Chương 32 - Giải sầu


Editor: Raitguy
"Lân nhi, chuyện này làm ngươi phiền lòng sao?" Hoàng đế nhìn Quân Lâm ngồi trên ghế nhíu mày ngẩn người liền hỏi.
"A, không có gì." Quân Lâm hoàn hồn vội vàng nói.
"Đừng lừa phụ hoàng , mấy tháng qua vất vả cho con , đều không được nghỉ ngơi tốt, phụ hoàng cho con hai tháng ngày nghỉ, sau khi trở về thì tham chính thế nào?" Hoàng đế nói.
"Cám ơn phụ hoàng." Quân Lâm vui vẻ nói, nàng nguyên bản đối với chính trị không có hứng thú, chỉ vì nhìn đến biểu tình của hoàng đế, ý đồ đã muốn thực rõ ràng , hắn là muốn lập chính mình là thái tử. Hai tháng thời gian đủ để nàng ngẫm lại đối sách cho tốt .
Quân Lâm hưng phấn mà ngoạn trong hoa viên, ngày nghỉ này nàng nghĩ muốn ra giang hồ đi một chút, nhìn xem giang hồ là cái dạng gì. Kết quả không để ý đường đụng vào một tiểu nam hài.
"Ngươi không sao chứ?" Quân Lâm nâng dậy tiểu nam hài hỏi.
"Không có việc gì, cửu hoàng huynh." Tiểu nam hài ước chừng mười một, mười hai tuổi.
"Ngươi là?" Quân Lâm nghi hoặc nói.
"Ta là thập tam hoàng tử, Lăng Diệp." Tiểu nam hài nói. Quân Lâm thấy hắn trong tay cầm lấy một quyển sách, liền ngạc nhiên nói:"Ngươi là muốn đi đâu?"
"Ta đi thư viện." Tiểu nam hài nói.
"Sao cơ?" Quân Lâm nghi vấn một hoàng tử không phải có thư phòng của chính mình sao?
Tiểu nam hài nhìn ra nghi vấn của Quân Lâm liền giải thích nói:"Mẫu thân đệ là danh cung nữ, cho nên đệ không có thư phòng." Hắn nói lời này thời điểm cũng không cảm thấy vì mẫu thân hắn mà hổ thẹn, ngược lại ngẩng đầu ưỡn ngực, đứa nhỏ này thoạt nhìn là sớm thành thục.
Quân Lâm ghét nhất là chuyện phân tôn ti, bởi vì mẫu thân địa vị bất đồng cho nên hoàng tử đãi ngộ cũng không đồng? Nàng nói:"Về sau đệ đến Tấn Thắng cung đi, thư phòng huynh có rất nhiều thư, đệ cứ việc xem, phần lớn thời gian huynh cũng không ở đó."
"Này......" Tiểu nam hài có chút do dự.

"Đừng này này Na Na , liền như vậy định rồi." Quân Lâm lập tức quyết định. Tiểu nam hài gật gật đầu nói:"Tạ cửu hoàng huynh."
"Là huynh đệ tạ gì, đệ đi thư phòng đi." Quân Lâm nói,"Huynh ra cung trước." Quân Lâm nghĩ ra cung cùng Vũ Yên nói một tiếng, sau đó phải đi giải sầu.
"Vũ Yên, quá vài ngày ta muốn đi Giang Nam một chút, ha ha, ta nghĩ nhìn xem giang hồ nhân sĩ cuộc sống là cái dạng gì ." Quân Lâm nói.
"Quân Lâm, muội...... Muội không muốn huynh rời đi muội, huynh có thể mang muội cùng đi hay không?" Vũ Yên nói.
"Nhưng mà, trên giang hồ nhiều chuyện phiêu lưu, muội đi theo sẽ có nguy hiểm , hơn nữa, muội đi rồi sinh ý làm sao bây giờ đây?" Quân Lâm nói, nàng vốn là đi giải sầu sau đó ngẫm lại như thế nào đối mặt sự thật .
"Sinh ý đều có người trông coi, huynh mang muội đi được không? Muội sẽ chiếu cố chính mình , sẽ không cho huynh thêm phiền toái." Vũ Yên khẩn cầu nói.
"Nói cái gì vậy chứ, muội làm sao mà liên lụy ta? Ta chỉ là không mong muội xảy ra chuyện." Quân Lâm nhẹ trách mắng.
"Vậy huynh là đồng ý ?" Vũ Yên cười tựa vào lòng Quân Lâm.
"Ai...... Ta có thể cự tuyệt sao?" Quân Lâm bất đắc dĩ thở dài, chọc Vũ Yên cười duyên.
Xuất phát ngày đó, Nhan Tử Đình cũng theo đến, nói:"Ta đang muốn đến Giang Nam bàn chút sinh ý, có thể thuận đường cùng nhau sao?"
Vũ Yên không tiện cự tuyệt, dù sao cũng thiếu người ta một phần ân tình, nói:"Nhan công tử khách khí , chúng ta thập phần hoan nghênh a, vừa lúc trên đường cũng có thêm bạn." Quân Lâm chính là tao nhã cười cười, nàng biết Nhan Tử Đình này là vì Vũ Yên mà đến , xem ra phải cẩn thận chú ý hắn.
Trên đường, Vũ Yên cùng Quân Lâm nói nói cười cười, mà Nhan Tử Đình lại yên lặng nhìn Vũ Yên ngẩn người, Vũ Yên nhận thấy tầm mắt hắn cũng chỉ là tránh né. Rốt cục Vũ Yên mệt mỏi, liền tựa vào trong lòng Quân Lâm mà ngủ.
"Nhan huynh, để ngươi chê cười rồi." Quân Lâm không biết Vũ Yên vì sao đột nhiên ở trước mặt Nhan Tử Đình làm như vậy, là uyển chuyển cự tuyệt? Vô luận là cái gì, nàng thật cao hứng Vũ Yên lựa chọn chính mình, bất quá khi chân tướng rõ ràng về sau nàng không biết còn có thể vẫn lựa chọn như vậy hay không?.
"Không sao." Nhan Tử Đình đem tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Quân Lâm nhìn hắn, trong lòng có thể hiểu được hắn chua sót. Nhưng là tương lai chính mình có lẽ càng khổ, chưa bao giờ có được không thể đến nỗi thống khổ, nhưng khi có được lại mất đi lại càng thống khổ a.
Không hiểu sao , nàng lại nghĩ tới Y Tình, nàng nghĩ đến người sắp có được vị hôn phu như ý lại đột nhiên hủy diệt hoàn toàn giấc mộng của nàng ấy. Ngực lại một trận phiền muộn.