CHAP 52: Next to you

.
.
.
.
.
.
Cơn đau đớn qua đi. Taehyung không còn chút sức lực nằm vật xuống giường. Cứ như thế này, nhỡ đâu bộc phát trước mặt Jungkook chắc anh không thể nhịn xuống được mất!
. Taehyung??– Jungkook vặn vặn tay nắm cửa nhưng lại không thể mở được.
"..."
. Taehyung, anh có làm sao không??!– cậu lo lắng gọi lớn.
*cạch*
Chốt cửa mở ra, Jungkook vội đi vào trong. Nhưng sau đó liền thở phào nhẹ nhõm. Taehyung vẫn bình thường cả. Vẫn là tư thế đọc sách như lúc nãy.
. Sao anh lại chốt cửa vậy?– đặt thức ăn lên chiếc bàn bên cạnh, sau đó cậu lại ngồi cạnh anh. Hướng ánh nhìn có chút tò mò.
. Chỉ là anh vô ý đá trúng điều khiển thôi mà!– Taehyung nở nụ cười nhợt nhạt. Rõ ràng trong người đang có bệnh, nhưng lại phải tỏ ra bản thân đang dần bình phục. Điều đó làm anh vô cùng tốn sức.
. Vậy chúng ta ăn cơm nhé!
Jungkook bày đồ ăn ra, sau đó cả hai cùng ngồi ăn vui vẻ. Vui vẻ ư? Hình như chỉ mình cậu nghĩ như vậy.
Taehyung, ngực của anh chốc chốc lại nhói lên. Do đó, một thìa cơm căn bản cũng nuốt không nổi. Chỉ còn có thể gắng sức nói chuyện với cậu thật nhiều. Để cậu ăn dần hết thức ăn rồi sẽ tưởng rằng cả hai cùng ăn hết.
Chiều đó, Hoseok lại tới lấy lí do bàn chuyện công ty mà bảo Jungkook đi ra ngoài.
. Chủ tịch, Doom đã phát tác rồi chứ?
. Ừ. Nó thực sự không đơn giản như tôi nghĩ.
. Như vậy, ngài định sẽ nói với Jungkook như thế nào? Việc ngày mốt chúng ta sang Úc chữa trị.
. Tôi cũng chưa biết. Nhưng chắc sẽ lại là đi công tác!
Chỉ cần không phát bệnh trước mặt Jungkook. Mọi thứ đều sẽ được giữ kín.
Tối đến, Jungkook nằm cạnh ôm anh mà ngủ. Với cậu, cảm giác ấm áp này dường như đã rất lâu rồi không có xuất hiện. Người ta hay nói thói quen tạo nên con người bạn nhưng cũng sẽ giết chết bản thân bạn. Phải, ôm anh ngủ đã là thói quen của cậu. rồi, nếu không có anh để ôm chắc cậu sẽ chết vì thiếu ngủ mất!!
Đến nửa đêm, rõ ràng điều hòa vẫn đang bật nhưng sao Jungkook lại có cảm giác như người kế bên lại rất nóng. Cả tiếng hít thở gấp gáp đó nữa. Gì thế này??
Jungkook ngồi dậy, bật đèn ngủ lên.
. Taehyung, anh làm sao thế này??– cậu hốt hoảng sờ vào khuôn mặt đỏ bừng bừng của anh.
Taehyung nhắm mắt, tay đặt vào cần cổ đang kêu gào vì thiếu oxi kia.
. Anh khó thở sao Tae??– Jungkook lo lắng đến bật khóc.
. Đ--đau.........ahhh– Taehyung ôm lấy ngực trái rên lên. Hốc mắt đỏ hoe.
. Anh làm sao vậy?? Đừng làm em sợ mà!! Taehyung ah.– cậu ngồi đó nhìn bộ dáng chật vật của anh, chỉ biết khóc mà thôi. Không phải anh đã bình phục sao? Như thế này là sao đây? Rõ ràng anh không hề khỏe một chút nào.
Jungkook cầm điện thoại lên gọi cho Hoseok, đầu dây bên kia vừa nghe thấy tiếng nấc của cậu qua điện thoại liền tức tốc lên xe rời đi.
----
----
. Hoseok, anh nói thật mọi chuyện cho em biết đi!– Jungkook nhìn sang Taehyung đang ngủ trên giường. Taehyung, rốt cuộc, anh ấy đã bị cái gì??
Hoseok thở dài, đáy mắt trở nên tối lại.
. Thật ra, trước khi chúng ta đến cứu Kim tổng, ngài ấy đã bị lão già kia tiêm Doom vào trong cơ thể.
. Doom?? Nó là thứ gì chứ??
. Là một loại độc dược cực mạnh. Có thể gây tử vong.
. Nhưng sao Taehyung.....??
. Ngài ấy chỉ bị tiêm một lượng rất ít, căn bản không nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng mỗi khi thuốc phát tác, cơ thể sẽ lại bị co giật như ban nãy. Nếu được điều trị, sẽ có khả năng bình phục hoàn toàn.
. Tại sao........tại sao anh ấy không nói em biết chứ?– Jungkook đau lòng nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh.
. Có lẽ ngài ấy vì sợ em lo lắng. Sợ em sẽ không thể chịu được nên đã ra sức giấu diếm chuyện này.
. Vậy anh Hoseok, khi nào thì Taehyung được chữa trị??
