CHAP 47: Em ấy là của tôi!

.
.
.
.
.
.
Đúng như đã nói, hoàn thành xong công việc, Jungkook liền trở về.

Chuyện buổi sáng, cậu định trong đầu sẽ không kể Taehyung nghe. Dù gì đó cũng là một chút chuyện vặt. Mấy ngày nữa hẳn là mọi người sẽ không nhắc đến.

. Tae, em về rồi!- Jungkook vui vẻ bước vào nhà.

"..."- anh ngoài ngồi đó đọc tạp chí, chẳng hề mảy may có chút biểu cảm gì. Cứ như đối với người trước mặt là không nghe không thấy...

. Anh bị làm sao vậy?- cậu ngồi xuống chỗ trống bên cạnh. Không ngờ tới anh lại tự động nhích người sang chỗ khác. Cái này là đang giận sao?

. Kim Taehyung, em đang hỏi anh đó. Có chuyện gì?

Anh không nói gì, chỉ ném chiếc điện thoại của mình sang tay cậu. Jungkook khó hiểu mở lên xem. Nét mặt cậu sau đó có chút giãn ra.

. Taehyung, không lẽ anh không biết Hoseok với Yoongi hyung đang hẹn hò sao?

. Việc đó thì liên quan gì?

. Thì ít nhất anh cũng phải hiểu bài báo này không phải sự thật.

. Nhưng không phải vì vậy mà em cứ để đám nhà báo đó mặc sức đồn tin bừa bãi như vậy được!- Taehyung giận dữ quát to.

. Anh đừng nóng như thế chứ. Chỉ là chuyện nhỏ thôi, anh có cần quát lên như thế với em không?

. Chuyện nhỏ sao? "Nghi vấn chuyện hẹn hò của hai ngôi sao hạng A" là chuyện nhỏ. Vậy em sẽ giải quyết được nó?

. Em với Yoongi hyung hoàn toàn không có bất cứ tình cảm gì trên mức anh em, nên bất luận mà nói, em không sợ lời bàn tán của ai hết!

. Rồi em sẽ thấy, đám phóng viên đó sẽ làm cho chuyện không có thật thành điều hiển nhiên. Đơn giản như trở bàn tay vậy!

Jungkook bắt đầu cảm thấy một chút áp lực từ những lời nói của anh. Nhà báo là những người có thể khiến bất cứ sự nghiệp của một thần tượng sụp đổ.

. Vậy.....từ giờ, em sẽ cẩn thận hơn!

. Bao nhiêu đó vẫn chưa giải quyết được. Em thử nghĩ xem, bao nhiêu người đang đặt nghi ngờ lên cả hai. Bây giờ đột nhiên lại giữ khoảng cách. Như thế thì có hơi giống 'thừa nhận ngầm' đấy...

. Anh muốn em làm gì?

. Chúng ta.......công khai đi!

. Không!- Jungkook dứt khoát nói.

. Sao lại không? Đối với Yoongi thì là chuyện nhỏ, còn đối với anh lại là chữ 'không' sao?

. Em......

Taehyung hừ lạnh một tiếng rồi bỏ đi.

Để xem em sẽ chịu đựng được việc này bao lâu!!

Jungkook ngồi trên sopha, đầu óc trống rỗng. Không hiểu chính mình tại sao lại nói như vậy. Nhưng cậu thực sự không muốn mọi người biết chuyện của Taehyung và cậu. Cứ cho cậu là một Jeon Jungkook hèn nhát cũng được. Nhưng có ai chắc rằng công khai sẽ tốt hơn chứ?! Trước đến giờ, điều cậu tin tưởng nhất là cảm giác của bản thân và cậu chắc chắn đây không phải là lúc thích hợp.

===================================

Sáng hôm sau, Jungkook lại có việc ra ngoài. Vết thương của Taehyung căn bản không còn phải lo nhiều nữa. Hay nói đúng hơn anh không cần cậu chăm sóc nữa. Mọi việc sinh hoạt anh có thể tự mình làm lấy. Khiến Jungkook cảm thấy thực có lỗi.

Hôm nay cậu không đi xe riêng nữa mà là cùng đi với quản lí và stylist để đảm bảo an toàn.

Tới công ty, cậu vào trong bằng lối đi riêng để tránh mặt phóng viên. Bảo vệ ngoài cửa vẫn đang phải chật vật với biển người cùng tiếng máy ảnh tách tách. Vì cậu mà mọi người phải vất vả nhiều rồi!

Bước vào thang máy, cậu liền gặp Yoongi hyung đang đi cùng Hoseok. Chắc có lẽ Hoseok cũng đang giữ an toàn cho hyung ấy khi gặp phóng viên. Jungkook nghĩ vậy.

. Hyung!

. Kookie, đi sớm thế?!

. Vâng, chuyện hôm qua...

. Đừng nhắc nó nữa, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, với lại em đi ra ngoài nhớ cẩn thận phóng viên biết chưa?

. Vâng ạ!

