CHAP 40: Tìm hiểu sự thật

.
.
.
.
.
.
.
.
Hôm nay, Jungkook ra khỏi nhà từ rất sớm. Cũng phải thôi, để tìm ra một sự thật nào đó mà người khác đã cố tình giấu diếm thì quả thật có chút khó khăn. Trước hết, nơi đầu tiên mà cậu đến chính là BeUD, gặp chị Eunhye có lẽ sẽ biết được điều gì đó có ích.

. Chị!– Jungkook ngồi xuống cạnh bàn làm việc

. Sớm thế này em tới đây làm gì?

. Cũng không có gì quan trọng. Em chỉ có vài điều cần hỏi chị thôi!

. Ừ, chị đây luôn sẵn sàng giải đáp thắc mắc.

. Lúc em sang Nhật một tháng, khoảng thời gian đó.......có ai tới gặp Taehyung không?

. Đầy!

. Hử??

. Kìa, nhìn kìa, ngày nào nhân viên chẳng ra vào phòng chủ tịch đều đều.

. Không, ý em là có người nào từ bên ngoài mà chị chưa gặp bao giờ. Đặc biệt là con gái ấy.

. Nếu như nói trong khoảng thời gian em đi thì không có. Nhưng nếu tính luôn cái ngày em về thì có một người!
. Là cô gái tóc màu mâu, ngắn ngang vai. Cao khoảng bằng em, còn rất xinh nữa!

. Đúng rồi, chính là người đó! Mà em biết cô ta sao?

. Một chút. Mà chị nè, cô ấy tới gặp Taehyung, chị thấy.........có gì đặc biệt hay không?

. À đúng rồi, em hỏi chị mới nhớ. Cực kì không bình thường chút nào!

"..."

. Cô ta nói là có hẹn trước với chủ tịch. Nhưng chủ tịch từ trước tới giờ không khi nào hẹn riêng với nữ giới ở phòng làm việc. Hẳn là có gì đó rất quan trọng và bí mật. Cái nữa là hai người bọn họ nói chuyện mới được năm phút thì cô gái đó chạy ra ngoài.

. Chạy sao?

. Ừ, trên tay hình như còn cầm theo phong bì màu trắng. Không biết là lúc đầu mang tới hay là cầm từ trong phòng ra nữa.

. Nét mặt thì sao?

. Cô ấy chạy nhanh quá nên chị không nhìn thấy.

. Ok, vậy là được rồi!

. Mà em hỏi kĩ như thế làm gì? Chẳng lẽ đang điều tra tội phạm sao?

. Chị đang suy nghĩ cái gì vậy chứ? Việc riêng không à. Thôi, em đi nha! Chị nhớ đừng nói cho Taehyung biết em tới đó.

. Được rồi!

Tạm thời thì những điều vừa nghe được từ chị Eunhye vẫn chưa thể nói lên được gì cả. Nhưng cậu vẫn còn muốn biết, Minyoung đi "du lịch" theo như Taehyung nói là khi nào? Tại sao lại đi khi gần tới debut chứ? Chẳng phải đó chính là ước mơ cả đời của cô ấy sao. Nếu từ bỏ ước mơ chỉ vì chuyến đi du lịch thì thực sự không bình thường chút nào!

Nghĩ vậy, Jungkook liền qua công ty giải trí tìm Yoongi hyung.

. Hyung! Hyung!– Jungkook đứng vẫy tay với Yoongi đang đi vào thang máy.

. Hả, sao em ở đây?

. Em tìm hyung có chút việc!

. Thôi được, về phòng hyung đi rồi nói!

----

. Sao, em có việc gì?

. Có phải hyung từng nói có quen bạn làm ở sân bay đúng không?

. Ờ, nó bán vé!

. Vậy hyung có thể cho em số điện thoại người đó được không? Em có chút chuyện.

. Ok, chờ hyung một chút!.............Đây nè!

. Được rồi, cám ơn hyung, em đi đây ạ, với lại, cho em mượn điện thoại một lát!– Jungkook cầm lấy điện thoại của Yoongi, chạy ra ngoài.

. Ơ cái thằng......!!!

----

. Alo...– Jungkook trầm giọng để giống với giọng Yoongi hyung.

. Alo, Yoongi đấy à, tìm mình có chuyện gì?

. À....ừm cậu kiểm tra danh sách tìm một người giúp mình được không?