. Ngày kia, Kim tổng sẽ được chuyển đến Úc.
. Vậy sao?!– Jungkook cúi đầu xuống, có vẻ như cậu đang suy nghĩ điều gì đó trong đầu.
Buổi sáng hôm sau, từ sớm đã không thấy bóng dáng Jungkook đâu. Thay vào đó, Yoongi được cậu nhờ đến để trông chừng Taehyung.
. Jungkook, em ấy đi đâu rồi??!– Taehyung có chút giật mình khi người mình nhìn thấy đầu tiên là Yoongi chứ không phải cậu.
. Tôi không biết, em ấy nói có chuyện gấp nên bảo tôi sang đây.
. Vậy sao??!– anh ngồi dậy, lưng dựa vào thành giường.
. Phải rồi, anh ăn sáng nhé, để tôi đi lấy.
. Được!
Taehyung thong thả ngồi ăn hết bữa sáng mà Jungkook đã chuẩn bị từ sớm.
Đến giữa trưa, Taehyung đang nằm nghỉ thì Yoongi đột nhiên xông vào. Vẻ mặt vô cùng gấp gáp.
. Gì thế??– điệu bộ khẩn trương của Yoongi làm Taehyung giật thót.
. Anh, xem cái này đi!– Yoongi vớ lấy điều khiển tivi.
Màn hình chợt hiện lên một buổi họp báo trực tiếp. Ở dưới có rất nhiều phóng viên rồi ánh dèn flash chớp nhoáng. Còn người con trai ngồi phía trên, sẽ là người trả lời hết tất cả các câu hỏi từ phóng viên, không ai khác chính là Jungkook.
. Em ấy làm gì vậy??– Taehyung tròn mắt nhìn lên tivi.
. Tôi cũng như anh, cũng đâu biết!!– Yoongi nhún vai, mắt vẫn chăm chú xem tin tức.
---
Đ
ầu tiên, tôi muốn xin lỗi vì cuộc họp báo đường đột này. Và tôi cũng muốn gửi lời xin lỗi đó đến tất cả những fan hâm mộ đã ủng hộ tôi từ trước đến giờ vì điều mà tôi sắp nói ra đây hẳn sẽ làm nhiều bạn thất vọng. Tôi, Jeon Jungkook sẽ chính thức tạm ngưng hoạt động trong ngành giải trí một thời gian.
---
. Sao chứ??– Taehyung cùng Yoongi giật mình vì lời vừa nói của Jungkook trên tivi.
---
Không gian cả hội trường họp báo như ngưng đọng lại. Ai nấy cũng bị tin chấn động vừa rồi làm cho sốc nặng. Nhiều người còn đánh rơi cả máy ảnh trên tay.
. Cậu......cậu Jungkook, đây không phải chỉ là một trò đùa chứ??– một phóng viên rụt rè lên tiếng.
. Với tư cách là một Jeon Jungkook thật sự đang đứng đây. Tôi xác nhận điều mình vừa nói ra, 100% là sự thật– cậu dõng dạc tuyên bố.
. Vậy cậu Jungkook, hãy cho chúng tôi biết lí do là gì đi!
. Lí do của nó tôi chỉ có thể nói ngắn gọn là việc riêng tư thôi, mong mọi người hiểu cho.
. Cậu Jungkook, gần đây dường như Kim tổng rất ít khi xuất hiện, không lẽ đã gặp chuyện gì sao?– câu hỏi của một phóng viên khác làm mọi người bắt đầu chuyển hướng sang Taehyung.
. Có phải vì Kim tổng đã gặp chuyện gì nên cậu mới tạm ngưng hoạt động không?
. Đúng, Taehyung, anh ấy thực sự cũng đang gặp một chút khó khăn.
. Nói vậy, lí do là vì Kim tổng thật sao cậu Jungkook?? Không phải cậu từ trước đến nay luôn đặt sự nghiệp lên hàng đầu sao?
. Phải đó, cậu sẽ chọn Kim tổng thay cho sự nghiệp à??
Jungkook chỉ cười nhẹ, sau đó bình thản nhìn thẳng vào camera phát sóng trực tiếp. Chàng trai có ánh mắt trong veo xinh đẹp với khuôn mặt thanh thoát tựa như thiên thần. Cậu có biết, hình ảnh đó đã vô tình làm ngực anh nhói lên. Không phải vì thuốc đâu, mà là vì cảm động......
. Mọi người nói đúng. Với tôi mà nói, sự nhiệp là cả cuộc đời. Từ khi còn là một thằng nhóc mồ côi không biết gì, chỉ mới chập chững bước vào giới giải trí. Lúc đó, tôi chỉ biết sống với đam mê được thành công trên con đường này. Dù là sáng hay tối muộn, tôi cũng chỉ biết cố gắng. Sự nghiệp mang đến cho tôi niềm vui, nỗi buồn, cả những giọt nước mắt. Nó dường như đã mang đến cho tôi tất cả mọi thứ. Nhưng từ khi Taehyung xuất hiện trong cuộc sống của tôi, tôi mới nhận ra rằng, với tôi, anh ấy còn quan trọng hơn tất cả........
Lúc này chính là lúc tôi phải ở bên cạnh anh ấy. Không có Taehyung, cũng đồng nghĩ với việc tôi chẳng còn gì cả...


