Chương 31 : HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN



Không thể để Cố Hải như vậy, Cố Uy Đình quyết định gặp Tô Lệ. Cuộc gặp này ông xác định dù có phải quỳ xuống để cầu xin ông cũng làm, miễn là cứu được Cố Hải.
" Tô Lệ, tình hình của Cố Hải cháu biết rồi, đúng không?"
Tô Lệ ủ rũ không kém: "Cháu biết rồi."
Cố Uy Đình nhìn Tô Lệ cầu xin: "Bây giờ chỉ có cháu cứu được nó."
Tô Lệ uống ngụm nước nói trong uất nghẹn: " Cháu đang cố gắng, nhưng Đông triệt phá vỡ hết rồi. Cháu muốn giết Đông Triệt."
"Cháu hãy nghe ta kể chuyện này , nghe xong tùy cháu hành xử. Ta sẽ không có ý kiến nữa."
Tô Lệ nhìn Cố Uy Đình bằng ánh mắt rất lạ, có chuyện gì mà cô chưa biết sao.

Cố Uy Đình bắt đầu kể, trong giọng kể của ông pha chút yêu thương lẫn giận hờn: "Có hai đứa trẻ cùng lớn lên không có sự yêu thương của người mẹ. Cả hai đều rất thông minh và cao ngạo."
 Nhưng rồi chúng gặp nhau, chúng đã yêu nhau và chịu sự ngăn cản của gia đình, sự chê bai của xã hội nhưng chúng đều vượt qua. Tai nạn nghiêm trọng đã xảy ra với một đứa, đứa kia chấp nhận vào quân đội chỉ để bảo vệ đứa đang bị tai nạn. Tám năm qua đi, chúng nó vẫn sống với phần xác và không có phần hồn. Rồi chúng gặp lại nhau, tình cảm lại bùng cháy không gì ngăn cản nổi. Chúng đã quyết định kết hôn chỉ để nhận được chúc phúc của cha mẹ mình. Vì nụ cười của đứa này, đứa kia có thể hi sinh cả mạng sống. Giữa chúng không còn là tình yêu bình thường nữa, mà nó là thứ tình yêu người bình thường trên đời khó có được.
Tình yêu của Cố Hải và Bạch lạc Nhân là vậy đấy.
Nghe Cố Uy Đình nói, nước mắt Tô Lệ đã rơi, cô biết họ yêu nhau nhưng không biết họ lại có khoảng thời gian đau khổ như thế. Cô đã nhầm khi cho rằng chỉ cần ở lâu bên mình thì Cố Hải có thể quên Bạch lạc Nhân. Họ đã xa nhau tám năm không hề có cản trở mà vẫn không quên được nhau thì bây giờ làm sao họ có thể sống thiếu nhau được. Cứ cho rằng cô sẽ có Cố Hải đi, nhưng chỉ có phần xác không thì cô cần để làm gì.
Cố Uy Đình nắm lấy tay Tô Lệ: " Bác biết cháu yêu Cố Hải, cháu có thể làm nhiều việc vì Cố Hải. Nhưng cháu nghĩ xem, Bạch Lạc Nhân đã hi sinh cả tuổi trẻ của mình sống trong quân đội để cho Cố Hải được làm công việc yêu thích, Bạch lạc Nhân đã từ bỏ ước mơ học đại học của mình để Cố Hải có cuộc sống bình yên hơn. Giờ đây nó chấp nhận xa Cố Hải để cứu Cố Hải qua cơn hoạn nạn. Tình yêu như thế liệu Cố Hải có thể quên không? "
