Chương 48 : NHÂN TỬ NGAO DU



Sau nhiều ngày hôn mê và gần một tháng điều trị, Bạch Lạc Nhân đã bình phục hoàn toàn. Nhưng có một điều không may xảy ra với cậu. Tuy Bạch Lạc Nhân phục hồi về mặt thể lực nhưng kí ức của cậu hoàn toàn bị xóa nhòa. 
Gia đình người du mục được bác sĩ thông báo tin này thì vô cùng choáng váng. Họ không biết tên Bạch lạc Nhân, không biết cậu ta đến từ đâu. Trong người Bạch Lạc Nhân không mang theo bất cứ một loại giấy tờ tùy thân nào. Vậy thì biết người nhà cậu ta là ai để báo cho họ được.
Kéo người con trai ra một góc của bệnh viện, người cha ôn tồn hỏi.


"Con nói ngày trước con đã quen cậu ta đúng không?"



Người thanh niên gật đầu. Trong lòng người cha vui như gặp được vị cứu tinh.


"Tốt, vậy cậu ta tên gì ? Ở đâu ?" 


Người thanh niên lắc đầu quầy quậy.


"Con không biết."


Người cha không thể hiểu nổi, nói là quen nhau từ trước lại không biết là sao. Thật không thể tin được. Quay thẳng mặt người con đối diện với mặt mình, người cha hỏi một cách nghiêm túc.


"Cố nhớ xem nào."


Người thanh niên vẫn lắc đầu : " Con không biết thật mà."
Người cha đẩy cậu ta ra, vẻ bực bội.


"Ngay cả tên cũng không biết thì quen kiểu gì!"



Cậu thanh niên phân trần.




"Ngày trước con gặp anh ấy lúc đi chăn dê, anh ấy lái một chiếc máy bay còn cho con ngồi lên đó. Nhưng do vui quá nên con quên hỏi tên rồi."


Gõ vào đầu đứa con trai vô dụng, người cha làu bàu.




"Chưa thấy đứa nào ngu ngốc như con."


Cuối cùng hai cha con quyết định tạo cho Bạch Lạc Nhân một lí lịch giả, họ sợ cậu biết sự thật về bệnh tình của mình lại bi quan. Không nhớ thì cũng chả sao cả, họ sẽ đưa Bạch Lạc Nhân về nhà, gia đình có thêm một người nữa chẳng phải sẽ vui hơn sao.


Trở về cùng cha con người du mục, Bạch Lạc Nhân thấy mọi thứ hoàn toàn xa lạ. Cậu xa lạ với cả chính bản thân mình. Cậu là ai, cậu đã ở đâu khoảng thời gian trước đó cậu không hề nhớ. Tất cả trong cậu chỉ là khoảng không trải dài không dấu vết.
Thấy mọi người vẫn cười nói vui vẻ, trong khi đó Bạch Lạc Nhân không hề có ý thức gì về nơi đây, những câu chuyện họ kể hoàn toàn không có trong kí ức của cậu. Trong đầu cậu là cả một khoảng trống vô tận, cậu là ai, cậu tên gì Bạch Lạc Nhân cũng không hề nhớ.
Bạch Lạc Nhân đứng nhìn bầy dê gặm cỏ một cách say mê. Tuy cậu không có chút ấn tượng gì về nơi này nhưng hiện tại cậu lại khá thích thú. Khung cảnh thiên nhiên thanh bình êm ả, mọi người nơi đây thân thiện hòa nhã, cậu không nhớ họ nhưng họ đối với cậu như người thân trong gia đình.


Đang nghĩ miên man cậu thanh niên gọi mà Bạch Lạc Nhân không hề biết. Bấn quá cậu ta đi lại vỗ vai Bạch Lạc Nhân.


"A Quý, anh vào ăn cơm." 


Bạch Lạc Nhân quay lại cười.




"Em gọi anh sao."


