Thương





Câu chuyện là thế này các bác ạ, chap này lẽ ra đăng từ tối hôm qua nhưng tui lỡ xóa mất nên phải ngồi viết lại từ đầu bằng TRÍ NHỚ, 2600 từ đấy ạ. Nay đi học về muộn nên ráng viết cho xong rồi up làm quà tặng các bác để bắt đầu 1 tuần học tập và làm việc vui vẻ :)
Bonus cho cái doujinshi của Jerza luôn r đó nha =]] thương tui đi!
Nguồn: https://3totaku.wordpress.com/2016/02/05/jerza-make-a-love/
***
Buổi sáng, ánh nắng dịu nhẹ từ nền trời xanh biếc chiếu xuống thành phố Xuân Magnolia. Vì là gần tết âm lịch nên các cây hoa anh đào ở hai bên đường vừa mới chớm nở đã lan tỏa sắc hồng nhạt khắp cả không gian, kết hợp với tiết trời dễ chịu, ấm áp, tạo nên một khung cảnh đẹp nên thơ.
Thoắt đó mà đã nửa tháng trôi qua, đúng là thời gian đằng đẵng, trong suốt những ngày Erza đi làm nhiệm vụ, Jellal đã phải tự mình làm hết mọi thứ. Tiền thì anh không thiếu, nhưng cái cốt yếu là để cho một Erza Scarlet mạnh mẽ trước mặt mọi người phải trở nên yếu ớt và bé nhỏ dưới sự hảnh hạ của anh. Chẳng biết tại sao nhưng việc đó lại khiến anh thấy rất mãn nguyện, chẳng có chút hối hận nào cả.
Theo dõi trận đánh của Erza qua Lacrima mới thấy rõ được sự kiên cường đến ngạc nhiên của cô. Trong trận sinh tử với nhóm hắc hội, cái nhiệm vụ dành cho pháp sư cấp S+ mà Mira đã cảnh cáo, tưởng chừng Erza đã phải bỏ mạng tại căn cứ của chúng, lúc đó Jellal cũng định ra tay nhưng với tình yêu mà cô dành cho Jerza, "Nếu cô mất thì Jerza sẽ phải ra sao chứ?" không thể cho phép bản thân mình được thua cuộc, điều đó đã thôi thúc ý chí chiến đấu một cách mãnh liệt trong cô. Mặc cho máu từ vết thương sâu cứ chảy thì cô vẫn phải đứng lên giành lấy chiến thắng. Tính cách đó chính là một trong những lý do mà Jellal luôn coi trọng cô.
Nhìn quân địch bị đánh tan tác, Jellal thấy rất thú vị, anh vỗ tay khoái chí, những gì anh cần làm là đợi cô trở về và "chúc mừng".
Bộ dạng bây giờ của Erza trông tương đối thảm, cô cô gắng lếch về bằng chút sức lực cuối cùng. 2 tuần cho 5 nhiệm vụ quả là rất đáng nể. Vừa bước tới cửa đã như muốn gục ngã xuống sàn. Những tưởng sẽ được nằm dài trong phòng nghỉ ngơi tịnh dưỡng thì lại gặp phải chuyện không hay.
Khi cô mở cửa, trước mắt là cảnh tượng sau lần chăn gối của một đôi nam nữ. Jellal ôm lấy người phụ nữ đang mặc sơ mi trắng của anh ngay trên giường của hai người. Bắt gặp ánh mắt của Erza, anh mỉm cười buông tay, kéo chăn đắp lên người cô ta. Gương mặt tương đối bực bội, khác xa với vẻ lúng túng của các cặp đôi ngoại tình khác. Như vậy cũng đủ hiểu, cô ta và cả anh ta xem Erza chẳng ra gì, sự xuất hiện của cô chỉ làm họ cảm thấy vướng bận hơn mà thôi. Họ quay vào trong, mau chóng thay đồ.
- Cô mới đi có 2 tuần mà đã te tua như này sao? Cứ như mới bị rape vậy!
Jellal vừa chồng áo thun vào vừa nói.
Cô gái vừa nãy ở trong lòng anh thực sự rất xinh, cô nhìn thấy Erza, môi liền nở một nụ cười " thân thiện " như muốn nói " xin chào kẻ thua cuộc" rồi cô ta quay sang Jellal, giọng nũng nịu " Vợ anh đó hả Jellal ? "
Jellal cuối xuống nhìn cô gái đang dùng hai tay níu níu cánh tay mình.