. À Jungkook!- Hoseok lên tiếng. Ngày mai cậu tốt hơn ít ra ngoài đường, ngày mai tôi cùng Yoongi đều phải đi nước ngoài. Không chừng giống như lần trước lại không có ai giúp cậu!- Hoseok vẻ mặt đầy lo lắng.

. Được, tôi hiểu rồi!

Một ngày sau đó trôi qua toàn những gánh nặng. Cái cảm giác khổ sở khi đi đâu cũng phải canh chừng người này người nọ. Trước khi làm gì cũng phải nhìn trước sau. Ngay cả việc gặp rồi giao tiếp với ai cũng phải nhanh chóng khiến Jungkook cảm thấy như chính mình đang bị nhốt trong một cái hộp vô hình. Ngột ngạt, gò bó.

Về đến nhà, cũng chẳng khá hơn được bao nhiêu. Taehyung dạo gần đây luôn né tránh cậu, buổi tối đi ngủ anh cũng không buồn nghiêng người sang phía cậu. Từ lúc nào mà ở chính giữa luôn để một chiếc gối ngăn lại. Cậu thực sự buồn lắm, cậu biết anh vẫn chưa hết giận. Nhưng còn có thể làm gì được đây?

====================================

Hôm sau, lúc Jungkook đi, Taehyung vẫn còn đang ngủ. Còn nhớ lúc trước, nếu ở tình cảnh thế này, dù là anh hay cậu, đều sẽ gọi đối phương dậy rồi hôn chào tạm biệt. Nhưng bây giờ, thực sự muốn chạm vào khuôn mặt ấy nhưng..........không thể...

----
----

. Jungkook, dạo này anh thấy em có vẻ buồn. Là vì tin tức đó sao?- anh quản lí thấy cậu ngồi lặng một mình, liền lại tâm sự một chút.

. Không có, chỉ tại em hơi mệt một chút thôi!!- hai chữ mệt mỏi hiện rõ trong ánh mắt cậu.

. Vậy em về nhà nghỉ sớm đi, có gì mai chúng ta lại tiếp tục. Để anh thông báo với mọi người cho!

. Như vậy có được không ạ?

. Đương nhiên được chứ!

. Cám ơn anh! Vậy mai gặp lại mọi người nhé!- Jungkook sau đó cầm lấy chìa khóa xe rời đi.

Xe chưa kịp lăn bánh, phóng viên lại ập tới khiến Jungkook vô cùng bất ngờ cả lo sợ.

Đám người áp vào xe cậu khiến xe căn bản không thể di chuyển được. Ngoại trừ khi đám người này tản ra. Nhưng đó là điều không thể! Cậu biết thế, chỉ dám ngồi yên trong xe. Không biết nên làm gì lúc này nữa. Jungkook tự hỏi. Trừ khi cậu tìm ra cách nào đó để giải quyết, nếu không, ngày nào cậu cũng phải sống trong bầu không khí ngột ngạt như thế này. Tương lai đó, cậu thật không dám nghĩ tới, nhưng cậu rất sợ nó sẽ xảy ra.

. Cậu Jungkook, chuyện của cậu cùng Min Yoongi rốt cuộc là gì, có thể nói vài lời không?

. Cậu Jungkook, có thật là hai người có tình cảm mờ ám gì hay không??

. Có người nói Min Yoongi và cậu đã có mối quan hệ này từ lâu. Cậu có phản bác gì không ạ??

. Làm ơn nói gì đó đi, cậu Jungkook!!

Phóng viên cứ mặc sức đặt câu hỏi, Jungkook ngồi trong xe vô cùng hoảng loạn. Hai tay run run cầm lấy vô lăng.

Tại sao bảo vệ lại không xuống đây cơ chứ?? Camera đằng kia, lẽ nào mọi người không phát hiện cậu đang gặp rắc rối sao?

Jungkook suy nghĩ đến độ toát cả mồ hôi hột. Có khi nào cứ như thế này đến tối không?

. Làm ơn tránh ra giúp tôi!- Jungkook ở trong xe nói vọng ra. Nhưng dường như chẳng có ai thèm quan tâm tới. Đối với họ, tin tức từ cậu tương đương với một mớ tiền có thể tiêu xài trong cả tháng.

Jungkook bắt đầu thấy bất lực, nước mắt từ lúc nào đã đọng lại một tầng trong hốc mắt đỏ hoe.

. TRÁNH RA!- tiếng ai đó vang lên. Mang theo cả uy nghiêm đầy đáng sợ.

. Kim tổng. Cho hỏi ngài tới đây có việc gì?- một phóng viên quay lại hỏi.

. Tôi bảo các người tránh ra!- ánh mắt sắc lạnh quét qua đám người khiến ai nấy đều sợ sệt tản sang hai bên.

Lúc này, Jungkook mới ý thức được sự xuất hiện của anh, liền biểu cảm mấy nét vui mừng.

