Chương 24 - Trên đường hồi kinh



Editor: raitguy ( Lê Nhân )
"Hôm nay trẫm vô cùng vui vẻ, đầu tiên là Lân nhi đánh thắng trận, ngoài ra ba ngày sau là đại hôn của thái tử. Thái tử, con chuẩn bị thế nào rồi".
"Hồi bẩm phụ hoàng, tất cả đều đã chuẩn bị tốt".
"Haha, Lâm ái khanh, về sau chúng ta là thông gia rồi".
"Tạ bệ hạ ân điển". Lâm Thượng Thư cung kính nói.
"Điện hạ, chúng ta xuống tay trước khi cửu điện hạ trở về?!"
"Ừ".
Quân Lâm từ biệt Ngụy Viễn Chinh, mang theo hai thị vệ hồi kinh. Trên đường trở về, Quân Lâm gặp được phong cảnh đẹp liền dừng lại thưởng ngoạn.
"Điện hạ, chúng ta nhanh chóng hồi kinh thôi". Thị vệ thứ nhất nhắc nhở.
"Ta đã bảo gọi thiếu gia cơ mà."
"Dạ, thiếu gia."
"Đúng rồi, nhà ngươi tên gì?"
"Thuộc hạ Trầm Nghiệp."
"Ừ, vậy còn ngươi?"
"Thuộc hạ Trương Tân."
"Haha, thoạt nhìn các ngươi quá nghiêm túc rồi. Ta nói cho các ngươi nghe, nhân sinh không phải chỉ biết gánh vác trách nhiệm mà thôi, cũng phải biết hưởng thụ nữa. Hai ngươi không cần khẩn trương, chúng ta ở đây tham quan một ngày cũng không có vấn đề gì."

Hai người nhìn nhau, đồng thanh nói "Tuân mệnh."
"Đến đây, đến đây, các ngươi xem này." Quân Lâm cầm hai xâu mứt quả đưa cho Trầm Nghiệp cùng Trương Tân. Hai người không tình nguyện nhận lấy nhưng không ăn.
"Ăn đi, ngon lắm đó." Quân Lâm nói. Hai người bất đắc dĩ cắn một miếng. Từ lúc trưởng thành đến nay, lần đầu tiên nếm lại vị mứt quả, có chút ngọt, có chút chua. Từ khi tòng quân đến bây giờ, sinh mệnh liền không có chút đảm bảo nào, ngày đêm sống trong sự sợ hãi của tử vong, làm sao có thể dám hưởng thụ lại những khoái hoạt trước kia đây?!
"Ăn ngon không?" Quân Lâm hỏi. Hai người hồi thần trở lại gật đầu.
"Đi, chúng ta đi ăn cái khác nào." Quân Lâm nói xong liền dẫn đầu đi mua thứ khác. Ba người vừa đi vừa dừng, ăn rất nhiều thứ mới mẻ lạ mắt, tâm tình tốt vô cùng.
"Ngươi có nghe nói gì chưa? Thái tử sắp đại hôn, là ba ngày sau, Hoàng Thượng hạ lệnh cho cả nước chúc mừng đấy."
"Hoàng Thượng rất xem trọng Thái tử, ai kêu Thái tử là do phi tử mà Hoàng Thượng yêu nhất sinh ra làm chi. Thật sự là có phúc mà."

Quân Lâm ngồi ở khách điếm uống trà. Khi nghe được tin tức đại hôn của Thái tử thì tay cầm chén trà dừng lại một chút. Sau đó lại bình thường uống tiếp.
"Thiếu gia, chúng ta có nên nhanh chóng trở về không?" Trầm Nghiệp hỏi.
"Không cần, dù sao có về cũng cản không nỗi, chúng ta cứ ngoạn tốt rồi trở về sau." Quân Lâm cười khổ, trở về làm chi, chẳng lẽ nhìn người mình thích thành thân, còn không thì cướp dâu? Người ta căn bản không nhớ ngươi là ai. Không biết Vũ Yên bây giờ thế nào rồi?
"Được rồi, chúng ta ra ngoài xem có gì thứ gì hay để xem không!" Quân Lâm tâm tình phiền muộn nên muốn ra ngoài hít thở không khí.
"Dạ, thiếu gia."
Ở trên đường, Quân Lâm mua một ít trang sức nhỏ nhắn để đến lúc hồi kinh tặng người. Kết quả thấy đối diện đang có một người quen đi tới, trong lòng chợt lạnh, Quân Lâm liền xoay người bỏ chạy. Trầm Nghiệp cùng Trương Tân cảm thấy kỳ quái, nhưng chỉ có thể chạy theo Quân Lâm. Đáng lý là không có người chú ý, nhưng ba người cùng lúc bỏ chạy khiến cho người khác không chú ý cũng khó khăn. Chỉ thấy nữ tử đi đầu nhanh chóng chạy theo hướng Quân Lâm. Nữ tử che mặt phía sau cũng theo sát phía sau.
Né tránh rất nhiều tiểu quán, rốt cuộc chạy ra phía ngoài thành hoang vắng.

"Thiếu gia, vì sao ngươi lại chạy?" Trương Tân hỏi.
"Ta thấy một người đang muốn giết ta, ngươi nói xem ta có nên chạy hay không đây?" Quân Lâm vừa thở vừa trở lời.
"Ai muốn giết điện hạ?" Trầm Nghiệp hỏi.
"Aiya, trước tiên để cho ta thở tí đã."
"Điện hạ." Trương Tân gọi. Quân Lâm vừa ngẩng đầu đã thấy nữ tử đáng sợ kia đang đứng cách mình không xa, phía sau còn có mười mấy nữ tử che mặt. Lần này xong đời rồi!!
"Cô nương, lâu rồi không thấy cô, cô càng ngày càng đẹp ra, làm cho người ta càng thêm say mê." Quân Lâm thử nói lại chuyện xưa, nào biết chính mình đang động đến nỗi đau của đối phương.
"Người đâu, bắt lại cho ta."
"Trầm Nghiệp, Trương Tân, các ngươi đừng động, trước mắt trốn đi." Quân Lâm ngoan ngoãn nhận mệnh, bất quá cũng không muốn liên lụy người khác.
"Chúng ta thề sống chết cùng bảo vệ điện hạ." Hai người đồng thanh nói.
"Cô nương, đừng thương tổn người vô tội, người có lỗi với cô là ta." 
Trong nháy mắt, Quân Lâm đã bị cô nương đấy tóm lấy. Trương Tân cùng Trầm Nghiệp đều không kịp trở tay.
"Bảo bọn chúng dừng tay đi."
"Dừng tay, dừng tay. Trương Tân, Trầm Nghiệp, ta hạ lệnh cho các ngươi nhanh chóng rời khỏi đây." Quân Lâm nghiêm túc nói. Hai người bất đắc dĩ nhìn Quân Lâm, cuối cùng chỉ có thể xoay người rời đi.
"Thiếu cung chủ, bây giờ xử lý hắn thế nào."
"Mang về."