Cậu thanh niên lúc bấy giờ mới ý thức được Bạch Lạc Nhân ngay cả tên của chính mình còn chưa biết, cậu cười kéo tay áo Bạch Lạc Nhân.


"Anh thật là, không lẽ em gọi đàn dê trước mặt."


Bạch Lạc Nhân cũng cười, cậu nghĩ thầm trong đầu thì ra mình tên là A Quý. 
Bên trong ngôi nhà, mâm cơm đã được dọn sẵn. Từ ngày có thêm Bạch Lạc Nhân cô con gái vui vẻ hẳn lên. Giữa thảo nguyên ngút ngàn tự nhiên có một anh chàng đẹp trai từ trên trời rơi xuống làm tim cô thổn thức. Niềm vui làm cô nấu ăn cũng ngon hơn, làm việc cũng chăm hơn và cô cũng chú ý đến hình thức của mình hơn.
Trong lúc ăn hay lúc làm việc, ánh mắt cô luôn lén nhìn Bạch Lạc Nhân, thiếu nữ mười mười sáu đẹp tựa đóa hoa đồng nội lại thêm hương lửa yêu đương nên càng trở nên rực rỡ. Nhiều lần bắt gặp ánh mắt cô gái nhìn mình Bạch Lạc Nhân trở nên bối rối. Cô gái thì bắt gặp ánh mắt Bạch Lạc Nhân bao giờ cũng thẹn thùng cúi đầu xuống cười thầm. Đang trong bữa ăn, cậu thanh niên nói cười vui vẻ.




"Cha, cha nói lí lịch của A Quý cho anh ấy nghe đi. Con gọi anh ấy vào ăn cơm mà anh ấy còn tưởng gọi bầy dê phía trước đó."


Cả nhà cùng cười, Bạch Lạc Nhân nghĩ tuy cậu không nhớ được cậu là ai và đã sống ở đây bao lâu rồi, nhưng cậu chắc chắn rằng cậu đang được sống với những con người rất tốt bụng và thân thiện.
Ăn cơm xong người cha gọi Bạch Lạc Nhân đi dạo, ông biết Bạch Lạc Nhân đang rất băn khoăn về xuất thân của mình. Tuy Bạch Lạc Nhân không nói ra nhưng ông có thể hiểu nỗi khó chịu của một người không biết mình là ai.


Hôm nay ông quyết định làm một việc mà ông cho là cần thiết lúc này để Bạch Lạc Nhân yên tâm sống ở đây, cởi mở hòa đồng với gia đình ông và biết đâu ông lại có thêm một đứa con để ông gọi là con rể.
Lí lịch mà ông tạo ra cho Bạch Lạc Nhân làm cậu hết sức yên tâm. Theo lời ông thì Bạch lạc Nhân là con của một người bạn lớn lên cùng ông từ nhỏ, không may vợ chồng người bạn bị chó sói ăn thịt nên ông đem cậu về nuôi từ lúc cậu mới lên hai lên ba, tính ra cậu sống cùng gia đình ông đã được hai bảy hai tám năm rồi.


Càng nghe ông kể Bạch Lạc Nhân càng mơ hồ. Cậu không hề có một chút ý niệm gì về những lời người cha vừa nói. Thấy Bạch Lạc Nhân nhìn mình với vẻ suy nghĩ người cha an ủi.


"Con đừng lo lắng, con vừa trải qua cuộc phẫu thuật trong não, tạm thời trí nhớ con chưa phục hồi lại. Đợi một thời gian nữa con sẽ nhớ lại tất cả thôi."