Tô Lệ cay đắng trong lòng, thì ra Bạch Lạc Nhân nói đúng, cô chẳng hiểu gì về Cố Hải cả. Cô yêu cậu ta nhưng lại không biết cậu ta là người cố chấp trong tình yêu đến thế. Cô cười Bạch lạc Nhân vì đồng ý vội vã rời xa Cố Hải lúc này. Cô đâu biết rằng đồng ý chính là cách thể hiện Bạch Lạc Nhân yêu Cố Hải vô hạn. Vậy là tất cả chỉ tự cô chuốc lấy, tự cô làm khổ mình. Tình yêu của họ đến gia đình, xã hội, khoảng cách địa lí, khoảng cách thời gian cũng không thể chia cắt thì một đứa con gái như cô sao có thể.
Nước mắt Tô Lệ vẫn rơi, cô khóc nức nở, khóc cho bản thân mình và khóc cho cả chính Cố Hải và Bạch Lạc Nhân.
Cố Uy Đình vỗ vỗ vai Tô Lệ: "Giúp Cố Hải lúc này không chỉ có cháu mà còn có Bạch Lạc Nhân nữa. Như Cố Hải nó nói, Bạch lạc Nhân chính là mạng sống của nó, chỉ cần có Bạch Lạc Nhân bên cạnh thì Cố Hải không có khó khăn nào nó không vượt qua. Cháu để cho Cố Hải gặp Bạch Lạc Nhân một lần đi."
Tô Lệ cắn chặt răng, Bạch Lạc Nhân, tôi thua thật rồi, thật xấu hổ khi tôi coi thường cậu, tôi đã thua thật rồi.
Ngước lên nhìn Cố Uy Đình, Tô Lệ mắt vẫn ngấn nước: "Bác gọi Bạch Lạc Nhân đến gặp Cố Hải đi."
Chỉ chờ có vậy, Cố Uy Đình lấy điện thoại gọi ngay cho Bạch Lạc Nhân. Trong lòng ông nghĩ, mọi chuyện tốt rồi.
Bạch Lạc Nhân nhận được điện thoại của Cố Uy Đình như không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy, cậu phải hỏi đi hỏi lại đến khi khẳng định mình nghe đúng mới thôi. Xong phóng như tên ra xe đến chỗ Cố Hải.
Bước chân vào phòng tạm giam, tim Bạch Lạc Nhân đập loạn nhịp. Đã lâu không gặp, không biết Cố Hải trong này ra sao. Ngồi chờ Cố Hải ra có vài phút mà cậu tưởng như thời gian trôi qua vài năm vậy. Lòng bồn chồn thấp thỏm, tim đập loạn xạ, mắt nhìn như thôi miên vào cửa ra vào.
Cố Hải xuất hiện, thân hình gầy rộc, râu ria bờm sờm cứ như Cố Hải đã ở trong đây cả năm vậy. Nhìn Thấy Bạch Lạc Nhân chân hắn khuỵu xuống, hai anh cảnh vệ phải đỡ lại ghế ngồi.
Bốn mắt nhìn nhau, không ai nói với ai lời nào. Họ cứ ngồi nhìn nhau như thế, miệng nở nụ cười nhưng mắt lại ngân ngấn nước. Họ nhìn như muốn tạc tượng vào lòng nhau, cái nhìn của niềm hạnh phúc không thể nói thành lời. Không biết nhìn như thế bao lâu, cho đến khi anh cảnh vệ nhắc nhở còn 2 phút cả hai mới cảnh tỉnh.
Bạch Lạc Nhân một tay nắm chặt tay Cố Hải, một tay đưa lên sờ vào cằm: "Đại Hải, khổ cho cậu rồi."
Nước mắt Cố Hải lăn dài trên má nhưng, môi cắn chặt răng nở nụ cười rất tươi. Hắn kéo đầu vợ lại, hôn lên đôi mắt đang ngấn nước sau đó còn trêu chọc.
"Sao không báo trước để anh cạo râu, như này không phải rất mất điểm sao."
Bạch Lạc Nhân cắn lên môi hắn một cái: "Để khi nào về nhà, tôi sẽ tính sổ vụ này, mất hết cả hình tượng."