END CHAP 52..
Xin lỗi đã đăng chap muộn nha!! Tại cục wifi nhà tui tiêu rồiㅠ.ㅠ
Không lấy tem! 👌👌=))

#JungMi

Mục Lục Truyện

INTRO

CHAP 1: Cậu..

CHAP 2: Bước ngoặc

CHAP 3: Min Yoongi

CHAP 4: Người đàn ông mặc vest đen

CHAP 5: Kim Taehyung và nụ hôn trong bóng tối

CHAP 6: Thất vọng

CHAP 7: CEO mới

CHAP 8: Sự thật về ngôi nhà

CHAP 9: Ở lại

CHAP 10: Lỡ hẹn..

CHAP 11: Sweet kiss

CHAP 12: Song Eunhye

CHAP 13: Tắm chung...

CHAP 14: Chuẩn bị xuất ngoại

CHAP 15: Ăn rồi lại ăn

CHAP 16: Con rể của đối tác..

CHAP 17: Chỉ là bạn bè

CHAP 18: Đi ăn cùng Jimin

CHAP 19: Tôi...sợ bóng tối!

CHAP 20: Yoongi hyung hẹn hò

CHAP 21: Không thể lại yêu hắn

CHAP 22: Mia và quyết định của cậu.

CHAP 23: Tập yêu

CHAP 24: Try to love

CHAP 25: Cầu Yeojwa- nỗi buồn trong lời hát..

CHAP 26: Em cho phép...

CHAP 27: Tất cả đều cho anh

CHAP 28: Happy day

CHAP 29: Dây dưa trong phòng thay đồ

CHAP 30: Anh yêu em, Kookie!

CHAP 31: Bạn cũ.

CHAP 32: Sắp đi tour

CHAP 33: Sự thật hay hiểu lầm?

CHAP 34: Tức giận

CHAP 35: Goodbye my angel..

CHAP 36: Buông tay nhau

CHAP 37: Cơ hội để có anh

CHAP 38: Nhất định không từ bỏ

CHAP 39: Em chọn anh

CHAP 40: Tìm hiểu sự thật

CHAP 41: LIE

CHAP 42: Có thể trở về như lúc đầu chứ?

CHAP 43: 'Không thể' không phải là từ chối

CHAP 44: Mặt Trời-Trái Đất

CHAP 45: Taehyung, không được phạm tội

CHAP 46: Begin

CHAP 47: Em ấy là của tôi!

CHAP 48: Ngày mai rồi sẽ ổn!

CHAP 49: Taehyung, anh đâu rồi?

CHAP 50: Trouble

CHAP 51: Doom

CHAP 52: Next to you

CHAP 53: Chưa từng hết yêu em ấy

CHAP 54: Chỉ mình anh

CHAP 55: Kookie, lấy anh nhé!

CHAP 56: Nhẫn cưới

CHAP 57: Em rất béo sao?

CHAP 58: Disappear

CHAP 59: Giam lỏng

CHAP 60: Bé con của chúng ta...

CHAP 61: Buông tôi ra! Anh điên rồi!

CHAP 62: Phai màu tuyệt vọng

CHAP 63: Khẩn cầu trong bóng tối

CHAP 64: Lối thoát ngay bên cạnh

CHAP 65: Giải thoát muộn màng(?)

CHAP 66: Kookie, chúng ta về thôi!

CHAP 67: Kết thúc.

CHAP 68: Baby

CHAP 69: Vợ bảo gì cũng nghe

CHAP 70: Cưới thôi!

CHAP 71: Hai mảnh ghép-một thế giới (end)

Extra 1

Extra 2