Bạch Lạc Nhân chỉ cười vì hiện giờ ông nói gì thì cậu biết như vậy, một chút thôi những kí người cha vừa kể cậu cũng không hề có thì cậu biết nói gì đây. Khoảng trống trong đầu Bạch lạc Nhân bây giờ đã có một chút kí ức do người cha vừa cung cấp. Cậu tự nhủ thầm, chắc mọi việc là như thế rồi, cứ xem là đúng cũng chả sao.
Một thời gian sau khi Bạch lạc Nhân mất tích, Cố Hải sống đúng nghĩa với một cái bóng. Hắn ít nói ít cười, chỉ biết lao đầu vào làm việc, dường như hắn làm bao nhiêu việc cũng không đủ. Cố Hải muốn lấy công việc để lấp đi khoảng thời gian trống hắn có thể nghĩ linh tinh.


Ban ngày đi làm, ban đêm Cố Hải trở về căn nhà hạnh phúc của vợ chồng hắn. Mọi thứ trong nhà Cố Hải vẫn giữ nguyên, đồ vật cá nhân của Bạch lạc Nhân Cố Hải vẫn giữ gìn và sắp xếp đúng vị trí. Cố Hải sợ rằng một ngày nào đó Bạch Lạc Nhân trở về cậu ấy sẽ không thích trong nhà có sự thay đổi.
Một tháng rồi một năm qua đi, Cố Hải cứ hồ đồ sống như vậy. Như Bạch Hán Kỳ đã nói, bây giờ Cố Hải sống vì bốn thân già đang cần có sự an ủi kia. Cố Hải chăm sóc họ thay cả phần của Bạch Lạc Nhân để lại.


Khi màn đên buông xuống là lúc Cố Hải thấy sợ hãi nhất, căn nhà thiếu Bạch lạc Nhân trở nên quá rộng rãi với hắn. Đi bất cứ đâu trong phòng Cố Hải đều nhìn thấy bóng dáng Bạch lạc Nhân đang ở đó. Nằm trên chiếc giường hắn đã cùng Bạch lạc Nhân ân ái mặn nồng Cố Hải thường quấn chặt chăn lại như có Bạch lạc Nhân đang ôm mình, cứ như vậy hắn chìm vào giấc ngủ.
Ngày nào ngủ Cố Hải cũng mơ, nhưng nghiệt ngã thay cho hắn trong những giấc mơ đó Bạch Lạc Nhân không bao giờ xuất hiện. Điều đó làm Cố Hải quá đau lòng. Hắn thầm trách Bạch lạc Nhân 


"Nhân tử, em tàn nhẫn với anh đến vậy sao? Ngay cả về gặp anh trong mơ thôi mà em cũng không muốn, tại sao lại đối xử với anh như vậy chứ"


Trong mắt mọi người Cố Hải vẫn là một vị giám đốc cao lãnh lạnh lùng, toàn thân hắn vẫn ngời ngời soái khí. Nhưng sự trống rỗng trong lòng Cố Hải thì ít người nhận ra. Cố Hải giấu nỗi cô đơn vào trong công việc, giấu nỗi đau trong những tiếng thở dài. Ngay cả người thân cận nhất với Cố Hải là Đông triệt cũng không có cơ hội để động viên hắn. Cố Hải né tránh tất cả sự thương cảm của mọi người, hắn muốn nỗi đau này dành riêng cho hắn và một ngày nào đó Bạch lạc Nhân trở về hắn sẽ đem tất cả nỗi đau ấy ném cho Bạch lạc Nhân và yêu cầu cậu ta phải bù đắp lại cho hắn bằng yêu thương. Chỉ là ngày đó bao giờ mới đến chính bản thân Cố Hải cũng không biết.
Cao nguyên Tây tạng lúc về đêm thật đẹp, ánh trăng chiếu xuống làm thảo nguyên bao la lại càng trở nên rộng lớn. Bạch Lạc Nhân cùng cậu thanh niên ngắm trăng. Khung cảnh thơ mộng của thảo nguyên lúc về đêm thật làm người ta mê đắm. Cậu thanh niên nằm dài ra thảm cỏ, nhìn lên bầu trời cảm khái.




"Nếu một ngày nào đó em được bay lên bầu trời kia thì thích biết bao ."