. Được được, cậu tìm ai?

. Cô ấy tên là Son Minyoung. Mình muốn  hỏi cô ấy mua vé lúc nào và đi đâu?

. Ừm...... Son Minyoung. A, đây rồi. Son Minyoung, mua vé ngày X chuyến bay lúc 11h sáng. Còn về phần đi đâu thì mình không được tiết lộ!

. Vậy cũng được rồi. Cám ơn nhé! Tạm biệt.

Liên lạc xong, cậu đưa lại điện thoại cho Yoongi hyung. Sau đó rời đi.

Ngày X, không phải là cái hôm mình về Hàn sao? Mà nghĩ cũng lạ! Đi du lịch tại sao lại mua vé gấp như thế? Cậu ấy thực sự đi du lịch sao. Hình như có gì đó hơi sai sai!
Cài gì mà cuộc nói chuyện kì lạ của hai người họ, rồi chuyện đi du lịch nữa. Càng suy nghĩ lại càng rối rắm. Chẳng có cái nào liên kết với cái nào. Mệt chết được! Càng đi tìm hiểu thì y như rằng lại càng không hiểu gì. Bây giờ cậu có cảm giác như là cần phải có thêm một chi tiết nào đó nối giữa hai ý kia lại. Như thế còn may ra.

. Jungkook, sao lại đứng thẫn thờ ra đó thế? Cậu đi nhờ không?

. Hoseok??

. Cậu làm gì mà hốt hoảng vậy, lên đi, còn chờ gì nữa?

Đúng rồi, là Hoseok, chính là Hoseok!!!!

Jungkook vui mừng trèo lên xe.

. Cậu không đi xe à?

. À không, xe tôi bị hỏng mất rồi. Đành bắt xe về. Không ngờ lại may mắn gặp được anh. Thật tốt quá!

. Không có gì!

Jungkook nói một hồi mới nhận ra rằng, quả thật muốn mở miệng ra hỏi Hoseok hơi có chút không tiện. Đột nhiên hỏi những câu không liên quan liệu có làm sao không nhỉ? Nghĩ thế, cậu cứ ngồi đó cắn cắn môi, đôi lúc còn cau mày lại, tỏ vẻ đăm chiêu.

. Nè, có phải cậu có gì muốn hỏi tôi không?

. À hả??? Ừm......thật ra cũng có...

. Vậy hỏi đi, đừng ngại! Tôi có ăn thịt cậu đâu!

. Nếu thế thì những ngày tôi sang Nhật, có chuyện gì khác thường xảy ra với Taehyung không?

. Gọi thẳng tên như thế, hẳn là quan hệ giữa hai người cũng không phải tầm thường!

. Ưm, cũng chẳng có gì đặc biệt cả. Mà anh trả lời tôi trước đã!
Hoseok cười khẩy một cái rồi bắt đầu nhớ lại.

. Chuyện đặc biệt thì.....tôi cũng không nhớ rõ. Tôi chỉ thấy lạ một điều là khoảng thời gian đó, hầu như đêm nào chủ tịch cũng uống rượu. Có một hôm ngài ấy uống quá chén nên phục vụ mới gọi tôi đến đưa ngài ấy về. Lúc tôi đến thì người phục vụ mới nói lại là ngài ấy cùng một người phụ nữ khác vừa rời đi!

. Cô ấy tóc nâu, ngắn ngang vai. Vóc người trung bình, rất xinh đẹp!

. Theo như phục vụ miêu tả lại thì đúng là người đó!

Vậy chắc chắn là Minyoung!

. Rồi sao nữa?


. Sau đó tôi gọi điện cho chủ tịch, nhưng ngài ấy không nghe máy. Một lúc sau thì nhận được tin nhắn. Ngài ấy bảo tôi không cần tìm nữa! Vậy cho nên tôi đành đi về thôi!


. Vậy sao? Thôi được rồi, cũng tới nhà rồi, cám ơn anh nhiều nhé!
Jungkook chào tạm biệt Hoseok rồi vội đi vào nhà. Cậu treo áo khoác lên giá, sau đó nằm dài lên giường.

Thật là mệt! Nhìn lại đồng hồ cũng đã 3h chiều rồi. Bữa sáng bữa trưa đều không ăn gì. Trong người bây giờ dường như đã không còn chút sức lực. Sau đó cậu thiếp đi lúc nào không hay.

