Chương 31 - Bàng hoàng

Editor: Raitguy
Quân lâm từ Duyệt Tân lâu đi ra, trong lòng vô hạn do dự, thật sự phải lựa chọn sao? Cuối cùng cười khổ một hồi, cuối cùng người có quyền lựa chọn không phải là chính mình đi.
Nàng phụng mệnh đi thỉnh An Ninh vương tiến cung diện thánh, hiện tại nên đi rồi. Không biết thấy sai ở đâu, nàng tổng cảm thấy có đôi mắt đang nhìn chằm chằm chính mình, chẳng lẽ Hắc y nhân kia về tới bắt nàng, nhất thời bước đi nhanh hơn.
"Hoàng thúc, phụ hoàng muốn ta đến thỉnh người tiến cung." Quân Lâm cười nói.
"Ừ, bây giờ đi sao?" An Bình vương nói.
"Ân, cỗ kiệu đã được chuẩn bị tốt ." Quân Lâm nói. An Bình vương thoải mái ẩm một miệng trà nói:"Đi thôi."
Lúc này ở giữa điện Thái Hòa
"Lâm ái khanh, thái tử mất, Huyên nhi chỉ sợ bị lỡ cả đời a." Hoàng Thượng bi thương nói.
"Hoàng Thượng, đây là mệnh của Huyên nhi." Lâm Thượng Thư nói.
"Nhược Huyên nguyện vì thái tử thủ tiết." Nhược Huyên nói, nàng vốn muốn sống yên ổn qua ngày, hiện tại đây là cơ hội khẳng định muốn nắm lấy .
"Không được, trẫm có thể nào để ngươi cô độc cả đời đâu. Nói sau Ngọc nhi lúc ấy còn không có nghênh ngươi vào cửa, không tính vợ chồng chính thức. Trẫm sẽ vì ngươi tìm một vị lang quân như ý, lấy đó làm bồi thường." Hoàng đế nói.
Nhược Huyên tựa hồ muốn nói thêm, lại bị Lâm Thượng Thư giữ chặt, Lâm Thượng Thư nói:"Tạ Hoàng Thượng long ân."

"Hoàng Thượng, An Bình vương cùng cửu hoàng tử đã ở ngoài điện Thái Hòa chờ." Lí công công nói.
"Truyền." Hoàng đế nói.
"Nhi thần [ thần ] khấu kiến phụ hoàng [ Hoàng Thượng ]." Hai người quỳ xuống đất nói.
"Bình thân." Hoàng đế nói.
Hai người ngẩng đầu thấy Nhược Huyên, một vui sướng, một kinh diễm. Quân Lâm nhìn Nhược Huyên mỉm cười, mà An Bình vương rất nhanh hoàn hồn, dù sao không còn là tiểu tử tuổi trẻ khí thịnh .
"Hoàng đệ, chúng ta huynh đệ đã lâu không gặp, hay ngươi ở lại kinh thành mấy ngày, thế nào?" Hoàng đế nói.
"Thần tuân mệnh." An Bình vương nói.
Hoàng đế nhìn về phía Quân Lâm đã thấy Quân Lâm nhìn Nhược Huyên ngây ngô cười, nhân tiện nói:"Lân nhi, bình thường nếu không có việc thì lên điện giúp phụ hoàng xử lý chút chính sự."
"A...... vâng" Quân Lâm hoàn hồn, ngẫm lại, lại cảm thấy không đúng, nói:"Dạ, phụ hoàng." Nhược Huyên vốn tim đang đập loạn lại bởi vì một câu của Quân Lâm mà bình tĩnh trở lại, lập tức chuyển khai ánh mắt.
Quân Lâm vừa thấy Nhược Huyên tránh đi ánh mắt chính mình mà trong lòng mất mát. Nàng không rõ Nhược Huyên, thoạt nhìn rõ ràng là một cô gái thanh thuần, nhưng sao tâm tư lại khó nắm bắt như thế. Có thể do chính mình chưa hiểu biết rõ nàng ấy.
Nằm ở trên giường, Quân Lâm lăn qua lộn lại, tâm Nhược Huyên, nàng không xác định, nhưng lại có thể hiểu rõ tâm Vũ Yên, nhưng khi nhớ tới phản ứng của Y Tình khi biết chân tướng, lòng của nàng liền một trận co rút đau đớn, không biết Y Tình hiện tại thế nào , nàng là một cô gái ngoại lãnh nội nhiệt , lại mọi sự tùy tâm, vì theo đuổi người chính mình yêu, nàng có thể bắt buộc chính mình cùng nàng thành thân, đến cuối cùng tỉnh ngộ. Có đôi khi ngẫm lại chính mình thật đúng là tên bại hoại. Tương lai chuyện ai cũng không thể đoán trước, chỉ có thể nhìn duyên phận , nguyên nhân duyên diệt sớm nhất định không phải sao?
Quân Lâm mơ mơ màng màng đang ngủ, lại chưa đắp chăn, ngoài cửa sổ một đạo bóng đen nhẹ nhàng tiến vào vì nàng chỉnh lại chăn, sau đó lại nhanh chóng rời đi. Quân Lâm đang ngủ đột nhiên mở mắt tỉnh lại , không thể tưởng được thật sự có người theo dõi chính mình, nhưng không dự đoán được là nàng. Ai, ta rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ đây? Quân Lâm cảm thấy chua sót.