Bạch Lạc Nhân xoa đầu cậu.




"Em đi làm phi công đi, sẽ được bay cả ngày luôn."


Cậu thanh niên ngồi bật dậy.


"Làm phi công lái máy bay giống anh á."



Biết mình đã lỡ lời, cậu lấy tay bụm miệng lại cười cười. Bạch Lạc Nhân nhìn cậu nghĩ thầm, mình đã từng làm phi công sao, sao mình không nhớ gì hết. Cậu nghĩ có lẽ quá khứ của mình còn nhiều hơn rất nhiều những việc mình đã được nghe. Bạch lạc Nhân nằm xuống cùng người thanh niên.




"A sử à, em có thể kể một chút về ngày trước của anh không, anh rất muốn biết ngày trước mình là người như thế nào."


A Sử mím môi lại, cậu nghĩ nếu có nói gì thì Bạch Lạc Nhân cũng không nhớ ra, càng nói chẳng phải anh ấy càng hỏi nhiều hơn sao, vậy thì phiền chết.
Quay mặt lại phía Bạch Lạc Nhân, A Sử mỉm cười : "Em đùa anh thôi, ba em đã nói hết cho anh nghe rồi còn gì."


Bạch Lạc Nhân vẫn rất tò mò, nhưng hỏi kiểu gì A Sử cũng không nói. Cậu đành chấp nhận với cái quá khứ người cha đã kể kia.
Hai năm trôi qua, Bạch Lạc Nhân đã quen với cuộc sống trên thảo nguyên tươi đẹp, cậu cũng không còn thắc mắc về quá khứ của mình như thế nào nữa. Ban ngày cậu cùng A Sử chăn dê, tối về cùng mọi người trong làng chơi đùa vui vẻ.


Các cô gái trong làng đều rất thích Bạch Lạc Nhân, cậu trở thành trung tâm của các cuộc bàn tán. Cô nào cũng muốn có được Bạch Lạc Nhân cho riêng mình. Nhưng Bạch Lạc Nhân dường như không để ý đến điều đó, cậu vui với cuộc sống phóng khoáng nơi đây, không có bon chen tính toán, không có lừa lọc xảo trá. Mọi người cùng làm cùng giúp đỡ nhau. Nụ cười của Bạch Lạc Nhân đi đến đâu là đem ánh dương đi đến đó, các cô gái trong làng vì vậy mà cũng chăm làm hơn, trở nên xinh đẹp hơn.
Nhận thấy con gái mình rất thích Bạch Lạc Nhân, người cha rất vui mừng. Nếu con gái ông lấy được người như cậu ta làm chồng thì ông không còn gì để lo lắng nữa.


Vấn đề là Bạch lạc Nhân không hề để ý đến con gái ông hay nói đúng hơn là cậu ta chỉ xem con gái ông như là em gái. (

1 2 »
Mục Lục Truyện

Chương 1 : BỮA CƠM ĐOÀN VIÊN

Chương 2 : MÀN CHIA TAY NGỌT NGÀO

CHương 3 : GẶP PHẢI ÁC MA RỒI..

Chương 4 : CUỘC HẸN KHÔNG MONG ĐỢI..