Cả hai cùng cười.
Cố Uy Đình nói đúng, Ngoài Tô Lệ ra, người cứu được Cố Hải lúc này chính là Bạch Lạc Nhân. Bạch Lạc Nhân là sức mạnh của hắn, khi có vợ bên cạnh thì Cố Hải không tồn tại chữ " Khó Khăn" trong đầu.
Giờ thăm kết thúc, Cố Hải lúc đi vào còn không quên nhắn nhủ:" Ở nhà chờ anh nhé."
Sau đó tặng Bạch Lạc Nhân thêm một nụ cười và cái nháy mắt đầy ẩn ý. Sau khi gặp Cố Hải, Bạch lạc Nhân thở phù một cái, ngửa mặt lên trời, nheo mắt nhìn cảm khái: " Trời hôm nay thật đẹp" sau đó hẹn gặp Tô Lệ. Cậu muốn cảm ơn Tô Lệ ngay lúc này. 
Tô Lệ mắt đẫn đờ nhìn Bạch Lạc Nhân: "Tôi thua cậu rồi."
Bạch Lạc Nhân cười, là nụ cười biết ơn: "Tôi không biết nói gì lúc này, hãy cùng nhau giúp Cố Hải nhé."
Tô Lệ cũng cười, lẽ ra cô nên biết mình không bao giờ thắng được thì đâu đến nỗi đau cả ba người. Có Bạch Lạc Nhân cũng giúp Cố Hải, cô thấy có phần yên tâm hơn. Ngày hầu tòa đã đến, mọi chứng cứ thu được rất có lợi cho Cố Hải, phần còn lại phụ thuộc vào chính bản thân Cố Hải nữa thôi.
Cố Hải được dẫn ra đưa mắt tìm Bạch Lạc Nhân, hắn nở nụ cười rất tươi khi thấy Bạch Lạc Nhân ngồi đó. Thấy Cố Hải cười Bạch Lạc Nhân nghĩ, cái tên thần kinh, có ai đi ra hầu tòa mà cười vậy không hả. Nhưng rồi Bạch Lạc Nhân cũng cười, cậu tin Cố Hải sẽ thắng. Ở cùng Cố Hải lâu rồi nên Bạch lạc Nhân hiểu, Cố Hải không muốn làm thì thôi, hắn đã muốn không chuyện gì hắn không làm được. Ngay cả cái phương thức kinh doanh lạ đời là công ty chỉ tuyển mỹ nữ hắn còn nghĩ ra thì có gì là không thể.
Có Bạch Lạc Nhân ngồi dưới, Cố Hải như có thêm một tấn động lực. Cả buổi chất vấn ngoài những chứng cứ được đưa ra thì Cố Hải cũng tự biện hộ cho mình. Vì vậy phiên tòa kết thúc trong tiếng vỗ tay giòn tan - CÔ HẢI TRẮNG ÁN.
Ra đến đại sảnh, Cố Hải đã bị vây bởi một đám phóng viên đông nghẹt. Đưa mắt tìm không thấy Bạch Lạc Nhân đâu, Cố Hải bắt đầu cuống, hắn sợ Bạch Lạc Nhân lại chạy mất. Lấy điện thoại ra định gọi thì Cố Hải nhận được tin nhắn " CHỜ CẬU Ở NHÀ"
Cố Hải cười mỉm thầm nói trong đầu anh yêu em Nhân tử.
Tưởng rằng chỉ vì vậy trong chốc lát không ngờ Cố Hải bị giam mấy tiếng đồng hồ. Hết báo này sang báo khác, hết người này đến người kia làm trong lòng Cố Hải nóng như lửa đốt. Đến khi hắn không còn đủ kiên nhẫn để trả lời ai nữa, tự mở đường ra xe phóng về nhà.
Cố Hải mở cửa vào nhà đã thấy Bạch Lạc Nhân đứng đó chờ hắn. Bốn mắt giao nhau, miệng mỉm cười. Cố Hải cứ đứng vậy nhìn vợ hắn,ánh mắt chan chứa yêu thương.
Bạch Lạc Nhân tiến lại gần, dang đôi tay ra ôm lấy Cố Hải:" Đại Hải, mừng cậu về nhà."
Cố Hải ôm Bạch Lạc Nhân thật chặt, hơi ấm cơ thể cậu lan tỏa khắp người hắn. Đẩy khuôn mặt của vợ đang áp vào người mình ra, Cố Hải cuối xuống hôn.



