Chương 30 - Gặp lại Vũ Yên

          Editor: raitguy
Sau khi gặp Nhược Huyên, nhìn thấy nàng không có việc gì Quân Lâm nhất thời buông xuống một tảng đá trong lòng.
"Tiểu Cúc, tiểu thư nhà ngươi đâu?" Quân Lâm đến Duyệt Tân lâu không nhìn thấy Vũ Yên, liền hỏi tiểu Cúc.
"Ôi, Quân công tử còn nhớ rõ tiểu thư nhà ta sao? Ta còn nói ngài quý nhân hay quên sự, sớm đã quên tiểu thư chúng ta rồi chứ ?" Tiểu Cúc trào phúng nói.
"Như thế nào quên đâu? Ta đi xa nhà mới về ." Quân Lâm trên mặt đổ mồ hôi, tiểu cô nương này nói chuyện thực thẳng, đồng thời trong lòng cũng có áy náy.
"Mấy ngày hôm trước kinh thành bạo loạn, Vũ Yên có sao hay không......" Quân Lâm quan tâm hỏi.
"Hừ, tiểu thư chúng ta là phúc lớn mạng lớn, mới ra cửa thiếu chút nữa đã bị thích khách làm bị thương, may mắn có Nhan công tử cứu giúp." Tiểu Cúc hừ lạnh nói.
"Nàng không có bị thương không?" Quân Lâm khẩn trương hỏi.
"Không có, chỉ bị kinh hãi một chút." Tiểu Cúc thấy Quân Lâm vì an nguy của Vũ Yên mà sốt ruột nên cũng đã bớt giận.
"Quân Lâm!" Vũ yên trở về liền thấy Quân Lâm đang đứng trước cửa phòng mình, kinh hỉ nói.
"Vũ Yên." Quân lâm bỏ qua tiểu Cúc chạy về phía Vũ Yên, khẩn trương kiểm tra trước sau xem nàng có bị thương hay không.
"Ngươi đang làm gì?" Vũ Yên thẹn thùng nhìn ánh mắt của Quân Lâm xem xét trên người mình.
"Hoàn hảo ngươi không có việc gì." Quân Lâm thấy nàng không sao mới thở phào nhẹ nhõm. Thầm trách chính mình lúc trước rất sơ ý .
"Hừ!" Chỉ nghe Nhan công tử khinh thường hừ một tiếng.
"Vị này là?" Quân Lâm lúc này mới phát hiện bên người Vũ Yên có thêm một gã anh tuấn công tử, nhưng tổng cảm thấy hắn có điểm nhìn quen mắt.
"Vị này là Nhan Tử Đình công tử." Vũ Yên cười giới thiệu,"Vị này là chân chính lão bản của chúng ta, Quân Lâm."
"Xin chào." Quân Lâm đưa tay về phía Nhan Tử Đình, mỉm cười nói.
"Xin chào." Nhan Tử Đình ngại có Vũ Yên ở đây không muốn trực tiếp tỏ vẻ chính mình đối với Quân Lâm chán ghét, đành phải thân sĩ đáp lễ. Quân Lâm nhìn hắn một cái, nghĩ rằng có lẽ là người Vũ Yên ái mộ. Nàng bất động thanh sắc cười.
"Nhan công tử, cám ơn ngươi đưa ta trở về." Vũ Yên nói lời cảm tạ, đồng thời ám chỉ Nhan Tử Đình có thể trở về, Nhan Tử Đình biết người Vũ Yên thích trở về nhất định là muốn ở cùng hắn, cho nên thực thức thời cáo từ . Trước khi đi lại ý vị thâm trường nhìn Quân Lâm liếc mắt một cái, Quân Lâm nhìn hắn trầm tư .
"Quân Lâm." Vũ Yên thấy Quân Lâm ngẩn người liền kêu.
"A...... Vũ Yên, chúng ta vào nhà nói đi." Quân Lâm Lôi kéo Vũ Yên vào phòng.
"Vũ Yên, ta nghe tiểu Cúc nói thời điểm kinh thành bạo loạn nàng thiếu chút nữa bị thương, thực xin lỗi, ta không có đúng lúc trở về bảo hộ nàng." Quân Lâm áy náy nói.
"Không sao đâu." Vũ Yên mỉm cười nói.
"Nàng bị sợ hãi, ta cũng không có ở bên cạnh nàng, nàng không biết là ta......" Quân Lâm còn chưa nói xong đã bị Vũ Yên điểm nhẹ trán.
"Ta biết, nếu huynh ở bên người ta chắc chắn sẽ bảo hộ ta không bị thương, nhưng huynh còn có việc không thể lúc nào cũng ở bên cạnh ta, huống chi ta tập chút võ công, có thể bảo hộ chính mình, huynh không cần áy náy được không?" Vũ Yên ôn nhu nói. Quân Lâm cảm động đem Vũ Yên ôm vào lòng.
"Vũ Yên, ta thích nàng." Quân Lâm nói, ngửi thấy hương thơm trên cơ thể Vũ Yên, phiền muộn mấy tháng qua đều biến mất không thấy .

"Quân Lâm, ta cũng thích huynh." Vũ Yên vui vẻ nói.
"Vũ Yên, ta có sự kiện muốn nói với nàng." Quân Lâm nhớ tới khi Y Tình biết chân tướng liền có ánh mắt quyết tuyệt như vậy, đột nhiên sợ hãi tình hình tương tự lại đến một lần nữa, nên không nghĩ nói ra .
"Chuyện gì?" Vũ Yên ôm thắt lưng Quân Lâm nhẹ giọng hỏi, nàng ngửi được trên người Quân Lâm có hơi thở dễ chịu, cảm giác bất an trong tâm hiện tại rốt cục lại tìm được ấm áp.
