Chương 23 - Kỳ khai đắc thắng

 Editor: Raitguy ( Lê Nhân )
Quân Lâm đứng trên tường thành nhìn Ngụy Viễn Chinh mang theo năm vạn đại quân cùng với quân địch giằng co.
Chỉ nghe thấy tiếng binh lính hò reo lao về phía quân địch, tiếp theo sau là tiếng binh khí va vào nhau, tiếng kêu rên vang lên khắp nơi... Trong khung cảnh phong tinh huyết vũ này, trong lòng Quân Lâm quả thật là khó chịu vô cùng, lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng tàn khốc như vậy. Đợi Ngụy Viễn Chinh đem quân địch dồn tới địa điểm đã định, sau đó liền dẫn quân ta nhanh chóng rút lui tới nơi an toàn, chỉ chờ Quân Lâm hạ lệnh nổ pháo. Quân Lâm do dự trong chốc lát, nhưng cuối cùng vẫn nhẫn tâm hạ lệnh châm ngòi.
Trong nháy mắt khói thuốc súng tràn ngập, chung quanh đều là thi thể không nguyên vẹn của quân địch. Bỗng nhiên, Quân Lâm nhìn thấy một nữ tử mặc chiến giáp giương kiếm về phía pháo khu, liền vội vàng nói "Được rồi, đừng nã pháo".
Quân Lâm vội vàng đi xuống tường thành, chỉ thấy Ngụy Viễn Chinh đang cùng nàng ấy giao đấu. Quân Lâm đứng tại chỗ, nhìn chỉ còn lại mấy ngàn người đang quyết tử chiến, không khỏi có chút bi thương.
"Đại ca, bắt sống". Quân Lâm hô
"Người đâu, bắt sống". Ngụy Viễn Chinh hạ lệnh
Không đến một canh giờ, toàn bộ quân địch đều bị bắt làm tù binh, bao gồm cả nữ tử kia - công chúa quân địch.
Lúc bị mang về nhà tù, nầng hướng ánh mắt phẫn hận trừng về phía Quân Lâm. Quân Lâm áy náy cúi đầu, nhưng hai nước giao chiến không thể nói ai đúng ai sai. Kẻ thắng làm vua là đạo lý mãi mãi không thay đổi.
__Nhà tù__
"Công chúa, Đại Lăng quốc ta nguyên bản là yêu hòa bình, chỉ là Lưu Vũ quốc nhiều lần gây hấn, nhân dân biên cương ta nhận hết sự tra tấn do chiến tranh gây ra. Cho nên ta hy vọng quý quốc có thể cho nước chúng ta một cái công đạo, cùng bồi thường tổn thất chiến tranh." Quân Lâm nói
"Hừ, muốn chém muốn giết tùy ý, đừng có mà giả mù sa mưa với ta". 

"Aizzz". Quân Lâm thở dài, thầm nghĩ chắc nàng ấy hận chết mình, chính mình khuyên bảo chỉ sợ là phí công.
"Ngươi có gan thì giết ta, người Lưu Vũ chúng ta cũng không sợ chết, thua thì thua". 
"Ta sẽ không giết ngươi". Quân Lâm có chút tức giận nói "Hơn nữa, ta cũng không ỷ thế hiếp người, nhất là đối với nữ nhân nhu nhược như ngươi. Hay là ngươi muốn ta làm vậy?"
"Ngươi, tên hỗn đản này".
Quân Lâm hừ lạnh một tiếng liền đi ra.
"Đại ca, xem ra phải tìm hoàng đế Lưu Vũ quốc đàm phán."
"Uhmm. Bọn họ sẽ không dễ dàng thỏa hiệp đâu."
"Cái này cũng phải thử một lần xem sao."
Vài ngày sau, hoàng đế Lưu Vũ quốc ký giao ước. Trong mười năm không xâm phạm Đại Lăng. Bồi thường tổn thất cho Đại Lăng một trăm ngàn lượng hoàng kim, mười vạn thùng lương thực. Yêu cầu Đại Lăng phóng thích mấy nghìn binh lính của Lưu Vũ cùng với công chúa Lưu Vũ - Ninh Bình công chúa.
Giao ước truyền tới kinh thành, hoàng đế phê chuẩn. Lệnh cho Cửu hoàng tử Lăng Lâm hồi kinh thụ phong.


Editor: Sorry mọi người. Dạo này ta bận chuyển phòng nên hơi bận. Tiến độ chắc phải chậm lại rồi a... Chân thành cáo lỗi.