Chương 28 - Thử

Editor: Raitguy


Rốt cuộc chạy đến ngoại thành kinh thành, Quân Lâm an bài cho An Bình Vương đến Phi Ưng khách sạn ở trấn lân cận. Sau đó liền mang binh phù giao cho Trầm Nghiệp: "Ngươi ở đây chờ khi nào ta phóng pháo báo hiệu thì ngươi liền phát binh."
"Thuộc hạ hiểu rõ". Trầm Nghiệp nói.
Quân Lâm một mình lẩn vào trong thành, Quân Lâm không dám đi gặp Vũ Yên, sợ gặp chuyện không may sẽ liên lụy đến nàng ấy. Cho nên Quân Lâm liền trực tiếp trở về hoàng cung.
"Cửu đệ, rốt cuộc đệ đã trở lại rồi sao? Sao lại chỉ có một mình đệ thế này?" Thanh âm nhị điện hạ âm trầm vang lên.
"Haha, đương nhiên là chỉ có một mình đệ trở về rồi. Chẳng lẽ đệ lại mang hết quân đội ở biên cương về hay sao. Như vậy khi địch nhân muốn xâm phạm thì chẳng phải là vào chỗ không người rồi hay sao?" Quân Lâm cười nói, trong lòng âm thầm trấn định.
"Ừ. Đã lâu huynh không gặp đệ, hay là huynh cùng đệ uống một chén thì thế nào?" Nhị hoàng tử ngữ điệu thay đổi nói.
"Đương nhiên có thể." Quân Lâm trong lòng chộn rộn: có thể mới là lạ.
"Đi thôi nào." Nhị hoàng tử trở lại dẫn đường.
"Đây, hoàng huynh chúc mừng đệ toàn thắng trở về." Nhị hoàng tử giơ lên một chén rượu kính Quân Lâm.
"Tạ nhị hoàng huynh." Quân Lâm dùng tay áo che mặt uống một ly.
"Haha, tốt." Nhị hoàng tử vỗ tay trầm trồ khen ngợi. "Lại uống tiếp nào." Hai người uống thật nhiều, nhị hoàng tử đã có chút đầu óc quay cuồng.
"Lân nhi, đệ có còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp mặt như thế nào không?" Nhị hoàng tử mê mang nhìn Quân Lâm. Quân Lâm lắc lắc đầu, nghĩ thầm mình không thể uống say, ngàn vạn lần không thể say.
"Haha, khi đó ta vừa mất đi mẫu hậu, cảm thấy bất lực vô cùng, cô độc vô cùng. Mà đệ lúc ấy lại đang chơi cầu, chơi thế nào lại đến Tuyền điện. Tiếp theo đệ nhìn ta, mà ta cũng nhìn đệ, lúc đó ta cảm thấy mình không đơn độc, haha, ta còn có đệ." Nhị hoàng tử rót thêm một chén rượu. "Đệ thấy ta rơi nước mắt liền chạy đến ôm lấy ta, nói ' đại ca, huynh đừng khóc, đừng khóc, Lân nhi thổi thổi cho đại ca, huynh sẽ không đau nữa. Lân nhi thổi thổi cho huynh'. Khi đó ta ôm chặt lấy đệ, giống như mình vừa nắm được một cọng cỏ cứu mạng. Ta nói với chính mình, sau này ta sẽ cùng đệ ở cùng một chỗ, vô luận có bao nhiêu gian nan, ta đều phải ở cùng một chỗ với đệ."
 Quân Lâm sững sờ tại chỗ, không phải chứ, cẩu huyết như vậy, chỉ có phim truyền hình mới như vậy thôi chứ, tâm lý người này cũng khó hiểu thật. Thích đệ đệ ruột của chính mình, đệ đệ thật của hắn mà biết chắc cũng không chịu nỗi chuyện này đâu.
"Lân nhi, đệ đang sợ hãi sao?" Không biết từ khi nào mà nhị hoàng tử đã đến gần Quân Lâm, rồi đột nhiên ôm lấy cổ nàng.
"Buông!!" Quân Lâm khẩn trương kêu to, rốt cuộc cũng trải nghiệm được tâm tình ngày đó của Y Tình. Thật sự, thật sự khủng khiếp a, hiện tại tình huống của bản thân so với Y Tình còn khủng bố hơn a. Hắn chính là ca ca ruột của mình. Ôi cha mẹ ơi.
"Haha, huynh sẽ không buông, vĩnh viễn cũng không buông!!" Nhị hoàng tử nói xong liền ôm Quân Lâm hướng phía giường đi đến, mắt thấy gần đến nơi, Quân Lâm đánh mạnh vào ngực nhị hoàng tử, cả hai đêu lảo đảo ngã xuống đất. Quân Lâm lấy ra mê dược đã chuẩn bị trước ném về phía nhị hoàng tử. Lập tức bị hắn né tránh được.
"Không được qua đây!!" Quân Lâm ngồi xổm dậy, sợ hãi! Lần đầu tiên cảm thấy tuyệt vọng ở gần mình đến như vậy.
"Haha, Lân nhi đáng yêu, đệ không đấu lại huynh, để cho ca ca bảo hộ đệ không tốt hay sao?" Nhị hoàng tử cười quỷ dị, tiếp tục tới gần Quân Lâm. Đợi đến lúc hắn vươn tay sắp nắm lấy Quân Lâm, Quân Lâm quýnh lên, thân thủ xuất ra một chưởng. Không ngờ lần này lại có thể đánh nhị hoàng tử bay đến cạnh bàn, nhị hoàng tử thổ huyết, trong mắt tràn ngập ý nghĩ không thể tin được. Hắn lau máu trên khóe miệng: "Xem ra vi huynh coi thường đệ rồi."
Quân Lâm nắm lấy thời cơ đem mê dược còn lại ném, nhưng cũng bị hắn đánh cho một chưởng, thân thể nhất thời đau đớn không thôi. Nhị hoàng tử trừng mắt nhìn Quân Lâm hồi lâu mới ngất xỉu. Quân Lâm đem hắn trói lại, đem khăn nhét vào miệng hắn rồi định nhét hắn xuống dưới sàng đan.
Vừa quay đầu lại, liền thấy một Hắc y nhân đứng ở phía sau, Quân Lâm sợ tới mức thiếu chút nữa là thét chói tai.
"Ngươi là ai?" Quân Lâm hỏi.
"Ngươi không thể làm như vậy." Hắc y nhân lên tiếng.
"Vì cái gì không thể làm như vậy, ngươi là ai?" Quân Lâm cảnh giác hỏi/
"Ta là người của nhị điện hạ."
"Vậy ngươi..." Quân Lâm đề phòng nhìn hắn, che chở dưới giường.
"Nhị hoàng tử rất để ý ngươi."