Đầu tiên là hôn lên trán giọng thì thầm: "Nhân tử, mừng em về nhà." Sau đó Cố Hải hôn lên đôi mắt : "Nhân tử, anh yêu em."
Tiếp đến đưa hai tay áp lên má Bạch Lạc Nhân, đặt lên môi cậu nụ hôn pha lẫn của nhớ thương và hạnh phúc. Bạch Lạc Nhân vẫn ôm chặt Cố Hải, đầu lưỡi tiến sâu vào trong khoang miệng hắn. Rất lâu rồi họ không được cảm nhận vị ngọt của đối phương. Cứ như vậy hai đầu lưỡi đuổi bắt nhau trong khoang miệng, hai mắt nhắm nghiền tận hưởng. 
Cả hai ôm chặt lấy nhau, hôn nhau, vừa nhu nhu tình vừa lãng mạn, Cố Hải cọ cọ bộ râu nham nhở vào cổ Bạch lạc Nhân, sinh ra một luồng điện cao thế ở cằm, sau đó chạy xuống bụng, rồi nổ tung ra khắp cơ thể. Thời gian dài như thế không gần gũi nhau, quả thực trong lòng cả hai ham muốn tột độ, con sâu tham ăn trong lại bắt đầu ngọ nguậy. Tay của Cố Hải đưa tới mép quần Bạch Lạc Nhân, thuận theo cơ bụng bằng phẳng di chuyển về phía trước. Bạch Lạc Nhân cũng trực tiếp đưa tay đặt ở giữa hai chân Cố Hải, cách qua một lớp vải mỏng manh cảm thụ vật thể bừng bừng bên trong.
Hai thân thể trong nháy mắt đạt đến cuồng nhiệt cực đỉnh.
Tiếng thở dốc nặng nề tràn ngập ra khắp phòng khách. Chân của Bạch Lạc Nhân run run rẩy rẩy, thân thể lui về phía sau mấy bước. Hết lần này tới lần khác tay của Cố Hải phản ứng nhanh hơn, vuốt ve từ trên lưng xuống tiểu cúc. Miệng Cố Hải áp vào tai Bạch Lạc Nhân nhả ra từng lời dâm đãng," Tiểu Hải tử rất rất nhớ Bạch tiểu cúc a"
Bạch Lạc Nhân đưa tay lên, muốn đẩy Cố Hải ra, lại bị Cố Hải thuận thế túm lấy, cả hai tay ghim lên đỉnh đầu cậu, hắn liên tục liếm, cắn, nhẹ nhàng chậm rãi.
Hai thân thể ướt nhẹp mồ hôi quấn lấy nhau, toàn thân nóng hầm hập, họ vuốt ve lẫn nhau, hôn nhau, chà xát, tiếng thở dốc kích thích màng nhĩ hai người.
"Bảo bối, anh nhớ em sắp chết đó." Cố Hải đem tay của Bạch Lạc Nhân đặt ở cự vật nóng hổi của mình. Môi Bạch Lạc Nhân giật giật, không nói gì.
Hai bàn tay Cố Hải khe khẽ đặt trên mông Bạch Lạc Nhân, dịu dàng xoa bóp, toàn thân Bạch Lạc Nhân cong lên. Miệng phát ra tiếng rên rỉ đầy kích thích.
Cố Hải hôn dọc sống lưng Bạch Lạc Nhân rồi dần chuyển xuống phía dưới, hôn đến xương cụt, cẩn thận dùng đầu lưỡi vẽ một đường xung quanh đó.Bạch Lạc Nhân trong miệng phát ra tiếng thở dốc nặng nề.
Cố Hải lật người Bạch Lạc Nhân lại dùng hàm răng gặm mông cậu, lúc nhẹ lúc mạnh, lúc nhanh lúc chậm, cảm giác được chân

1 2 »
Mục Lục Truyện

Chương 1 : BỮA CƠM ĐOÀN VIÊN

Chương 2 : MÀN CHIA TAY NGỌT NGÀO

CHương 3 : GẶP PHẢI ÁC MA RỒI..