"Ách...... Kỳ thật ta là......" Quân Lâm ấp úng, muốn nói nhưng lời muốn nói lại nghẹn ở cổ họng không phát ra được, nàng thật sự thấy sợ.
"Là cái gì......" Vũ Yên nào biết đâu rằng Quân Lâm giãy dụa, ánh mắt nhu tình như nước nhìn nàng.
"Kỳ thật ta là cửu hoàng tử." Quân Lâm hạ tầm mắt, không dám nhìn thẳng Vũ Yên.
Vũ Yên sửng sờ ở nơi đó, nếu Quân Lâm là phú quý công tử bình thường, có lẽ nàng có thể gả cho hắn, nhưng hắn là hoàng tộc, lấy thân thế chính mình làm sao có thể vào cung môn. Nàng cười có chút cứng ngắc, Quân Lâm gắt gao bắt lấy tay nàng, sợ hãi nàng rời đi. Vẫn còn một bí mật trong đó, một cái bí mật khác này, nếu như bị nàng biết, chính mình liền hoàn toàn không hy vọng .
"Quân Lâm, ta biết của huynh khó xử, ta......" Vũ Yên đột nhiên ngẩng đầu nhìn Quân Lâm, như hạ một quyết tâm rất lớn nói,"Ta nguyện ý đãi ở cạnh huynh bất luận danh phận, chỉ cần trong lòng huynh có ta." Lệ theo khóe mắt của nàng chảy xuống.
"Vũ yên, nàng ...... Ta không đáng." Quân Lâm ôm Vũ Yên khóc nói,"Ta thật sự không đáng." Lòng của nàng đau quá, nàng lừa gạt Vũ Yên, còn khiến một vị nữ tử kiêu ngạo như Vũ Yên chịu ủy khuất như vậy. Nàng cảm thấy chính mình thực tàn nhẫn, tự tay hủy diệt tự tôn của Vũ Yên.
"Vũ Yên, chỉ cần nàng cần ta, ta sẽ không cho nàng chịu ủy khuất , tuyệt đối không. Chỉ sợ đến lúc đó nàng ghét bỏ ta, căm hận ta." Quân Lâm nghẹn ngào .
"Không, sẽ không, vô luận chàng làm cái gì, ta cũng đều cần chàng." Vũ Yên chạm vào mặt Quân Lâm, ôn nhu lau đi lệ.
"Quân Lâm, ta muốn với chàng một sự kiện." Vũ Yên tựa vào lòng Quân Lâm nói.
"Chuyện gì?" Quân Lâm tạm thời dứt bỏ phiền não của bản thân, trước hưởng thụ ấm áp hiện tại.
"Ta mở thêm một hãng bán y phục, hiện tại sinh ý cũng tốt." Vũ Yên nói.
"Tốt quá, Vũ Yên, không nghĩ tới ta không ở đây mấy tháng, ở thương trường nàng đã chiếm được oai phong một cõi rồi." Quân Lâm thầm nghĩ: Vũ Yên làm như vậy nhất định là vì chính mình, khẳng định,"Vô luận nàng muốn làm gì, ta đều duy trì nàng, Vũ Yên, muốn làm cái gì đều chính mình làm chủ, ta không phải lão bản của nàng, tất cả các hãng đều là của nàng. Ta còn phải dựa vào nàng nuôi a." Quân Lâm trêu ghẹo nói.
"Nói cái gì vậy chứ." Vũ Yên cười đánh Quân Lâm một quyền,"Chàng nói như chính mình là tiểu bạch kiểm vậy."
"Nếu lão bản giống Vũ Yên xinh đẹp như thế này, ta đây nguyện ý làm tiểu bạch kiểm." Quân Lâm cười nói.
"Quân Lâm,chàng vẫn còn thích nữ nhân khác?" Vũ Yên đột nhiên hỏi.
"Ta......" Quân Lâm không nghĩ lừa Vũ Yên,"Vũ Yên......"
Vũ Yên cúi đầu nói:"Ta hiểu được, là ta lòng tham ."
"Không phải, Vũ Yên." Quân Lâm không biết nên nói như thế nào, đột nhiên nhớ tới lời nói đêm đó của Hắc y nhân, chẳng lẽ ở trong mắt ngươi yêu là muốn giữ lấy sao? Nàng trước kia chưa bao giờ nghĩ lại, nhìn bi thương trong ánh mắt Vũ Yên, nàng biết chính mình lại làm tổn thương đến nàng .
"Vũ Yên...... Nếu...... Nếu ta còn thích người khác, nhưng là lại yêu nàng...... nàng sẽ thế nào?" Quân Lâm hỏi dò.
"Ha ha...... Ta sẽ không khó xử Quân Lâm , chỉ hy vọng Quân Lâm trong lòng có thể có ta một chút." Vũ Yên miễn cưỡng cười nói. Quân Lâm nhìn bộ đang Vũ Yên bắt buộc bản thân chấp nhận, đột nhiên cảm thấy chính mình cùng những tên nam nhân xấu xa kia không có gì khác nhau. Nhưng thật sự để nàng lựa chọn một người, nàng thật sự chọn không được, vô luận người nào nàng đều thực thích.
"Vũ yên trong lòng ta vị trí của nàng vĩnh viễn không thay đổi." Quân Lâm an ủi. Vũ yên gắt gao ôm Quân Lâm, rất sợ hãi hắn có một ngày sẽ bỏ lại nàng đi theo nữ nhân khác.
Ps: Đột nhiên thấy tên Quân Lâm này lòng tham không đáy. Có Vũ Yên xinh đẹp tài giỏi rồi còn muốn có thêm mấy nàng nữa. Có ai fan Vũ Yên không các nàng?