Chương 5 : TÔ LỆ CHÍNH THỨC KHIÊU CHIẾN

Chương 6 : LỜI CẢNH CÁO

Chương 7 : NHỮNG ĐÒN TẤN CÔNG ĐẦU TIÊN CỦA TÔ LỆ

Chương 8 : VỠ BÌNH GIẤM CHUA

Chương 9 : CỐ ĐẠI THIẾU GIA NHỌC LÒNG

Chương 10 : NHÂN TỬ ĐAU LÒNG

Chương 11 : CHÍNH THỨC DÀNH LẠI CHỦ QUYỀN

Chương 12 : ĐÔI VỢ CHỒNG HẠNH PHÚC

Chương 13 : CẦN THỜI GIAN SUY NGHĨ

Chương 14 : CHIẾN TRANH LẠNH TIẾP TỤC CĂNG THẲNG

Chương 15 : HẢI - NHÂN..NHỮNG HIỂU LẦM KHÓ GIẢI QUYẾT

Chương 16 : LÒNG DẠ ĐÀN BÀ

Chương 17 : CUỘC GẶP BẤT NGỜ CỦA HAI CÔ GÁI

Chương 18 : TRẢI LÒNG

Chương 19 : Nỗi Lòng Được Giải Tỏa

Chương 20 : KẺ PHÁ BĨNH

Chương 21 : AI ĐẸP TRAI HƠN?

Chương 22 : CỐ DƯƠNG GẶP TIẾNG SÉT ÁI TÌNH.

Chương 23 : Công Ty Điện Ảnh Mãnh Kỳ

Chương 24 : Nỗi Lo Của Đại Hải

Chương 25 : Nhiệm Vụ Nguy Hiểm

Chương 27 : ĐẠI HẢI GẶP HỌA

Chương 26 : Đại Hải Nổi Điên

Chương 28 : NỖI LÒNG NGƯỜI CHA

Chương 29 : NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 30 : THẬT SỰ LO LẮNG

Chương 31 : HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN

CHương 32 : ĐÁM CƯỚI ĐÔNG TRIỆT - DIÊM NHÃ TĨNH

Chương 33 : ĐỢT HUẤN LUYỆN MỚI ĐẦY BẤT NGỜ

Chương 34 : GẶP NẠN TRONG RỪNG SÂU

Chương 35 : TÌNH HUỐNG DỞ KHÓC DỞ CƯỜI

Chương 36 : TÌM NGƯỜI GIẢI BÀY

Chương 37 : NGUY CƠ TIỀM ẨN

Chương 38 : GẶP KẺ TIỂU NHÂN

Chương 39 : CHỜ HÌNH THỨC KỈ LUẬT

Chương 40 : KẺ KHẢ NGHI

Chương 41 : ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 42 : CHỈ CÓ NHAU LÀ ĐỦ

Chương 43 : NHẬN ÁN KỈ LUẬT

Chương 44 : TRỞ TAY KHÔNG KỊP

Chương 45 : ĐỐI MẶT VỚI NGUY HIỂM

Chương 46 : MẤT TÍCH

Chương 47 : NỖI ĐAU NGƯỜI Ở LẠI

Chương 48 : NHÂN TỬ NGAO DU

Chương 49 : CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ

Chương 50 : KẺ PHIỀN PHỨC

Chương 51 : SỰ THẬT BẮT ĐẦU SÁNG TỎ

Chương 52 : KÍ ỨC HỒI SINH

Chương 53 : NGỌT NGÀO

Chương 54 : ÔN LẠI KỈ NIỆM

Chương 55 : ĐẾN THẢO NGUYÊN

Chương 56 : TÌNH HUỐNG KHÓ XỬ

Chương 57 : NGỌT NGÀO TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 58 : TỪ HÔN

