Đánh tráo

Thật ra hôm nay k định up chap mới đâu, nhưng tại muốn PR xí :v


Các fan Grayza thân mến, tôi đã có viết fic Grayza rồi đấy nhá =]] các bạn có thể đọc thử nếu muốn!


Còn về phần fan Jerza!


Trong thời gian chờ đợi chap mới thì các bn có thể đọc fic Jerza kia của tôi nhá! Chứ khi nào có chap mới thì tôi cũng chả biết đâu! Vì tuỳ hứng mà!


Lưu ý nhỏ: Kì này xuất hiện nhân vật mới là Akali y tá ( ai k biết có thể lên google search )


Vậy thôi :v


***


Mấy năm trước bà Pollyu đã cố gắng hết sức để giữ lại mạng sống cho Jerza! Erza đã bị động thai nên phải sinh non....


Lúc sinh ra nó rất yếu! Vỏn vẹn 2kg1 mà thôi! Phép thuật của nó đến tận bây giờ cũng chả có một tí! Bởi vậy nó luôn thấy tự ti về bản thân mình.


Thằng bé này rất khó nuôi! Hở một chút là bị bệnh! Nhưng cũng may là được chăm sóc kĩ càng nên bây giờ nó đã khỏe mạnh hơn rồi.


Vì là con so nên Erza đã phải rất đau đớn...


Em khóc nhiều đến nỗi nhìn mà ai cũng lo lắng!


Tấm nệm lúc đó bị cào đến rách nát cả!


Nhớ lại thì em đã rất tủi thân, nhìn xung quanh thì ai cũng có chồng bên cạnh, lo lắng quan tâm, đút cho ăn từng muỗng cháo! Riêng em thì chỉ có nhóm Mira đến thăm, dù có người thân bên cạnh nhưng em vẫn thấy rất thiếu thốn và buồn bã!


Người ta đã khuyên em không nên khóc sau khi sinh... Tuyệt đối không được! Nên em cứ cố gắng ngăn không cho nước mắt tuôn ra, luôn phải mỉm cười một cách đau đớn!


Quay lại câu chuyện ngày trước


Đúng 3h trưa, thằng nhóc vội vã mang giày rồi bước ra khỏi cửa!


Erza đang phơi đồ bên ngoài hiên nhà!


- Jerza à con đi đâu vậy?


- Con đi chơi với bạn. Lát nữa sẽ về ạ!


Nó có bao giờ đi mà không thèm hỏi ý kiến em như vậy đâu chứ!


- Nhà bạn ấy ở đâu? Con cho mẹ biết để còn qua kiếm.


- Ở gần đây thôi ạ, mẹ đừng lo, con sẽ về sớm mà!


-...


Vì bận công việc nên tới tận 6h tối Erza mới về nhà, nhìn thấy cánh cửa vẫn khoá, em lại hoảng hốt đi tìm Jerza


Đi khắp nơi mà chả thấy nó đâu! Đành về và chờ đợi vì em đang mệt rã người luôn rồi!


8h tối, Jerza mới về nhà. Trên tay nó cầm một con gấu bông màu nâu nhạt!


- Mẹ à con về rồi!


Em vội chạy ra cửa ôm lấy thằng bé


- Con đã đi suốt 5 tiếng đó có biết không? Mẹ đã tới nhà của cô Lucy, cô Bisca mà cũng không thấy! Rốt cuộc con đã đi đâu vậy hả?


- Con đã bảo là qua nhà bạn rồi mà, mẹ tìm làm gì?


- Con có đi chơi cũng phải biết giờ giấc chứ! Mẹ rất lo cho con đó, con biết không?


- Mẹ có bao giờ quan tâm đến con đâu chứ? Mẹ lúc nào cũng đi làm nhiệm vụ, ở nhà chả có ai chơi cùng con cả!


- Con phải thông cảm cho mẹ chứ! Mẹ có muốn bỏ con một mình đâu, tới Fairy Tail thì con lại không chịu


- Tới Fairy Tail để nhìn Asuka vui vẻ bên chú Alzack và cô Bisca sao ạ?


- Gì chứ?


- Những đứa trẻ khác thì có ba còn con thì lại không, tại sao vậy mẹ?


Lại hỏi về chuyện đó


- Jerza à...