Chương 4 : CUỘC HẸN KHÔNG MONG ĐỢI..

Chương 5 : TÔ LỆ CHÍNH THỨC KHIÊU CHIẾN

Chương 6 : LỜI CẢNH CÁO

Chương 7 : NHỮNG ĐÒN TẤN CÔNG ĐẦU TIÊN CỦA TÔ LỆ

Chương 8 : VỠ BÌNH GIẤM CHUA

Chương 9 : CỐ ĐẠI THIẾU GIA NHỌC LÒNG

Chương 10 : NHÂN TỬ ĐAU LÒNG

Chương 11 : CHÍNH THỨC DÀNH LẠI CHỦ QUYỀN

Chương 12 : ĐÔI VỢ CHỒNG HẠNH PHÚC

Chương 13 : CẦN THỜI GIAN SUY NGHĨ

Chương 14 : CHIẾN TRANH LẠNH TIẾP TỤC CĂNG THẲNG

Chương 15 : HẢI - NHÂN..NHỮNG HIỂU LẦM KHÓ GIẢI QUYẾT

Chương 16 : LÒNG DẠ ĐÀN BÀ

Chương 17 : CUỘC GẶP BẤT NGỜ CỦA HAI CÔ GÁI

Chương 18 : TRẢI LÒNG

Chương 19 : Nỗi Lòng Được Giải Tỏa

Chương 20 : KẺ PHÁ BĨNH

Chương 21 : AI ĐẸP TRAI HƠN?

Chương 22 : CỐ DƯƠNG GẶP TIẾNG SÉT ÁI TÌNH.

Chương 23 : Công Ty Điện Ảnh Mãnh Kỳ

Chương 24 : Nỗi Lo Của Đại Hải

Chương 25 : Nhiệm Vụ Nguy Hiểm

Chương 27 : ĐẠI HẢI GẶP HỌA

Chương 26 : Đại Hải Nổi Điên

Chương 28 : NỖI LÒNG NGƯỜI CHA

Chương 29 : NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 30 : THẬT SỰ LO LẮNG

Chương 31 : HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN

CHương 32 : ĐÁM CƯỚI ĐÔNG TRIỆT - DIÊM NHÃ TĨNH

Chương 33 : ĐỢT HUẤN LUYỆN MỚI ĐẦY BẤT NGỜ

Chương 34 : GẶP NẠN TRONG RỪNG SÂU

Chương 35 : TÌNH HUỐNG DỞ KHÓC DỞ CƯỜI

Chương 36 : TÌM NGƯỜI GIẢI BÀY

Chương 37 : NGUY CƠ TIỀM ẨN

Chương 38 : GẶP KẺ TIỂU NHÂN

Chương 39 : CHỜ HÌNH THỨC KỈ LUẬT

Chương 40 : KẺ KHẢ NGHI

Chương 41 : ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 42 : CHỈ CÓ NHAU LÀ ĐỦ

Chương 43 : NHẬN ÁN KỈ LUẬT

Chương 44 : TRỞ TAY KHÔNG KỊP

Chương 45 : ĐỐI MẶT VỚI NGUY HIỂM

Chương 46 : MẤT TÍCH

Chương 47 : NỖI ĐAU NGƯỜI Ở LẠI

Chương 48 : NHÂN TỬ NGAO DU

Chương 49 : CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ

Chương 50 : KẺ PHIỀN PHỨC

Chương 51 : SỰ THẬT BẮT ĐẦU SÁNG TỎ

Chương 52 : KÍ ỨC HỒI SINH

Chương 53 : NGỌT NGÀO

Chương 54 : ÔN LẠI KỈ NIỆM

Chương 55 : ĐẾN THẢO NGUYÊN

Chương 56 : TÌNH HUỐNG KHÓ XỬ

Chương 57 : NGỌT NGÀO TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 58 : TỪ HÔN