Chương 59 : KHỔ NHỤC KẾ

Chương 60 : BẬN RỘN VỚI NHIỆM VỤ MỚI

Chương 61 : KỈ NIỆM MƯỜI NĂM NGÀY CƯỚI

Chương 62 : TUẦN TRĂNG MẬT MUỘN

Chương 63: CỐ UY ĐÌNH ĐỔ BỆNH

Chương 64: KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM

Chương 65: CỐ HẢI BỊ ĐẨY VÀO HOÀN CẢNH KHÓ XỬ

Chương 66: CHIA VIỆC

Chương 67: ÔNG BÁC SĨ LẮM LỜI

Chương 68: GIA CẢNH CỦA LINH LINH

Chương 69: CÚ NGÃ BẤT NGỜ

Chương 70: NHÀ CÓ THÊM MỘT NGƯỜI

Chương 71: NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 72: NHẠY CẢM

Chương 73: SỰ ĐÊ TIỆN CỦA ĐÔNG TRIỆT

Chương 74: BIẾN CỐ TRONG GIA ĐÌNH ĐÔNG TRIỆT

Chương 75: NÓI RA Ý ĐỊNH ĐIÊN RỒ

Chương 76: NGỘT NGẠT BỞI YÊU THƯƠNG

Chương 77: BẤT ĐỒNG

Chương 78: NGỦ RIÊNG

Chương 79: YÊU THƯƠNG TRỞ LẠI

Chương 80: KHAI TRƯƠNG KHU DU LỊCH SINH THÁI TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 81: " KẺ CẮP" VÀ " BÀ GIÀ" ĐỐI ĐẦU