- Không hẳn! Mà thôi em kệ cô ta đi!
Erza chẳng nói gì, chỉ im lặng bỏ ra ngoài.
Cô lúc này đau đến hô hấp dường như tắt nghẽn, anh ta tranh thủ lúc cô đi làm nhiệm vụ, dắt gái về nhà ân ái mà chẳng màn đến sự tồn tại của cô. Trước đây anh cũng đã làm vậy một lần nhưng không bắt được tận tay nên Erza còn được an ủi đôi chút. Còn bây giờ, cô đã hiểu cảm giác nhìn thấy chồng mình ở bên người phụ nữ khác là đau như thế nào.
Nó khiến từng hơi thở của cô trở nên nặng trĩu, hai mắt như muốn nhắm lại để không phải nhìn thêm nữa. Tuy cô đã nói là không còn yêu anh, anh có làm gì cũng mặc kệ, xem như chẳng liên quan gì đến mình. Nhưng Erza thực sự không thể dối được cảm xúc tận sâu trong tim mình. Càng lúc cô thấy mình càng trở nên nhu nhược, nhu nhược đến nỗi bất kì ai cũng có thể khinh bỉ, chà đạp cô.
Erza cởi vải băng trắng nhuốm màu đỏ thẳm trên eo ra. Một vết cắt sâu ngang hông cô. Erza cắn chặt môi. Hai chân cũng tê đến mất cảm giác.
Đôi tình nhân đó cuối cùng cũng bước ra. Jellal dùng tay chỉnh lại cổ áo, mái tóc xanh vẫn tương đối rối xù.
- Đi tắm cho sạch sẽ đi, cô đã hoàn thành nhiệm vụ, tất nhiên sẽ có quà.
Anh mỉm cười. Hai mắt đen dài có lướt thấy vết cắt sâu có máu đặc đen ngang hông Erza, cả vải băng nhuốm đầy máu vừa được cô cầm trên tay.
Erza vẫn im lặng. Cô đang đau đớn không chỉ về thể xác mà cả tâm hồn.
Quà sao? Anh ta nghĩ cô cần à? Erza đâu phải trẻ con, mà Jellal cũng chẳng tốt được như vậy đâu. Hay là muốn bày trò chọc tức cô nữa đây? Những suy nghĩ này chẳng mấy chóc phủ kín cả tâm trí cô.
Erza cắn môi, đè nén hơi thở mang theo sự tức giận.
- Tôi không cần.
Thái độ của cô từ lúc bị anh hành hạ đến giờ vẫn rất cứng rắn. Jellal lại thêm hứng khởi.
- Dù cô nói gì thì chuyện cũng đã lỡ rồi.
Đáp lại anh là tiếng kéo cửa nhà tắm. Cô chẳng còn muốn tiếp tục đôi co với gã độc tài này nữa.
- Láo! - Jellal cất giọng bực bội. Vẻ mặt trừng trừng như đang toan tính gì đó.

Cuộc vui kết thúc, anh bước tới mở cửa cho cô gái ban nãy " Em về đi! Khi khác gặp "
Cô ta có chút không thỏa mãn nhưng vẫn mỉm cười, tặng anh một nụ hôn lên má. Ngó quanh không thấy Erza đâu, cô gái đột nhiên lại tỏ ra đắc ý.
***
Erza không khóc, cô đứng dưới vòi sen.
Dòng nước mát lạnh như gội rửa những muộn phiền trong lòng cô. Erza nhắm mắt, cố gắng ngưng lại những dòng suy nghĩ về Jellal.
Mát lạnh là vậy, nhưng nước cứ trút từng đợt như những cây kim châm nhọn và sắc bén lao thẳng vào vết thương khắp cơ thể cô.
***
Ngay khi vừa mới từ nhà tắm bước ra, cô đã bị Jellal chặn cửa. Trông anh rất cao ngạo, liếc nhìn cơ thể cô từ trên xuống dưới một vòng rồi tặc lưỡi nhếch môi.
- Cô thấy người tình của tôi thế nào? Nóng bỏng chứ hả!
