chap 51 : Bí ẩn

Căn biệt thự hoang


" á.....ma......" Cả bọn hét lên, cái  bóng trắng ấy bước đi như có như không trên tay cầm một cái đèn dầu bước vào đi đến gần tụi nó, Luhan sợ đến nổi suýt ngất xỉu nhưng cậu lại thấy một con vật đi vào, cậu hô lên " con nai hồi sáng kìa"


Cả bọn nhìn theo hướng mắt cậu quả nhiên thấy có một con nai , bóng trắng bấy giờ mới lên tiếng " thật xin lỗi vì đã làm các cậu sợ, căn biệt thự này là của tôi, con nai ấy cũng là do tôi nuôi"


Tụi nó nghe thanh âm của người này phát ra  thật sự hơi lạnh lẽo nhưng cũng trấn tĩnh lại một chút , Kai đánh bạo hỏi thử " dạ xin lỗi vì đã vào nhà ông mà không xin phép, ông có thể cho bọn cháu ở qua đêm nay được không ạ ?"


" haha được chứ, các cháu cứ tự nhiên như ở nhà mình đi. À phải rồi tại do mưa lớn quá nên điện bị hư rồi, các cháu thông cảm nha" Ông cười rồi nói, cả bọn liền lắc đầu xua tay "dạ dạ không sao đâu ạ "


Ông hơi bất động đứng suy nghĩ gì đó  một chút, một lúc sau ông nói " các cháu cứ nghỉ ngơi đi, ta lên phòng đây"


"Dạ, ông ngủ ngon" cả bọn chào ông, ông gật đầu rồi đi lên phòng, tụi nó thở phào nhẹ nhõm. Con nai đi đến gần tụi nó, Luhan bạo gan liều sờ thử đầu nó, nó khoái chí dụi dụi hưởng thụ, cả bọn bật cười. Tụi nó xúm lại sờ mó nghiên cứu con nai, trong lúc đùa giỡn chợt nghe trên lầu có tiếng đàn piano, tụi nó nhìn nhau tò mò rồi nắm chặt tay nối đuôi nhau đi lên lầu, đi đến gần phòng có tiếng đàn phát ra, Baek gõ cửa nói " cho hỏi có thể vào được không ạ?"


" ừ vào đi" giọng người hồi nảy phát ra, cả bọn xúm nhau đi vào


Vừa bước vào phòng cả bọn liền bị bố trí căn phòng thu hút, trong bốn góc phòng đều được đốt một cây nến , vô số bức ảnh chụp được dán trên tường, theo tụi nó quan sát thì đa số đều là ảnh chụp của một người đàn ông đang nhận cúp, nhận giải thưởng cho một vấn đề gì đó, bức ảnh được trưng giữa phòng cũng là bức ảnh lớn nhất đang in hình ảnh của một cặp tình nhân rất đẹp đôi nhưng theo cách chụp này có lẽ nó đã được chụp cách đây lâu lắm rồi


Thấy cả bọn chăm chú nhìn xung quanh ông nói " đây là ảnh của ta hồi còn trẻ". Nghe ông nói cả bọn lúc này mới tập trung nhìn lại ông, một ông lão mặc bộ quần áo ngủ màu trắng, đầu tóc đã bạc phơ, râu để dài có thể vuốt được, khuôn mặt trắng bệch nhưng bên khóe  miệng luôn nhẹ nụ cười, D.O tò mò hỏi ông " ông làm nghề gì ạ"


"Ta là nhà nghiên cứu y học"


"ông giỏi quá đi" tụi nó khen ngợi, Lay cũng tò mò hỏi " ông ơi, bức ảnh đó là ai vậy?"


Ánh mắt ông buồn buồn nhẹ giọng nói  " đó là ông và người yêu của ông"


"Vậy.......bà ấy đâu rồi ạ ?" Tao thử hỏi, ông thở dài " haiz.....bà ấy...mất rồi. Ta sống hết cuộc đời này thật sự không có gì là không mĩ mãn nhưng cái ta tiếc nuối nhất là....tại sao ngày xưa ta không quan tâm bà ấy nhiều một chút, tại sao khi bà ấy ra đi thì ta mới thấy hối hận? Haiz....À mà theo ta quan sát thì các cháu là người yêu của nhau phải không?"


Cả bọn ngượng ngùng gật đầu " dạ phải "


"Hahaha vậy thì tốt, nhân lúc còn cơ hội thì hãy yêu thương chăm sóc nhau, đừng để mất đi giống như ta thì hối hận cũng muộn rồi" Ông cười nói, cả bọn gật đầu " dạ bọn cháu cảm ơn lời ông chỉ dạy ạ"


"Mà ông ơi, bài piano lúc nảy hay quá, đấy là bài gì vậy ông?" Chanyeol hứng thú hỏi, có lẽ vì nhà anh là công ty về nhạc cụ nên có hứng thú chăng?


" À....là bài hát do vợ ta sáng tác đấy, bà ấy là nghệ sĩ piano. Hay để ta đàn cho các cháu nghe " Ông nói rồi ngồi xuống ghế tay đặt lên phím đàn, tiếng đàn du dương mang tia cảm xúc khó tả, là sự oán than, là một nhạc khúc tình yêu về cặp đôi yêu nhau, là sự hạnh phúc cũng đan xen sự cô đơn tịch mịch........