"Tình cảm đó không đúng, ta là đệ đệ của hắn."
"Điện hạ phái ta bảo hộ ngươi, lần đó ở địch doanh là ta cứu ngươi, ngươi nên cảm tạ nhị điện hạ." Hắc y nhân không để ý tới lời Quân Lâm, chỉ nói ra những điều nhị hoàng tử đã làm cho Quân Lâm nghe.
"Cái này..." Lúc này Quân Lâm mới nhớ tới lúc trước đúng là có người cứu mình, nhưng lại không nghĩ rằng đó là do người mà nhị hoàng tử phái tới. "Nhưng chúng ta là huynh đệ, cảm tình hắn đối với ta là không đúng."
"Yêu một người là không để ý này nọ."
"Ngươi thương hắn." Quân Lâm dùng ngữ khí khẳng định nói. Thân thể hắc y nhân nhất thời cứng đờ.
"Ngươi thương hắn, nhưng ngươi lại giúp hắn có được ta. Ngươi không đau khổ hay sao?"
"Chỉ cần điện hạ vui là tốt rồi." Hắc y nhân quay đầu không nhìn ánh mắt dò xét của Quân Lâm.
"Nếu... Nếu ta có thể xóa đi trí nhớ của hắn, làm cho hắn quên đi trọng điểm, ngươi thế vào là có thể..." Quân Lâm lắp bắp nói.
"Này chính là lừa mình dối người."
"Sao ngươi lại cố chấp như vậy chứ? Chỉ cần hắn yêu ngươi là tốt rồi mà."
"Nhưng đây không phải là do hắn nguyện ý yêu. Chẳng lẽ đây là phương thức yêu của ngươi hay sao?"
"Ta..." Quân Lâm bị hỏi vấn đề này nhất thời không trả lời được. Nàng cũng chưa có chân chính suy nghĩ sâu xa về vấn đề này, nàng cảm thấy chỉ cần cùng người mình thích ở cùng một chỗ thì tốt rồi.
"Yêu một người là hy vọng người đó vui vẻ, như vậy ngươi mới có thể vui vẻ. Có lẽ ngươi sẽ thương tâm vì không thể cùng người đó ở gần nhau, nhưng khi ngươi nhìn thấy gương mặt hạnh phúc của người đó, ngươi sẽ cảm thấy cả thế giới của ngươi cũng tràn ngập hạnh phúc."
"Ngươi thật vĩ đại." Quân Lâm thiệt tình nói. "Nếu hắn cũng ..." Quân Lâm đột nhiên dừng lại. Nàng nhìn hắc y nhân: "Vậy bây giờ ngươi chuẩn bị làm gì?"
"Điện hạ muốn làm hoàng đế, ta cũng sẽ giúp ngài, nhưng ta biết ngài ấy không cần những thứ này."
"Vậy hắn muốn cái gì?"
"Ngài ấy muốn ngươi."
"Không được, ngươi chỉ biết nói là ngươi thương hắn thì ngươi liền giúp hắn có được người hắn yêu, còn người ta yêu thì làm sao đây?" Quân Lâm kích động nói.
"Ta không biết, ta chỉ quan tâm cảm thụ của ngài ấy."
"Ngươi...." Quân Lâm thiếu chút nữa tức hộc máu.
"Thật sự ngươi không chút nào thích ngài ấy hay sao?"
"Vô nghĩa, hắn là ca ca của ta, ôi trời, ta thích hắn mới mà chuyện lạ." Quân Lâm oán hận nói. Hắc y nhân nhìn Quân Lâm hồi lâu mới nói: "Vậy... để cho ta dẫn ngài ấy đi đi."
"Tốt ... tốt .... Ngươi mau đưa hắn đi đi." Quân Lâm vui vẻ thúc giục.
"Ngươi rốt cuộc đã nghĩ thông suốt, hạnh phúc phải do chính mình tranh thủ, cần kiên trì không ngừng mới được." Quân Lâm cười nói. Hắc y nhân đem nhị hoàng tử ở dưới giường nhẹ nhàng ôm ra, sau đó hướng phía ngoài cửa đi tới, trước khi đi quay lại nói: "Nếu không thành công, ta sẽ đến đem ngươi đưa cho ngài ấy."
Quân Lâm cứng người tại chỗ nhìn phương hướng hắc y nhân rời đi, thầm nghĩ: Thật là người bảo thủ mà!!


Editor: Ta còn đang nghĩ tác giả chuyển hướng sang đam mỹ chứ. Thật là tội nhị hoàng tử a... Yêu phải cái tên thích mỹ nhân mới khổ chứ 00__00