Chương 59 : KHỔ NHỤC KẾ

Chương 60 : BẬN RỘN VỚI NHIỆM VỤ MỚI

Chương 61 : KỈ NIỆM MƯỜI NĂM NGÀY CƯỚI

Chương 62 : TUẦN TRĂNG MẬT MUỘN

Chương 63: CỐ UY ĐÌNH ĐỔ BỆNH

Chương 64: KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM

Chương 65: CỐ HẢI BỊ ĐẨY VÀO HOÀN CẢNH KHÓ XỬ

Chương 66: CHIA VIỆC

Chương 67: ÔNG BÁC SĨ LẮM LỜI

Chương 68: GIA CẢNH CỦA LINH LINH

Chương 69: CÚ NGÃ BẤT NGỜ

Chương 70: NHÀ CÓ THÊM MỘT NGƯỜI

Chương 71: NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 72: NHẠY CẢM

Chương 73: SỰ ĐÊ TIỆN CỦA ĐÔNG TRIỆT

Chương 74: BIẾN CỐ TRONG GIA ĐÌNH ĐÔNG TRIỆT

Chương 75: NÓI RA Ý ĐỊNH ĐIÊN RỒ

Chương 76: NGỘT NGẠT BỞI YÊU THƯƠNG

Chương 77: BẤT ĐỒNG

Chương 78: NGỦ RIÊNG

Chương 79: YÊU THƯƠNG TRỞ LẠI

Chương 80: KHAI TRƯƠNG KHU DU LỊCH SINH THÁI TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 81: " KẺ CẮP" VÀ " BÀ GIÀ" ĐỐI ĐẦU