Tụi nó nhắm mắt đắm chìm vào bài nhạc cho đến khi nó kết thúc, mở mắt ra thì nhìn thấy con nai cõng một cậu bé chừng 5 tuổi đi vào, ông nhìn cậu bé rồi nói " cậu bé này theo chân con nai y như các cháu nên đã bị lạc vào đây, khi nào các cháu về thì hãy dẫn nó về luôn nhé, các cháu cũng chuẩn bị về đi trời sắp sáng rồi" 


Dặn dò xong ông đi về phía cửa, Luhan gọi với theo hỏi " ông đi đâu vậy ạ?"


" ta nhớ bà ấy rồi, ta phải về nhà với bà ấy đây" giọng ông lúc đầu đã lạnh  nhưng bây giờ lại càng  lạnh lẽo  thêm mấy phần, Tao run giọng hỏi " nhà ông với bà ấy ở đâu ?"


" hahahaha........" Tiếng cười của ông vang dội làm không khí vô cùng quỷ dị, tiếng cười sang sảng làm  định tai nhức óc người nghe, khuôn mặt ông lão trở nên trắng bệch đến ghê sợ, ông thốt lên " đương nhiên là ngôi mộ xinh đẹp của vợ chồng ta rồi hahaha...."


Cả bọn nghe xong xanh mặt, ông ta cười càng lúc càng ghê rợn, cơ thể ông ta  đột nhiên chỉ còn lại bộ xương khô được lớp áo ngủ màu trắng bên ngoài che chắn nhìn sợ đến rợn người, đột nhiên ông ta ngừng cười nhìn chăm chăm tụi nó nói " ta thấy các cậu còn sống sẽ không yêu nhau được dài lâu đâu, các người hãy theo ta cùng đi, đến lúc đó các người cũng sẽ bên nhau suốt đời suốt kiếp giống vợ chồng ta vậy, nào đến đây.." Tiếng nói như âm thanh địa ngục vọng lên, nói rồi bộ xương khô của ông ta nhào tới, cả bọn hét lớn " không.........."


tiếng sét đánh lớn một cái "'rầm", ánh chớp lóe sáng   ông ta đột nhiên biến mất như chưa  hề tồn tại
..............


Giữa căn phòng trống,  12 con người bật dậy hét to " không......." . Tụi nó run sợ thở dốc, một lúc sau mới nhìn lại nhau, bọn thụ sợ hãi nhào vào lòng bọn công run rẩy lợi hại, bọn hắn cũng không khá hơn là mấy nhưng ít ra còn bình tĩnh hơn bọn thụ một chút, bọn hắn vuốt nhẹ an ủi " không sao, chỉ là mơ thôi...không sao đâu"


Nghe bọn công an ủi tụi thụ mới an tĩnh  lại một chút,  nhìn ra bên ngoài mặt trời đã bắt đầu  nhô lên,  cả bọn thở nhẹ  một cái rồi nhanh chóng thúc giục  nhau đi khỏi nơi này , Baekhyun  vừa quay sang bước ra ngoài   bỗng nhiên  cậu hét lên  " Á...... "


Cả bọn lo lắng  chạy đến hỏi "chuyện gì vậy Baek? "
"Nhìn kìa~ " Baek  run tay chỉ,  theo ánh mắt Baek  cả bọn cảm giác  lạnh  từng đợt ớn lạnh chạy dọc sống lưng,  D. O  không  tin được thốt lên"là cậu bé.... tối qua chúng ta thấy trong  mơ mà "


Tao khóc nấc lên nói "cái chuyện quái quỷ gì hoài vậy ", Kris đau lòng  ôm cậu dỗ dành,  Suho tiến gần cậu bé sờ thử thì thấy có độ ấm,  anh lắc nhẹ gọi cậu " em bé ơi,  tỉnh lại"


Cậu bé giật mình  lờ mờ  mở mắt,  thấy một đám người đứng xung quanh mình liền sợ hãi  la lên "các người là ai vậy ?"


" đừng sợ, bọn anh vô tình  đi ngang chỗ này thấy em xỉu ở đây  nên  gọi em dậy , em là ai,  sao lại lạc ở đây? " kai tiến đến nhẹ nhàng  hỏi,  cậu bé đã bình thường  lại  non nớt mở miệng nói " em tên là Bi,  em đi du lịch cùng mẹ nhưng  bị lạc,  em thấy có con nai chạy ngang nên đuổi theo  nhưng  do mệt quá ngất xỉu , giờ mở mắt ra là nhìn thấy  mấy anh đó ạ"


Tụi nó nhìn nhau chả biết  nói gì hay có lẽ vẫn còn đang quá sốc,  tụi nó cứ thầm nguyện đó chỉ là mơ nhưng  sao sự thật  nó cứ đánh ập vào mặt thế này? Quá hoảng sợ  với căn  biệt thự này,  tụi nó nhanh chóng dắt cậu bé chạy khỏi nơi đó


Không  biết hôm qua trời xui đất khiến thế nào mà cả bọn chạy tới chạy lui tìm mãi nhưng  chẳng có đường ra, nhưng  sáng giờ  tụi nó chỉ đi dò đường  vài vòng,  chưa  đến 2 tiếng sau cả bọn đã thấy nơi mà cả lớp dựng lều , tụi nó  nhanh chân  chạy vào,  cô BoA  vừa nhìn thấy tụi nó đã nhào tới run giọng hỏi "mấy đứa đi đâu  mà mất tích  hôm qua đến giờ  vậy hả "


Quần áo của cả bọn giờ đã nhem nhuốc vết dơ,  b ọn thụ nhào qua ôm cô khóc nói " tụi em bị lạc cô ơi "


" đi làm sao  để bị lạc vầy nè hức...." cô xúc động  hỏi,  cả bọn chỉ kể sơ sơ chuyện bị lạc cho cô nghe,  Sehun  đang  nắm tay  cậu

1 2 »