Chương 26 - Nhược Huyên đại hôn



Editor: Raitguy
"Tiểu thư, sao bây giờ cô còn chưa ngủ?" Tiểu Như hỏi, "Ngày mai là ngày tiểu thư thành thân, đêm nay ngươi nghỉ sớm một chút đi ạ."
"Tiểu Như, muội cứ để mặc ta đi." Nhược Huyên thở dài.
"Thôi được rồi." Tiểu Như nói.
Nhược Huyên nhìn mặt trăng trên cao, thầm nghĩ: không biết ánh trăng trên núi sẽ như thế nào. Đột nhiên nàng nhớ tới gương mặt ngây ngô kia, khóe miệng không tự chủ cong lên. Lại nhớ đến hắn bị tiểu Như mắng đến không ngậm được miệng thì lại cảm thấy buồn cười. "Thử can đảm hoàng tử" trước kia nhát gan, hiện tại lại hàm hậu. Có lẽ trượng phu lý tưởng của mình cũng sẽ giống như hắn. Nhưng sự thật luôn tàn khốc, thân ở triều đình, tất cả chỉ là ảo tưởng của bản thân.
"Tất cả đã chuẩn bị tốt hết chưa?"
"Bẩm điện hạ, mọi thứ đã được sắp xếp chu đáo ạ."
"Tốt, bây giờ chỉ còn đợi ngày mai. Cừu Phong trở lại chưa?"
"Thưa, đã trở lại."
"Tốt, để hắn dẫn đầu đội ngũ."
"Dạ hiểu rõ ạ."
Ngày hôm sau, khắp kinh thành vang lên tiếng chiêng trống, tiếng pháo nổ, rất náo nhiệt, so với đêm giao thừa chỉ có hơn chứ không kém.
"Huyên Huyên, về sau con chính là Thái tử phi, ở trong cung mọi thứ đều phải cẩn thận." Lâm Thượng Thư ân cần dặn dò.
"Dạ, con đã hiểu thưa cha." Nhược Huyên mặc một bộ giá y màu đỏ thẫm, vô cùng xinh đẹp. Nếu Quân Lâm ở đây, khẳng định là xem không chớp mắt.
"Thái tử, ngươi đừng vội, còn chưa đến giờ lành, ngài uống một chút trà trước đã."
"Biết rồi." Thái tử nôn nóng muốn cưới người trong lòng nhanh chóng nhưng đành phải uống trà giết thời gian.
"Thái tử, đã tới giờ khởi hành."
"Được được,..." Thái tử nhảy lên ngựa liền cảm thấy choáng váng, khẳng định là do mình hưng phấn quá độ nên cũng không để tâm.

Đại đội đón dâu di vào ngã tư của kinh thành, dân chúng hai bên đều chăm chú quan sát Thái tử anh tuấn phi phàm, là người trong mộng của bao cô nương trong thành.

Đột nhiên rối loạn, một đám hắc y nhân bay về phía Thái tử với ý đồ ám sát.

"Người đâu, mau bảo hộ Thái tử."
"Giết!!" Thích khách dẫn đầu hô to một tiếng.
Thái tử ngồi trên ngựa, đầu đau kịch liệt, nhưng vẫn miễn cưỡng huy kiếm ngăn cản thích khách. Qua một khắc, rốt cuộc chống đỡ không được liền lập tức té xuống.
"Điện hạ, hoàng cung đã bị khống chế toàn bộ, Thái tử cũng đã bị bắt, chỉ chờ mệnh lệnh của điện hạ."
"Hahaha..."
"Phong nhi, không ngờ là ngươi." Hoàng đế trăm nghĩ ngàn suy cũng không ngờ đứa con thứ hai bình thường nhu thuận, hiếu kính lại là người bức cung.
"Hừ, là ta thì thế nào!?" Nhị hoàng tử hừ lạnh, "Ta so với hoàng huynh trí tuệ hơn, có khả năng hơn. Chỉ vì hắn là con của hoàng hậu, là trưởng tử của ngươi. Chỉ vì hắn là do nữ nhân ngươi yêu thương sinh ra. Chính vì vậy mà hắn chiếm được hết thảy mọi thứ. Mẫu thân ta qua đời chỉ có đèn đuốc cô linh làm bạn, mà mẫu thân hắn lại ở trong lòng ngươi chết đi, trước khi chết còn muốn ngươi phong con trai bà ta làm thái tử. Ta không phục, ta không phục. Hừ, cho nên, hôm nay ngươi liền đem ngôi vị hoàng đế của ngươi cho ta đi."
"Ngươi đem hoàng huynh ngươi đi đâu rồi?"
"Thế nào? Ngươi lo lắng cho hắn? Hahaha, ta chỉ sợ bây giờ hắn đã ra đi rồi. Người đâu, mang đồ vào."
Hoàng đế vừa nhìn thấy liền hôn mê bất tỉnh. Trong hòm kia là đầu của Thái tử, chỉ thấy Nhị hoàng tử cười hung tợn.
"Đại nhân, xảy ra đại sự rồi, Thái tử bị Nhị hoàng tử giết, hiện tại Nhị hoàng tử đang tiến hành cung biến."
"Tại sao lại như vậy?"Lâm Thượng Thư không dám tin.
Nhược Huyên khoác khăn voan ngồi ở khuê phòng chờ, lại không thấy người nào đến. Đột nhiên nghe tiếng cửa mở.
"Huyên Huyên, thay quần áo ngay, Thái tử đã chết, xảy ra cung biến. Có thể lát nữa Nhị hoàng tử sẽ phái người đến bắt chúng ta. Huyên Huyên, con chạy nhanh đi."
"Không, cha, nữ nhi tuyệt đối không rời đi một mình." Nhược Huyên kiên định nói.
"Còn muốn chạy cũng không kịp nữa rồi. Người đâu, bắt đi." Một tên hăc y nhân dẫn theo một đoàn thị vệ tiến vào. Cứ như vậy, tất cả văn võ quan viên triều đình lẫn người nhà của họ đều bị bắt nhốt.