Khoảng đến chợp tối, do nhiệt độ ngoài trời xuống thấp nên cậu bắt đầu tỉnh dậy vì cái lạnh đột ngột đó.

Giờ này Taehyung vẫn chưa về sao?

Đó là câu hỏi đầu tiên khi Jungkook bước xuống lầu. Một lúc sau cậu quyết định đi tắm. Có nước ấm vào chắc chắn sẽ tươi tỉnh hơn.


----


Tiếng nước trong phòng tắt hẳn, Jungkook bước ra ngoài với mái đầu ướt sũng. Cậu đi lại bàn lấy máy sấy.


. *Bộp*



. Ôi, xém nữa là vào chân rồi!– Jungkook khom người xuống nhặt lấy chiếc máy sấy. Thì bất chợt có thứ gì đó sáng lên phía gầm giường.


Cái gì thế kia??



END CHAP 40...



Chap này tặng cho bopveutaehyung1995EmPhng040 nha❤❤


/Mai ta lại đăng chap mới😉/



#JungMi

Mục Lục Truyện

INTRO

CHAP 1: Cậu..

CHAP 2: Bước ngoặc

CHAP 3: Min Yoongi

CHAP 4: Người đàn ông mặc vest đen

CHAP 5: Kim Taehyung và nụ hôn trong bóng tối

CHAP 6: Thất vọng

CHAP 7: Tò mò CEO mới

CHAP 8: Sự thật về ngôi nhà

CHAP 9: Ở lại

CHAP 10: Lỡ hẹn..

CHAP 11: Sweet kiss!

CHAP 12: Song Eunhye

CHAP 13: Tắm chung...

CHAP 14: Chuẩn bị xuất ngoại

CHAP 15: Ăn rồi lại ăn!!

CHAP 16: Con rể của đối tác..

CHAP 17: Chỉ là bạn bè!

CHAP 18: Đi ăn cùng Jimin

CHAP 19: Tôi...sợ bóng tối!

CHAP 20: Yoongi huynh hẹn hò!!

CHAP 21: Không thể lại yêu hắn!

CHAP 22: Mia và quyết định của cậu.

CHAP 23: Tập yêu

CHAP 24: Try to love

CHAP 25: Cầu Yeojwa- nỗi buồn trong lời hát..

CHAP 26: Em cho phép!

CHAP 27: Tất cả đều cho anh[H]

CHAP 28: Happy day!

CHAP 29: Dây dưa trong phòng thay đồ

CHAP 30: Anh yêu em, Kookie!

CHAP 31: Bạn cũ.

CHAP 32: Sắp đi tour

CHAP 33: Sự thật hay hiểu lầm?

CHAP 34: Tức giận

CHAP 35: Goodbye my angel..

CHAP 36: Buông tay nhau

CHAP 37: Cơ hội để có anh

CHAP 38: Nhất định không từ bỏ

CHAP 39: Em chọn anh

CHAP 40: Tìm hiểu sự thật

CHAP 41: LIE

CHAP 42: Có thể trở về như lúc đầu chứ?

CHAP 43: 'Không thể' không phải là từ chối

CHAP 44: Mặt Trời-Trái Đất

CHAP 45: Taehyung, không được phạm tội

CHAP 46: Begin

CHAP 47: Em ấy là của tôi!

CHAP 48: Ngày mai rồi sẽ ổn!

CHAP 49: Taehyung, anh đâu rồi?

CHAP 50: Trouble

CHAP 51: Doom

CHAP 52: Next to you

CHAP 53: Chưa từng hết yêu em ấy

CHAP 54: Chỉ mình anh

CHAP 55: Kookie, lấy anh nhé!

CHAP 56: Nhẫn cưới

CHAP 57: Em rất béo sao?

CHAP 58: Disappear

CHAP 59: Giam lỏng

CHAP 60: Bé con của chúng ta...

CHAP 61: Buông tôi ra! Anh điên rồi!

CHAP 62: Phai màu tuyệt vọng

CHAP 63: khẩn cầu trong bóng tối

CHAP 64: Lối thoát ngay bên cạnh

CHAP 65: Giải thoát muộn màng(?)

CHAP 66: Kookie, chúng ta về thôi!

CHAP 67: Kết thúc.

CHAP 68: Baby

CHAP 69: Vợ bảo gì cũng nghe

CHAP 70: Cưới thôi!

CHAP 71: Hai mảnh ghép-một thế giới (end)