Chương 82: BẤT NGỜ

Chương 83: GHEN

Chương 84 : BẠCH LẠC NHÂN PHẢN CÔNG

Chương 85: NHÂN TỬ LẠI BỊ CHÊ CƯỜI

Chương 86: MẠNH THÔNG THIÊN GẶP CHUYỆN

Chương 87: VÀO HANG CỌP

Chương 88: HÀN ĐÔNG KHIÊU CHIẾN

Chương 89: THÂN THẾ CỦA HÀN ĐÔNG

Chương 90 : TRẢ LẠI MÓN NỢ CHO HÀN ĐÔNG

Chương 91 : XE CỦA BẠCH LẠC NHÂN GẶP NẠN

Chương 92 : THẾ THÂN

Chương 93 : TÌM MANH MỐI

Chương 94 : CỐ HẢI CHỊU KHỔ RỒI

Chương 95 : MỐI QUAN HỆ CỦA HÀN ĐÔNG VÀ LINH LINH

Chương 96 : HÀN ĐÔNG GIỞ TRÒ ĐÊ TIỆN

Chương 97: MANH MỐI

Chương 98: NGUY HIỂM

Chương 99: HÀN ĐÔNG CHẠY TRỐN

Chương 100: HÀN ĐÔNG BỊ BẮT

Chương 101: HẠNH PHÚC

Chương cuối: SINH NHẬT BẠCH LẠC NHÂN

CÔ NHI VIỆN HẢI NHÂN Chap 1: GẶP GỠ

Chương 2: KIÊN TRÌ DẠY ĐỨA EM NGỖ NGƯỢC

Chương 3: CẢM XÚC THAY ĐỔI

Chương 4: GIẬN

Chương 5: CẢNH DU BỊ BỆNH

Chương 6 : NGỤY CHÂU ĐẾN THĂM CẢNH DU

Chương 7: GHEN

Chương 8 : NGỤY CHÂU THẢ THÍNH

Chương 9 : CHA CON BÁ ĐẠO

Chương 10: CÁI CHẠM MÔI ĐẦU TIÊN

Chương 11: KIỂU DẠY CON CÓ MỘT KHÔNG HAI

Chương 12: MỘT MŨI TÊN TRÚNG BA ĐÍCH

Chương 13: SAY

Chương 14: MƠ

Chương 15: BĂN KHOĂN

Chương 16: NGÀY PHIỀN MUỘN

Chương 17: CẢM XÚC

Chương 18: CỐ HẢI PHIỀN LÒNG

Chương 19 : CẢNH DU BỊ PHẠT

Chương 20: NGƯỜI CHA TỘI NGHIỆP

Chương 21: TIẾNG LÒNG

Chương 22: TỎ TÌNH

Chương 23: CẢM XÚC THĂNG HOA

Chương 24: NHỚ

Chương 25 : NÓI KHÔNG BIẾT GIỮ LỜI

Chương 26 : THẤU HIỂU

Chương 27: DÃ NGOẠI

Chương 28: BUỔI CHIỀU TRÊN BIỂN

Chương 29: GẶP NGƯỜI LẠ

Chương 30: CHƯỚNG NGẠI VẬT CỦA ANH

Chương 31: NỖI ĐAU XÉ LÒNG

Chương 32: CỐ HẢI BỊ BẮT

Chương 33 : LỢI DỤNG CƠ HỘI ÉP CẢNH DU

Chương 34: THỎA THUẬN ĐAU LÒNG

Chương 35: CẢNH DU ĐI MỸ

Chương 36: ĐAU

Chương 37: CUỘC SỐNG TRÊN ĐẤT MỸ

Chương 38 : CỐ QUÊN

Chương 39 : GẶP LẠI

Chương 40 : CHẠY TRỐN

Chương 41 : CẢNH DU CHÍNH THỨC ĐỐI ĐẦU VỚI THẨM ĐIỀM

Chương 42 : TỔN THƯƠNG

Chương 43 : CẢNH DU MẶT DÀY

Chương 44: NGỤY CHÂU LẠI SAY

Chương 45 : NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 46: THĂNG HOA

Chương 47: ĐAU NHƯNG KHÔNG THỂ NÓI

Chương 48: HẠ PHI LÀM NGỤY CHÂU KHÓ XỬ

Chương 49: ĐỐI THỦ

Chương 50 : THÔNG TIN BẤT NGỜ

Chương 51 : MƠ HỒ

Chương 52: THÀNH THẬT

Chương 53: ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 54: SỰ THẬT ĐƯỢC HÉ LỘ

Chương 55 : KHÔNG LÙI BƯỚC

Chương 56: SỰ THẬT KHÓ TIN

Chương 57: CỐ CHẤP

Chương 58: NỖI LÒNG NGỤY CHÂU

Chương 59 : HƯƠNG THƠM QUEN THUỘC

Chương 60: BA BẠCH BÀY TRÒ

Chương 61: NGÀY HẠNH PHÚC (1)

Chương 62: NGÀY HẠNH PHÚC (2)

Chương 63: NGỤY CHÂU ĐI CÔNG TÁC XA

Chương 64: KÌM NÉN

Chương 65: MẸ NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 66: TÌM NIỀM AN ỦI

Chương 67: CỐ HẢI NỔI ĐIÊN

Chương 68: THỨC THỜI

Chương 69: SUY NGHĨ

Chương 70: CẢNH DU TRỞ VỀ

Chương 71: TỰ DỐI LÒNG

Chương 72: LẠNH LÙNG

Chương 73: KHÓ CHỊU

Chương 74: CẮN RĂNG CHỊU ĐỰNG

Chương 75: MẤT MẶT

Chương 76: CẢNH DU BỰC MÌNH

Chương 77 : QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN

Chương 78: BUÔNG XUÔI

Chương 79: CẢNH DU BỊ ĐẦY VÀO BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG

Chương 80: HẬN THÙ ĐƯỢC HÓA GIẢI

Chương 81: THẬT THÀ THÚ NHẬN

Chương 82 : KẾ HOẠCH THÀNH CÔNG BƯỚC ĐẦU

Chương 83 : HẠ PHI BẼ MẶT

Chương 84: CẢNH DU ĐÍNH HÔN

Chương 85: CỐ HẢI BỊ TỔN THƯƠNG

Chương 86 : BA CỐ PHÁ TEAM

Chương 1: NHẬP HỌC

Chương 2: BẠN CHUNG PHÒNG

Chương 3: NGÀY ĐẦU TIÊN Ở CÙNG NHAU

Chương 4 : PHẠM LỖI NGAY NGÀY HỌC ĐẦU TIÊN

Chương 5 : THÁCH ĐẤU

Chương 6: BẤT NGỜ THỨ NHẤT

Chương 7: ĐIỀU KHÓ HIỂU

Chương 8: THÔNG TIN GÂY TÒ MÒ

Chương 9: HIỂU LẦM

Chương 10: HIỂU LẦM TĂNG

Chương 11: KHÓ GIẢI THÍCH

THÔNG BÁO