôn tôn trọng sự im lặng mà cái đám lầy nhà này =.=
Suga:" Này!! Mấy người làm gì mà khóc ở đây vậy hả? Làm như có người chết không bằng?" - Cậu bước đến với cái tay bị bó bột
Jimin:" Min... Min Yoon em ấy...."
Suga:" Min Yoon? Em ấy ở phòng hồi sức bên kia kìa! Sao?"
Namjoon:" Ủa thế người trong này?"
Bác sĩ đi cùng với Suga:" À là Min Yun! Em ấy mới 10 tuổi! Bị ung thư phổi... nên không qua khỏi! Còn Min Yoon đang ở phòng hồi sức! Em ấy đã được súc ruột rồi! Còn băng bó vài vết thương! Chắc sẽ tỉnh sớm thôi" - Anh ta hiền từ nói (Chú này trẻ hơn chú kia mấy thím ạ:3)
Hoseok:" Aissss từ đồng âm chết tiệt! Làm tốn nước mắt của bổn nhân!" - Anh quẹt giọt lệ trên mặt
Bác sĩ đi cùng với Suga:" Em ấy sẽ ổn thôi! Nhớ chăm sóc đàng hoàng nha Suga! Tôi đi đây." - Anh gật đầu chào các anh và Suga, rồi rời đi
Suga:" Vâng!.... rồi mấy anh sao đây? Định ở đây khóc miết à?"
Taehyung:" mấy ông bác sĩ ở đây chơi troll thế?"
Jin:" Ôi trái tim bé nhỏ của tui...."
Jimin:" mà tay em sao thế Suga?"
Suga:" bị trật cổ tay tí thôi! Mà em... em xin lỗi.."
Namjoon:" sao lại xin lỗi?"
Suga:" Tại em mà đã để mọi người lo thế này... và cả Min Yoon.."
Nói đến nay nước mắt cậu sụt sùi, sóng mũi cay cay, không thể ngăn cản nước mắt... cậu khóc nức nỡ. Bây giờ các anh mới nhận ra là mình thật sợ nước mắt của Suga! Ai nấy đau lòng nhìn từng giọt lệ cậu rơi. Jin bước đến ôm cậu vào lòng.
Jin:" Suga ngoan! Nín đi... đừng khóc anh xót!"
Cả khúc hành lang lặng đi! Chỉ còn tiếng khóc của cậu. MinHa và HuynWon đang đứng trước cửa phòng hồi sức. Căn phòng bị cách ly tuyệt đối! Chỉ có quyền đứng ngoài nhìn vào! Nhìn con gái mình thở bằng bình oxi, tay thì gắn với đồ đo nhiệt tim và huyết áp. Còn bị truyền nước biển. Trên người cô toàn là băng trắng để bó vết thương.
Cuối cùng bác sĩ cũng đã giải cách ly! Có quyền vào thăm bệnh. Nhưng lúc đó thì Vợ Chồng nhà HuynWon đã về. Vì sao? Vì Wonho đã hứa sẽ chăm sóc Min Yoon giùm ông bà nên ông bà đã ra về trong trạng thái khá là an tâm. Wonho bước vào phòng bệnh bắt một chiếc ghế rồi ngồi xuống kế giường cô.
Wonho:"Này! Dậy đi. Mới có 2 ngày ở Nhật thôi! Mấy nay chưa đi chơi vui được lần nào cả! Dậy đi! Anh sẽ dẫn em đi chơi." - Anh hất nhẹ mái cô
Đáp lại anh là sự im lặng. Cái sự im lặng này thật sự làm anh đau! Cái ký ức nó lại ùa về. Cái ngày mà anh nằm trong phòng bệnh Suga... nhìn cậu im lặng như cô ngày hôm nay khiến anh buồn. Cảm giác như ấy lại trở về với anh. Anh rưng rưng nước mắt. Cố để giọt lệ ko rơi... Anh nằm thiếp kế bên giường cô. Ngay khi anh vừa thiếp đi thì ngón tay ai đó giật giật....
......
~~~~~~To be continue~~~~~~
Hello các Reader! Tớ ngoi dậy để up chap cho m.n nè=))
Nếu các bạn cảm thấy chap này thật sự hay thì hãy cho chap 1 vote và vài vòng bình luận nhé! Cám ơn những cmt của mọi người thời giam qua!
-Mun Suber-
*Cập nhật ngày 13/11/2016 (tức CN)