Chương 82: BẤT NGỜ

Chương 83: GHEN

Chương 84 : BẠCH LẠC NHÂN PHẢN CÔNG

Chương 85: NHÂN TỬ LẠI BỊ CHÊ CƯỜI

Chương 86: MẠNH THÔNG THIÊN GẶP CHUYỆN

Chương 87: VÀO HANG CỌP

Chương 88: HÀN ĐÔNG KHIÊU CHIẾN

Chương 89: THÂN THẾ CỦA HÀN ĐÔNG

Chương 90 : TRẢ LẠI MÓN NỢ CHO HÀN ĐÔNG

Chương 91 : XE CỦA BẠCH LẠC NHÂN GẶP NẠN

Chương 92 : THẾ THÂN

Chương 93 : TÌM MANH MỐI

Chương 94 : CỐ HẢI CHỊU KHỔ RỒI

Chương 95 : MỐI QUAN HỆ CỦA HÀN ĐÔNG VÀ LINH LINH

Chương 96 : HÀN ĐÔNG GIỞ TRÒ ĐÊ TIỆN

Chương 97: MANH MỐI

Chương 98: NGUY HIỂM

Chương 99: HÀN ĐÔNG CHẠY TRỐN

Chương 100: HÀN ĐÔNG BỊ BẮT

Chương 101: HẠNH PHÚC

Chương cuối: SINH NHẬT BẠCH LẠC NHÂN

CÔ NHI VIỆN HẢI NHÂN Chap 1: GẶP GỠ

Chương 2: KIÊN TRÌ DẠY ĐỨA EM NGỖ NGƯỢC

Chương 3: CẢM XÚC THAY ĐỔI

Chương 4: GIẬN

Chương 5: CẢNH DU BỊ BỆNH

Chương 6 : NGỤY CHÂU ĐẾN THĂM CẢNH DU

Chương 7: GHEN

Chương 8 : NGỤY CHÂU THẢ THÍNH

Chương 9 : CHA CON BÁ ĐẠO

Chương 10: CÁI CHẠM MÔI ĐẦU TIÊN

Chương 11: KIỂU DẠY CON CÓ MỘT KHÔNG HAI

Chương 12: MỘT MŨI TÊN TRÚNG BA ĐÍCH

Chương 13: SAY

Chương 14: MƠ

Chương 15: BĂN KHOĂN

Chương 16: NGÀY PHIỀN MUỘN

Chương 17: CẢM XÚC

Chương 18: CỐ HẢI PHIỀN LÒNG

Chương 19 : CẢNH DU BỊ PHẠT

Chương 20: NGƯỜI CHA TỘI NGHIỆP

Chương 21: TIẾNG LÒNG

Chương 22: TỎ TÌNH

Chương 23: CẢM XÚC THĂNG HOA

Chương 24: NHỚ

Chương 25 : NÓI KHÔNG BIẾT GIỮ LỜI

Chương 26 : THẤU HIỂU

Chương 27: DÃ NGOẠI

Chương 28: BUỔI CHIỀU TRÊN BIỂN

Chương 29: GẶP NGƯỜI LẠ

Chương 30: CHƯỚNG NGẠI VẬT CỦA ANH

Chương 31: NỖI ĐAU XÉ LÒNG

Chương 32: CỐ HẢI BỊ BẮT

Chương 33 : LỢI DỤNG CƠ HỘI ÉP CẢNH DU

Chương 34: THỎA THUẬN ĐAU LÒNG

Chương 35: CẢNH DU ĐI MỸ

Chương 36: ĐAU

Chương 37: CUỘC SỐNG TRÊN ĐẤT MỸ

Chương 38 : CỐ QUÊN

Chương 39 : GẶP LẠI

Chương 40 : CHẠY TRỐN

Chương 41 : CẢNH DU CHÍNH THỨC ĐỐI ĐẦU VỚI THẨM ĐIỀM

Chương 42 : TỔN THƯƠNG

Chương 43 : CẢNH DU MẶT DÀY

Chương 44: NGỤY CHÂU LẠI SAY

Chương 45 : NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 46: THĂNG HOA

Chương 47: ĐAU NHƯNG KHÔNG THỂ NÓI

Chương 48: HẠ PHI LÀM NGỤY CHÂU KHÓ XỬ

Chương 49: ĐỐI THỦ

Chương 50 : THÔNG TIN BẤT NGỜ

Chương 51 : MƠ HỒ

Chương 52: THÀNH THẬT

Chương 53: ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 54: SỰ THẬT ĐƯỢC HÉ LỘ

Chương 55 : KHÔNG LÙI BƯỚC

Chương 56: SỰ THẬT KHÓ TIN

Chương 57: CỐ CHẤP

Chương 58: NỖI LÒNG NGỤY CHÂU

Chương 59 : HƯƠNG THƠM QUEN THUỘC

Chương 60: BA BẠCH BÀY TRÒ

Chương 61: NGÀY HẠNH PHÚC (1)

Chương 62: NGÀY HẠNH PHÚC (2)

Chương 63: NGỤY CHÂU ĐI CÔNG TÁC XA

Chương 64: KÌM NÉN

Chương 65: MẸ NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 66: TÌM NIỀM AN ỦI

Chương 67: CỐ HẢI NỔI ĐIÊN

Chương 68: THỨC THỜI

Chương 69: SUY NGHĨ

Chương 70: CẢNH DU TRỞ VỀ

Chương 71: TỰ DỐI LÒNG

Chương 72: LẠNH LÙNG

Chương 73: KHÓ CHỊU

Chương 74: CẮN RĂNG CHỊU ĐỰNG

Chương 75: MẤT MẶT

Chương 76: CẢNH DU BỰC MÌNH

Chương 77 : QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN

Chương 78: BUÔNG XUÔI

Chương 79: CẢNH DU BỊ ĐẦY VÀO BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG

Chương 80: HẬN THÙ ĐƯỢC HÓA GIẢI

Chương 81: THẬT THÀ THÚ NHẬN

Chương 82 : KẾ HOẠCH THÀNH CÔNG BƯỚC ĐẦU

Chương 83 : HẠ PHI BẼ MẶT

Chương 84: CẢNH DU ĐÍNH HÔN

Chương 85: CỐ HẢI BỊ TỔN THƯƠNG

Chương cuối: BA CỐ PHÁ TEAM