Nó đóng sầm cửa lại với vẻ mặt tức giận.


Thằng nhóc mới tí tuổi mà đã có thể nói những lời khiến Erza thấu đến tận tim.


Erza chỉ biết im lặng, em thở dài rồi lại tiếp tục sắp xếp đồ đạc.


...


- Con ra ăn tối đi!


* gõ cửa *


- Con đã ăn no rồi! Con muốn đi ngủ...


Nó trùm gối lên mặt.


-...


Xem ra tâm trạng của nó đang không được tốt rồi!


Thở dài một cái


Bước vào phòng với từng bước chân nặng trĩu.


Tối đó em đã tìm đến rượu để giải sầu. Vừa uống vừa khóc... Thằng bé nói đúng, nó không có ba. Tất cả là tại em, tại em không cho nó đủ tình yêu thương của một gia đình. Em luôn khiến nó cô đơn nên nó mới trở nên như vậy. Em không xứng đang làm mẹ mà...


- Một người mẹ chẳng ra gì!


Em cười rồi uống hết cả chai.


Sáng nay thấy không khỏe trong người, Erza đã đi đến bệnh viện để kiểm tra. Đây là nơi làm việc của cô bạn thân - Akali.


Lúc ngồi đợi ở ngoài sảnh, em có vô tình nhìn thấy Jellal đi vào trong phòng xét nghiệm ADN. Có gì đó bất an, em lấy tay che mặt để tránh ánh nhìn của anh.


Nửa tiếng sau, Jellal bước ra khỏi phòng rồi đi về, em vội chạy lại đó hỏi thăm. Tra hỏi một hồi, Akali cũng chịu nói!


- Cậu làm ơn đổi sợi tóc của nó với tôi được chứ?


Em năn nỉ cô y tá tóc đen kia.


Đây là việc công, chẳng thể giúp nhau được nếu không có lí do chính đáng! Erza đành kể câu chuyện của mình cho Akali nghe.


Cô ấy đang bị đặt vào một tình huống khó xử! Nhưng sau khi nghe xong hoàn cảnh của Erza, cô đã có chút cảm thông và chấp nhận giúp đỡ!


Xong xuôi mọi thứ, em rảo bước về nhà. Trong lòng vẫn bồn chồn


Có người ở thành phố Jellal sống cho biết, anh đã lên chuyến tàu và tới đây vào hôm Giáng sinh! Anh còn 2 ngày nữa trước khi đi làm nhiệm vụ 5 năm đó!


Nếu đoán không lầm


Chắc chắn Jellal đã gặp Jerza, lại còn xét nghiệm ADN nữa cơ đấy, anh nghĩ nó là con của em với thằng đàn ông nào khác à?


- Anh ta vẫn không tin tôi!


*Cười một cách khinh bỉ*


- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -


Hôm nay Erza cố gắng làm những món Jerza thích ăn nhất để xin lỗi thằng bé. Hi vọng nó vui lên được một chút.


Ngồi vào bàn cùng ăn cơm trưa, để ý thấy mặt nó tươi lên được một tí rồi!


- Ăn từ từ thôi, nghẹt cổ bây giờ!


- Con phải ăn nhanh để còn đi chơi!


- Người vẫn còn ở đó chứ có đi đâu đâu mà con sợ mất!


Nó bỏ ngoài tai lời nói của em, ăn nhanh còn hơn Natsu, uống một ngụm nước vào!


- Con ăn xong rồi! Con đi đây!


Bước ra cửa


Đeo cái balo vào rồi xỏ chân vào đôi giày.


Chẳng thể cản lại cái sự ham chơi của trẻ thơ!


Jerza có vẻ mến anh, nhìn nó hớn hở chạy đi mà thấy thương!


Em đã đi theo thằng bé để tìm xem chỗ ở của Jellal!


Qua hết con dốc và một tiệm mì Ramen, là ngôi nhà nhỏ ở gần bờ sông!


Cũng không quá xa


- Tới được rồi! Thì ra là ở đây!...


Anh vẫy tay chào nó


- Ái chà!...


Bế nó lên vai rồi đi tới sở thú, em lặng lẽ theo dõi, trông nó thật hạnh phúc. Cười nhiều đến thế cơ

1 2 »