Chương 18

Sau khi cậu rời khỏi NamJoon một lúc, bỗng tất cả các ánh đèn đều phụt tắt. Trên sân khấu bây giờ lại phát ra một giọng nói nghiêm nghị khiến mọi người chú ý
-"Xin chào, tôi là Jeon Sehun--Người đứng đầu gia tộc JEON,hôm nay ngoài việc chúc mừng 20 năm thành lập gia tộc, tôi còn muốn thông báo với các vị 1 điều. Sau ngày hôm nay, vợ chồng chúng tôi sẽ đi du lịch một thời gian nên toàn bộ tài sản, quyền hành hay địa vị sẽ để lại cho con trai tôi quản lí-Jeon JungKook"---Nói tới đây, cậu lạnh lùng thay bằng  ánh mắt sắc bén kiêu ngạo bước lên đứng kế ông.
-"Mong mọi người giúp đỡ thêm"---Ngước mặt lạnh lùng, cậu phát ra hàn khí nói
Tất cả đều bị áp lực trong lời nói của cậu mà âm thầm nuốt nước bọt không dám cãi lại. Nhưng...trong số đó lại có một người can đảm bước ra khiêu chiến cậu
-"Nực cười thật, nếu là ông Jeon Sehun đây thì tôi có thể tin tưởng đầu tư cổ phần vào dự án của chúng ta, nhưng tôi không biết liệu một chàng trai chỉ tầm 17 tuổi như cậu lại làm được gì lấy được sự tin tưởng của tôi nhỉ"---Người đàn ông nói
Đối với tình huống như vậy thì không phải cậu không gặp qua, muốn hạ nhục danh dự của cậu à, đâu có dễ như vậy. Nhếch môi cậu từ tốn nói:
-"Thưa ngày Devid đây dự án lần này trong hợp tác giữa chúng tôi và công ty ngày là 'khu đô thị Hoa Kinh' với vốn đầu tư bước đầu 850 tỉ USD, trong đóJeon gia chúng tôi góp 60% số vốn, 40% còn lại do công ty ngày đóng góp. Đây được xem như một kinh đô lộng lẫy giữa lòng thành phố, nằm ở nơi giao thông thuận lợi với diện tích 5800 ha. Chúng ta sẽ xây dựng các dãy biệt thự lộng lẫy, nhà hàng hạng sang, bệnh viện tốt nhất, có khu vui chơi giải trí, công viên,... Các địa điểm được bố trí hợp lí, công trình do kiến trúc sư hàng đầu thế giới là Jeon chủ tịch Jeon Sehun, tức là ba tôi thiết kế. Cho dù là thiết kế hay là  góp vốn đều là chúng tôi nhỉnh hơn ngài, vậy mà lợi nhuận của chúng ta bằng nhau nếu ngài nói như vậy thì cũng hết cách rồi. THƯ KÍ LEO, RÚT TOÀN BỘ VỐN LÀM ĂN VÀ SỰ ĐẦU TƯ VÀO CÔNG TY CỦA NGÀI ẤY"---Cậu ra lệnh cho thư kí Leo- thư kí thân cận của Gia tộc
Khi nghe được cậu giải thích cận kẽ, ông đã sớm xanh mặt, nhưng khi nghe tới câu cuối, ông liền khuỵ xuống đất, bỏ hết lòng tự trọng nắm lấy chân cậu nói:
-"C...Cậu..JungKook đây, lúc nãy tôi co..có phần ..không lịch sự với cậu.....C..Cậu đừng chỉ vì lỗi nhỏ ..nh..như thế mà nhẫn tâm vậy chứ.."--Ông ta lắp bắp không nói thành lời
-"Nhỏ nhặt?? Xin lỗi ngài, bây giờ tuy tôi chưa chính thức ngồi vào cái ghế chủ của gia tộc nhưng hãy thử nghĩ mà xem, một nhà kinh doanh lớn như ngài phải biết cái gì gọi là "Nhỏ, lớn" chứ, huống chi đó là danh dự của tôi nói chung cũng như của gia tộc nói riêng. Nếu bây giờ mà có cảnh báo chí đứng đây, thì mặt mũi nào tôi dám  kiêu ngạo nữa chứ"---Cậu cười nhẹ nói 
Ông ta không chỉ không nói được mà còn được người bảo vệ"Hộ tống" ra ngoài một cách hoành tráng. Cho dù muốn bảo vệ danh dự cũng khó khi trong hoàn cảnh báo chí ngoài cổng lại được anh bảo vệ dắt ra.
Tất cả mọi người tâm trạng bây giờ rất ư là khiếp sợ và kinh hãi. Nếu như họ lỡ làm điều gì đắc tội với cậu, có hay không cũng sẽ bị kết cục như ông Devid khi nãy. Không hẹn mà cả mọi người cùng nuốt nước bọt tự nhủ và trấn an mình. Nhưng cũng nhờ vậy, mục đích mà ban đầu cậu đặt ra cũng được hoàn thành. Phải để cho họ tự động né sang một bên chứ nếu không lại cản đường cậu mất. 
Ông Jeon thì khỏi nói rồi, ông đang sung sướng trên 9 tầng mây và tự hào về con trai mình "Ôi nó giống ai mà lại giỏi giang thế nhỉ, giống mình chứ ai, hí hí". Biểu hiện hôm nay của cậu khiến ông tuy bất ngờ nhưng cũng cực kì hài lòng.
Còn về các anh.......
"Thằng nhóc đó......nó thực sự tài vậy à???"--Cả bọn cùng có suy nghĩ như nhau
Sau bài phát biểu của cậu, suốt buổi lễ, không ai dám lại gần cậu hay dám náo động gì khiến cậu chú ý. Họ sợ rằng, nếu như không may, kết quả sẽ khó mà cứu vãn được nữa......
Cho đến khi bữa tiệc kết thúc, cậu và ông bà Jeon nhanh chóng ra về. Các anh vẻ mặt bây giờ rất nuối tiếc nhưng biết sao được"Họ đã là gì của nhau??". Còn Yoongi, anh quá hiểu bạn bạn bè mình mà
- "Hứng thú à?, vậy tôi sẽ giúp các cậu một lần"--Anh nghĩ
                                              ---------------------------------------------