Erza biết rõ anh ta đang cố ý khiêu khích mình. Cô chỉ mỉm cười đáp lại 1 tiếng " Ừ " rồi nhanh chóng thay đổi sắc mặt, gạt tay anh ra mà đi tiếp.
Jellal cảm thấy rất thú vị, anh tiếp tục bám theo như cái đuôi, miệng nói không ngừng nghỉ.
- Cô không có câu trả lời nào hàm súc hơn à?
-Không...
Anh ta quá ư là phiền phức, không thể để cô yên một giây phút nào. Tâm trạng hôm nay vốn đã không tốt, giờ lại càng tệ hơn.
- Cô ghen à?
Erza vẫn bước đi, không ngoảnh lại nhìn người đàn ông cao to phía sau.
- Muốn nghĩ sao thì nghĩ.
Jellal dường như hết kiên nhẫn, anh cứ phải chạy theo cô mãi, nên giờ phải kéo tay cô lại, áp vào tường, Erza chưa kịp phản ứng thì đối diện cô là ánh mắt sắc sảo của Jellal, chỉ cần nhìn thoáng vào thôi, đã thấy lạnh cả sống lưng. Đôi môi mỏng của anh chỉ cách môi cô dường như 1 cm, Erza có thể cảm nhận được từng hơi thở đều đặn mùi bạc hà dễ chịu như thế nào.
- Cô ghét tôi?
Lần này cô không lẩn tránh cũng không ngập ngừng mà thẳng thừng nhìn vào mắt anh trả lời. Vì anh ép cô nên đừng nói tại sao lại vô tình.
- Đúng. Tôi ghét anh, rất ghét anh. Vừa lòng anh chưa?
Erza vung tay toan bỏ đi thì lại bị anh kéo lại, bàn tay to lớn không nể nang thân hình nhỏ nhắn của cô. Cô xém tí thì ngã nhào vào lồng ngực anh rồi.
- Cô vẫn còn yêu tôi đúng chứ?
Một câu hỏi với thái độ như lời khẳng định. Anh ta đang nghĩ gì vậy? Nhưng cô cũng thấy nhói nơi lồng ngực vài giây vì bị đoán trúng tim đen.
Khoảnh khắc khi 2 ánh mắt chạm nhau, trái tim cô như bị sát muối. Giờ đây, nếu cô nói cô yêu anh ta thì liệu Jellal có tha cho Jerza? Có trả tự do lại cho cô? Hay là anh sẽ tiếp tục chà đạp cô không thương tiếc. Nhưng có một điều rõ ràng là nếu anh yêu cô, anh sẽ không làm ra những việc như thế này. Và nếu anh yêu cô, anh sẽ tự nhận thức được tình cảm của Erza mà không cần phải hỏi han gì cả.
- Không!
Erza tiếp tục cương quyết, giọng điệu cô cụt ngủn, thản nhiên như không. Nói xong cô liền bỏ ra ghế sofa ngủ. Trên người chỉ bận chiếc đầm ngủ màu trắng tinh không bra. Mái tóc đỏ dài xoã xuống. Cả thân hình nõn nà, trắng trẻo vừa mới lọt vô tầm mắt sắc lạnh của Jellal thì đã bị tấm chăn dày che lại.
Erza dám bỏ mặc anh để đi ngủ như vậy sao? Nãy giờ Jellal hơi nhu nhược với cô quá rồi? Người đàn ông cao lớn đờ người ra một lúc, gương mặt thẩn thờ như muốn trách móc "Cô ngon lắm "
Anh nhanh chân bước tới, kéo mạnh tấm chăn ra một bên làm Erza co rúm chân lại vì luồn gió mang theo cảm giác lạnh lẽo đột nhiên xuất hiện. Miệng anh cứ liên tục hối thúc " Này dậy mau đi. " trong khi đôi tay lay lay bả vai cô. Erza chẳng màn đến hành động ngông cuồng này của anh mà tiếp tục giấc ngủ trong sự mệt mỏi.
Đôi tay trườn dọc từ vai xuống dần đến cặp đùi căng mịn, anh ghì sát đầu vào cổ cô, phả ra hơi thở nóng hổi sau gáy
- Nếu cô không dậy thì tôi sẽ làm tình với cô đó
- ...
Erza bặm môi thở bực tức.
Nghe xong câu nói của anh, dù

1 2 3 »