Chương 27 - Biết tin cung biến

Editor: Raitguy

Trong Thiên Âm cung khắp nơi tràn ngập không khí vui mừng, Quân Lâm bị cưỡng ép thay hồng bào, sau đó bị đưa đến đại điện.
Mẫu thân Y Tình, cung chủ Thiên Âm cung, ngồi ở vị trí trung tâm đại điện, Y Tình khoác hồng voan đứng ở dưới điện, chờ Quân Lâm.
Quân Lâm đi về phía Y Tình nói: "Y Tình, thật sự ta không thể cưới nàng."
Y Tình tháo xuống hồng voan, trừng mắt nhìn Quân Lâm: "Ta thật sự không đáng để ngươi yêu hay sao?"
"Hỗn đản(*), ngươi dám khi dễ nữ nhi của ta?" Lão cung chủ mắng
"Ta không thương nàng, Y Tình." Quân Lâm nhẫn tâm nói, thời điểm nói ra những lời này, ngực lại có điểm khó chịu.
Y Tình nhìn chằm chằm Quân Lâm hồi lâu, bên tai lại nghe lời mẫu thân tức giận mắng hắn: "Ngươi đi đi." Sau đó nàng liền xoay người sang chỗ khác.
"Hừ, không dễ dàng như vậy." Lão cung chủ từ chỗ ngồi vận khởi nội công tung chưởng bay về phía Quân Lâm, mắt thấy một chưởng này sẽ đánh trúng Quân Lâm, Y Tình nhanh chóng che ở trước người Quân Lâm, trực tiếp nhận một chưởng này của mẫu thân.
"Con..." Lão cung chủ ngây ngẩn cả người.
"Y Tình..." Quân Lâm ôm lấy Y Tình kinh hoảng kêu lên: "Nàng... Nàng sao có thể... sao có thể ngốc như vậy chứ!?" Quân Lâm rưng rưng nói.
"Ngươi đi đi, ta không muốn gặp lại ngươi." Y Tình quyết tuyệt nói.
"Y Tình, ta không phải không thích nàng, mà là... mà là..." Nói xong, Quân Lâm đem tay của Y Tình bỏ vào trong vạt áo, nhìn Y Tình trừng lớn hai mắt, vẻ mặt không thể tin, nói: "Hiện tại, nàng đã hiểu chưa?" Hai mắt Quân Lâm đẫm lệ, nhỏ giọt đến trên mặt Y Tình.
"Ngươi cút đi cho ta!!" Y Tình dùng sức quát, ánh mắt nàng tuyệt vọng nhìn Quân Lâm. Quân Lâm nhìn Y Tình như vậy, đau lòng vô cùng.  Mặc dù không hiểu tại sao Quân Lâm lại lôi kéo tay nữ nhi sờ vạt áo hắn, nhưng khi nhìn thấy nữ nhi mình vì hắn bi thương, thế mà hắn còn muốn vong ân phụ nghĩa mà chạy.Lão cung chủ đâu dễ dàng có thể để cho Quân Lâm rời đi.
"Hừ, hôm nay ta nhất quyết làm thịt tên tiểu tử này." Lão cung chủ phẫn hận nói.
"Nương, dưa hái xanh không ngọt, thả hắn đi đi, nếu mẹ muốn đả thương hắn, cứ đánh chết nữ nhi trước đi." Y Tình đứng chắn trước Quân Lâm nói.
"Được, được, mẹ mặc kệ con. Tiểu tử, hôm nay tiện nghi cho ngươi." Lão cung chủ phất tay áo bỏ đi.
"Y Tình, thương thế của nàng ...?" Quân Lâm lo lắng hỏi.
"Không cần ngươi lo, ngươi có đi hay không?" Y Tình đuổi người.
"Ta đi trước vậy..." Quân Lâm vội vàng chạy về phía ngoài cửa. Ở trong, Y Tình ngã xuống đại điện mà khóc.
"Làm sao bây giờ? Kinh thành xảy ra đại sự, sao đến bây giờ còn chưa thấy điện hạ trở về." Trương Tân lo lắng nói.
"Aizz...." Trầm Nghiệp thở dài.
"A.... là điện hạ!!" Trương Tân mừng rỡ kêu lên.

"Biết ngay là hai người các ngươi còn chưa đi." Quân Lâm vựng dậy tinh thần, quên đi ánh mắt oán hận của Y Tình.
"Điện hạ, có đạo sự." Trương Tân nói.
"Chuyện gì?" Quân Lâm hỏi.
"Nhị hoàng tử giết Thái tử, bắt Hoàng thượng nhường ngôi, toàn bộ hoàng thành đều bị hắn khống chế." Trương Tân nói.
"Tại sao lại có thể như vậy?" Quân Lâm nhíu mày nói.
"Điện hạ, thuộc hạ cảm thấy ngàu có thể lấy danh nghĩa thái tử mượn binh của An Bình Vương gia." Trầm Nghiệp bình tĩnh nói.
"Ai là An Bình Vương gia, sao hắn ta lại có binh chứ?"
"An Bình Vương gia là đệ đệ cùng mẹ của Hoàng thượng, hiện nay hai mươi hai tuổi, từ nhỏ được tiên hoàng sủng ái, nhưng ngài ấy thích cuộc sống thanh nhã yên bình. Bởi vậy Hoàng thượng cho ngài ấy một tòa phủ đệ ở biệt viện Giản Tích Sơn. Ngoài ra còn lưu lại một đội quân lúc ấy, nhằm bảo vệ an toàn cho An Bình Vương gia."
"Làm phiền thông báo một tiếng, cửu hoàng tử cầu kiến An Bình Vương gia." Trầm Nghiệp nói.
"Chờ một chút." Gia đinh chạy vào trong thông báo.
"Rốt cuộc đã đến." An Bình Vương một bên ẩm trà, một bên lẩm bẩm nói. An Bình Vương, người giống như tên, trời sinh tính tình bình thản, yêu thích cuộc sống điền viên. Bình thường thích ở trong núi cùng với đủ loại hoa cỏ, nuôi dưỡng tiểu động vật.
"Tham kiến hoàng thúc." Quân Lâm khom người nói.
"Hahaha, Lân nhi đứng lên đi." An Bình vương điềm đạm cười nói: "Lân nhi hôm nay đến đây là để mượn binh đúng không?"
"Vâng." Quân Lâm gật gật đầu.
"Đây là binh phù, con cầm lấy đi." An Bình Vương cầm quân phù đưa cho Quân Lâm. Quân Lâm cảm thấy kỳ quái, vì sao An Bình Vương lại có thể sảng khoái đáp ứng như vậy!?
"Nhưng an toàn của hoàng thúc thì phải làm sao?" Quân Lâm nhíu mày nói.
"Haha, mạng hoàng thúc thì có ai cần đâu chứ."
"Không được, không bằng hoàng thúc theo Lân nhi hồi kinh, sau đó hoàng thúc ở thành trấn cách vách kinh thành. Lân nhi cũng có thể an tâm."
"Con..." An Bình Vương thấy thái độ kiên quyết của Quân Lâm đành phải đồng ý.
Cứ như vậy, Quân Lâm mang theo An Bình Vương cùng với bảo an quân đội xuất phát tiến về kinh thành. Vì không muốn cho thủ hạ của nhị hoàng tử chú ý, nàng dặn mọi người cải trang thành dân thường mà đi.


Chú thích:
(*)Hỗn đản: khốn nạn, tên khốn