CHAP 41: LIE

.
.
.
.
.
.
.
Hôm nay, những điều cậu tìm hiểu được, thật sự làm cậu rất mệt mỏi. Nếu bình tĩnh, sắp xếp lại mọi việc theo cách hợp lí thì có vẻ như Minyoung đã làm gì đó có lỗi và phải rời khỏi đây.
Nhưng cũng có khi những gì cậu suy nghĩ đều đã sai hoàn toàn. Minyoung vì vội chuyện gì nên rời khỏi phòng của Taehyung cũng nên, không nhất thiết là sợ hãi như cậu nghĩ. Cũng có khi là Taehyung đã gọi cho Minyoung trước, sau đó phục vụ mới gọi cho Hoseok đến. Cũng có khi Minyoung thật sự đã đi du lịch và sắp quay trở về rồi!
Những suy nghĩ đó cứ vẩn vơ trong đầu cậu từ lúc rời khỏi phòng tắm cho đến khi cậu nhặt vật nhỏ ấy lên.
Cái gì đây??
Jungkook với tay vào gầm giường, lôi vật nhỏ đó ra.
. Cái này là.........điện thoại của mình!!!– cậu ngạc nhiên lật qua lật lại. Đúng rồi, là của mình đây mà!
Sau một hồi sạc pin, màn hình liền sáng lên. Biết bao nhiêu tin nhắn chưa đọc, còn cả cuộc gọi nhỡ nữa. Đa số đều là của Taehyung gửi lúc cậu để quên ở nhà đây mà!
. Tất cả đều của anh ấy! Nhưng còn cái này....???
Jungkook nhìn vào tin nhắn gần đây nhất. Nó không phải của Taehyung...........là của Minyoung. Chính vào cái ngày cậu về Hàn Quốc.
Nhìn vào cái tên đó, Jungkook có chút chần chừ. Liệu khi đọc nó, cậu sẽ vui chứ? Hay lại thêm thất vọng? Cậu cũng không biết nữa! Có quá nhiều đắn đo.
Nhưng rồi cuối cùng, vẫn là phải xem thì mới biết được. Cậu liền mở vào hộp tin.
========================================
Sau cuộc họp kéo dài tận mấy giờ liền. Taehyung lái xe trở về nhà. Dạo này tập đoàn có biết bao nhiêu thứ cần giải quyết. Làm anh căng thẳng đến nỗi đầu óc không còn thời gian để nghĩ đến chuyện gì khác ngoài mấy sấp tài liệu nữa. Nhưng ngày nào trở về nhà cũng thấy cậu. Như vậy càng làm anh mệt mỏi hơn. Tâm trí của anh đối với chuyện của cậu mà nói, nó như một chiếc điện thoại đã hết dung lượng rồi, không thể thu nạp thêm bất cứ thứ gì được nữa!
Về đến nhà, lúc này đã 8h30 tối. Anh lái xe vào gara, sau đó chậm rãi đi vào nhà. Phòng khách, phòng bếp, đều không thấy ai. Chẳng phải ngày nào cậu cũng đứng ngay cửa này đón anh sao?!
Đi lên tầng 2, đứng trước cánh cửa phòng màu nâu sẫm khép hờ, từng tiếng nấc ngắt quãng lọt vào tai anh. Từng âm thanh phát ra như từng nhát dao cứa vào thịt. Đau đớn, sợ hãi. Lí trí Taehyung trở nên khẩn trương. Em ấy có phải đã gặp chuyện gì không? Nghĩ thế, anh liền nhanh chóng đẩy cửa vào phòng.
. Jungkook ah~~
Cậu ngồi trên giường, chống cằm lên hai đầu gối, cứ thế mà khóc. Nhìn trong ánh mắt đẫm nước của cậu cũng khó mà đoán ra vì sao lại như vậy.
. Taehyung!– cậu chạy lại, ôm chầm lấy anh, siết chặt vòng tay lại như sợ anh sẽ đi mất.
. Jungkook, em......
. Tại sao anh lại gạt em??! Anh có biết......em đã đau như thế nào hay không? Anh trả lời em đi!
"..."
. Minyoung và anh thực chất chưa từng xảy ra quan hệ. Nhưng sao anh lại không giải thích với em? Sao lại giấu em?– từng câu từng chữ cậu nói ra đều thấm đẫm nước mắt. Bao nhiêu uất ức, cam chịu trong lòng như được dịp, giải tỏa hết tất cả.
"..."
. Anh mau trả lời đi chứ? Vì sao lại nói dối em? Anh có biết những ngày qua, em luôn lo sợ rồi một lúc nào đó, Minyoung sẽ quay về và mang anh đi mất hay không? Anh có biết cái cảm giác đó khó chịu như thế nào không? Nếu để vụt mất anh ngay trước mắt thì thà em tự sát, có lẽ còn dễ chịu hơn gấp bội.
Taehyung nghe thấy mấy lời đó mà tim như muốn vỡ tung. Một phần cũng là do anh đã bắt đầu không thể kiểm soát được cảm xúc của chính mình.
. Buông tôi ra!– Taehyung giằng ra khỏi vòng tay của cậu. Em đau ư? Hay nói đúng hơn, ai mới là người gây ra tổn thương trước? Phải, tôi thừa nhận, tôi đã nói dối, tôi đã gạt em chuyện với Minyoung. Đúng thật, giữa tôi với cô ta chưa từng có quan hệ.
. Vậy tại sao.......???
. Em muốn hỏi tại sao tôi phải nói dối? Không phải chính vì tôi quá yêu em sao? Vì trái tim tôi yêu em đến ngu muội nên mới tự nhấn mình vào trò chơi 'thay thế' của em. Tôi phải nói dối vì đó là cách duy nhất tôi có thể làm để buông tay em. Cũng phải cám ơn Minyoung. Nếu không có cô ta, có lẽ tôi sẽ không đủ can đảm để rời xa em. Trả lại cuộc sống vốn có của em!– anh vừa nói, nước mắt cũng đọng lại một tầng.
Không gian sau những tiếng cãi cọ liền trở nên yên tĩnh đến đáng sợ. Jungkook dùng ánh mắt dịu dàng, đi đến trước mặt, khẽ vươn bàn tay mềm mại đặt lên ngực trái anh.
. Anh bị đau, có phải là ở chỗ này hay không? Em xin lỗi. Thật xin lỗi. Không biết phải nói xin lỗi bao nhiêu lần, anh mới có thể tha thứ cho em. Chính vết thương này do em gây ra. Vì vậy, em cũng sẽ là người chữa lành được nó.
"..."
. Taehyung, hãy cho em một cơ hội đi. Rồi anh sẽ thấy Jeon Jungkook của bây gìơ đã không còn như trước nữa. Jeon Jungkook của bây giờ thực sự yêu anh!
Nước mắt của anh cuối cùng cũng trào ra. Là vui sướng hay gì đây? Lời nói đó, có thể tin được hay không?
Jungkook tiến lại, ôm lấy anh, áp gò má trắng mịn của mình vào khuôn ngực ấm áp ấy.
. Đừng suy nghĩ thêm bất kì điều gì nữa Taehyung. Điều anh cần làm bây gìơ rất đơn giản. Đó là tin tưởng em!
Dù có phải chờ bao lâu đi chăng nữa, em nhất định phải tìm lại được Taehyung như trước kia. Xin lỗi vì em đã lãng phí quá nhiều tình yêu của anh vào trò chơi ngu ngốc của em. Câu em luôn muốn nói với anh, nếu là trước kia, em nhất định sẽ không bao giờ nói ra dù cho có là giả vờ. Nhưng còn bây giờ thì.....
. Taehyung, em yêu anh, rất nhiều!