Taehyung tức giận đến độ toàn thân như muốn bốc lửa. Cảm giác như thể sẽ bị thiêu rụi nếu như vô tình chạm vào. Anh bước đến xe, mở một bên cửa, nắm lấy cánh tay Jungkook kéo ra. Tiếp đó không chần chừ một giây, áp người cậu vào cửa kính xe, mạnh mẽ hôn lên đôi môi đang run rẩy kia. Jungkook trợn tròn mắt, cố đẩy anh ra nhưng càng đẩy anh lại càng siết chặt eo cậu.

Phóng viên được một phen làm cho hoảng loạn, đưa máy ảnh lên chụp hình loạn xạ.

Một lúc sau, nụ hôn bất ngờ kết thúc. Jungkook dựa người vào xe thở hổn hển. Sắc mặt đỏ bừng. Taehyung không để ý đến cậu, chỉ nhìn đến toàn bộ phóng viên.

. Mọi người chắc cũng đã chụp được kha khá rồi. Giờ thì lắng tai nghe cho rõ!!!

"..."

Taehyung kéo Jungkook lại ôm vào lòng.

. Jeon Jungkook, em ấy là người của tôi. Tuyệt đối không có loại quan hệ tình cảm mờ ám gì với Min Yoongi như mọi người nói cả. Mong mọi người hãy nhớ cho kĩ. Từ giờ về sau, bất cứ ai còn cố ý gán ghép em ấy với một người nào khác trong bài báo vô nghĩa nữa, thì coi như các người tận số.....


END CHAP 47..

🎁TramNhi TraMyDangTran Yume7296 🎁💝💗

/🎉Cùng chơi một trò chơi nhé!! =)) «Các bạn vẫn cmt nhận xét về truyện như thường lệ, nhưng sau đó hãy ghi tên màu sắc mà các bạn nghĩ Au thích!» bạn nào đoán đúng sẽ có tem❤👍😏/


#JungMi

Mục Lục Truyện

INTRO

CHAP 1: Cậu..

CHAP 2: Bước ngoặc

CHAP 3: Min Yoongi

CHAP 4: Người đàn ông mặc vest đen

CHAP 5: Kim Taehyung và nụ hôn trong bóng tối

CHAP 6: Thất vọng

CHAP 7: Tò mò CEO mới

CHAP 8: Sự thật về ngôi nhà

CHAP 9: Ở lại

CHAP 10: Lỡ hẹn..

CHAP 11: Sweet kiss!

CHAP 12: Song Eunhye

CHAP 13: Tắm chung...

CHAP 14: Chuẩn bị xuất ngoại

CHAP 15: Ăn rồi lại ăn!!

CHAP 16: Con rể của đối tác..

CHAP 17: Chỉ là bạn bè!

CHAP 18: Đi ăn cùng Jimin

CHAP 19: Tôi...sợ bóng tối!

CHAP 20: Yoongi huynh hẹn hò!!

CHAP 21: Không thể lại yêu hắn!

CHAP 22: Mia và quyết định của cậu.

CHAP 23: Tập yêu

CHAP 24: Try to love

CHAP 25: Cầu Yeojwa- nỗi buồn trong lời hát..

CHAP 26: Em cho phép!

CHAP 27: Tất cả đều cho anh[H]

CHAP 28: Happy day!

CHAP 29: Dây dưa trong phòng thay đồ

CHAP 30: Anh yêu em, Kookie!

CHAP 31: Bạn cũ.

CHAP 32: Sắp đi tour

CHAP 33: Sự thật hay hiểu lầm?

CHAP 34: Tức giận

CHAP 35: Goodbye my angel..

CHAP 36: Buông tay nhau

CHAP 37: Cơ hội để có anh

CHAP 38: Nhất định không từ bỏ

CHAP 39: Em chọn anh

CHAP 40: Tìm hiểu sự thật

CHAP 41: LIE

CHAP 42: Có thể trở về như lúc đầu chứ?

CHAP 43: 'Không thể' không phải là từ chối

CHAP 44: Mặt Trời-Trái Đất

CHAP 45: Taehyung, không được phạm tội

CHAP 46: Begin

CHAP 47: Em ấy là của tôi!

CHAP 48: Ngày mai rồi sẽ ổn!

CHAP 49: Taehyung, anh đâu rồi?

CHAP 50: Trouble

CHAP 51: Doom

CHAP 52: Next to you

CHAP 53: Chưa từng hết yêu em ấy

CHAP 54: Chỉ mình anh

CHAP 55: Kookie, lấy anh nhé!

CHAP 56: Nhẫn cưới

CHAP 57: Em rất béo sao?

CHAP 58: Disappear

CHAP 59: Giam lỏng

CHAP 60: Bé con của chúng ta...

CHAP 61: Buông tôi ra! Anh điên rồi!

CHAP 62: Phai màu tuyệt vọng

CHAP 63: khẩn cầu trong bóng tối

CHAP 64: Lối thoát ngay bên cạnh

CHAP 65: Giải thoát muộn màng(?)

CHAP 66: Kookie, chúng ta về thôi!

CHAP 67: Kết thúc.

CHAP 68: Baby

CHAP 69: Vợ bảo gì cũng nghe

CHAP 70: Cưới thôi!

CHAP 71: Hai mảnh ghép-một thế giới (end)