END CHAP 41...
Chap này lại tặng cô EmPhng040❤❤
/Dừng cmt duy nhất một chữ 'Tem' nhé!/❤❤
#JungMi

Mục Lục Truyện

INTRO

CHAP 1: Cậu..

CHAP 2: Bước ngoặc

CHAP 3: Min Yoongi

CHAP 4: Người đàn ông mặc vest đen

CHAP 5: Kim Taehyung và nụ hôn trong bóng tối

CHAP 6: Thất vọng

CHAP 7: Tò mò CEO mới

CHAP 8: Sự thật về ngôi nhà

CHAP 9: Ở lại

CHAP 10: Lỡ hẹn..

CHAP 11: Sweet kiss!

CHAP 12: Song Eunhye

CHAP 13: Tắm chung...

CHAP 14: Chuẩn bị xuất ngoại

CHAP 15: Ăn rồi lại ăn!!

CHAP 16: Con rể của đối tác..

CHAP 17: Chỉ là bạn bè!

CHAP 18: Đi ăn cùng Jimin

CHAP 19: Tôi...sợ bóng tối!

CHAP 20: Yoongi huynh hẹn hò!!

CHAP 21: Không thể lại yêu hắn!

CHAP 22: Mia và quyết định của cậu.

CHAP 23: Tập yêu

CHAP 24: Try to love

CHAP 25: Cầu Yeojwa- nỗi buồn trong lời hát..

CHAP 26: Em cho phép!

CHAP 27: Tất cả đều cho anh[H]

CHAP 28: Happy day!

CHAP 29: Dây dưa trong phòng thay đồ

CHAP 30: Anh yêu em, Kookie!

CHAP 31: Bạn cũ.

CHAP 32: Sắp đi tour

CHAP 33: Sự thật hay hiểu lầm?

CHAP 34: Tức giận

CHAP 35: Goodbye my angel..

CHAP 36: Buông tay nhau

CHAP 37: Cơ hội để có anh

CHAP 38: Nhất định không từ bỏ

CHAP 39: Em chọn anh

CHAP 40: Tìm hiểu sự thật

CHAP 41: LIE

CHAP 42: Có thể trở về như lúc đầu chứ?

CHAP 43: 'Không thể' không phải là từ chối

CHAP 44: Mặt Trời-Trái Đất

CHAP 45: Taehyung, không được phạm tội

CHAP 46: Begin

CHAP 47: Em ấy là của tôi!

CHAP 48: Ngày mai rồi sẽ ổn!

CHAP 49: Taehyung, anh đâu rồi?

CHAP 50: Trouble

CHAP 51: Doom

CHAP 52: Next to you

CHAP 53: Chưa từng hết yêu em ấy

CHAP 54: Chỉ mình anh

CHAP 55: Kookie, lấy anh nhé!

CHAP 56: Nhẫn cưới

CHAP 57: Em rất béo sao?

CHAP 58: Disappear

CHAP 59: Giam lỏng

CHAP 60: Bé con của chúng ta...

CHAP 61: Buông tôi ra! Anh điên rồi!

CHAP 62: Phai màu tuyệt vọng

CHAP 63: khẩn cầu trong bóng tối

CHAP 64: Lối thoát ngay bên cạnh

CHAP 65: Giải thoát muộn màng(?)

CHAP 66: Kookie, chúng ta về thôi!

CHAP 67: Kết thúc.

CHAP 68: Baby

CHAP 69: Vợ bảo gì cũng nghe

CHAP 70: Cưới thôi!

CHAP 71: Hai mảnh ghép-một thế giới (end)