Gặp lại

Tôi biết vẫn còn những con người dưới 18 tuổi chui vào đọc fic này đó nhé .-. Những bé 2k mấy làm tôi cảm thấy tội lỗi vì đã đục khoét tâm hồn trẻ thơ.


Ai 9x thì cmt điểm danh đi :(


Trên đây chỉ là tâm sự. Thật ra chap này k có cảnh nóng gì hết đâu đừng ham hố :)


- - - - - - - - - - - - - - - - - -


Gần khuya rồi, cả con phố vắng lặng, tuyết thì rơi đầy cả! Lạnh thấu vào xương, vừa đi vừa kiếm người hỏi đường thiệt là phát mệt!


Cái tay bị thuơng đang phải băng lại bằng tấm vải cắt từ áo choàng. Rát thiệt!


Bỏ đi cũng lâu rồi nên có vài chỗ lạ quá!


Qua hết con hẻm thứ hai, thằng bé mừng rỡ la lên một tiếng , cuối cùng thì nó cũng nhớ đường.


- Nhóc con này, còn bao lâu nữa thì tới nhà cháu hả?


- Hết con dốc này thôi ạ!


"Rột rột" - phát ra từ bụng nó


- Đói bụng hả nhóc!


- ừm ừm...


Nó gật đầu


Ôi cái mặt đáng yêu thiệt


Nhìn cứ quen quen thế nào ấy...


Nói chứ tôi cũng đói rã người rồi, suốt mấy tiếng ngồi xe có gì bỏ bụng đâu!


- Vậy ghé vào quán mì đằng trước chịu không?


- Dạ được ạ!


- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -


Bước vào và kêu 2 tô mì Ramen nóng hổi!


- Cho cháu 2 trứng ạ... - 2 đứa đồng thanh


- Ơ thằng nhóc này, thích ăn trứng nhiều giống chú nhỉ?


- Vì nó ngon mà! * mỉm cười *


- Ừ nhất là cái lòng đỏ... Mới nói thôi đã thèm...


Ơ mà...


Nhìn nó ăn tự nhiên chưa kìa.


- Thằng nhóc đẹp trai nhìn giống bố nó thật đấy - ông chủ quán trầm trồ


- Chú ấy không phải ba cháu đâu ạ!


- Thế à! Nhìn cứ như hai giọt nước mà lại bảo không phải! Kì lạ thiệt..


Mặt nó đột nhiên buồn rũ rượi


- Sao vậy nhóc?


Nó hạ giọng xuống


- Con... Không có ba


-...


- Ngoan!


Xoa đầu nó, tội nghiệp thật.


Nhớ lại nếu lúc trước anh không mắc cái chứng bệnh điên khùng đó thì có lẽ giờ này anh và Erza đã có một cuộc sống hạnh phúc bên cạnh thằng cu đầu lòng rồi.


Sao có nhiều cha mẹ lại nhẫn tâm để con cái mình phải thiếu đi tình thương như vậy chứ?


- Món này mẹ con cũng rất thích ăn.


- Vậy sao!


Erza cũng rất thích mì Ramen, hồi đó có cái quán nhỏ ở góc phố Magnolia em cứ kéo anh đến mãi, em bảo ngoài bánh kem dâu thì mì Ramen là món em thích nhất!


Mà nhớ làm gì nữa! Chỉ thêm đau lòng thôi, đến việc gặp em còn không được nữa là... Thằng ngốc


Nước mắt lại rơi xuống


- Chú khóc à?


- Tại chú buồn ngủ nên ngáp đó! Mà nhắc mới nhớ! Nhóc ăn lẹ đi còn về nhà không mẹ đợi!


- Ở nhà buồn lắm ạ! Mẹ con suốt ngày lo công việc, chả ai chơi cùng con cả!


- Nhà chỉ có hai mẹ con sống à?


- Thỉnh thoảng có ba Gray tới chơi với con nữa! Ba tốt lắm nhưng mà không phải là chồng của mẹ!


- Nói gì lung tung vậy?


Tôi đang hoang mang tột độ


- Tại ba Gray thích mẹ nhưng mẹ không chịu!


- Ba Gray???


Lẽ nào... Tôi có nghe nhầm không


- Gray là cái chú đẹp trai tóc đen thích cởi trần đó hả?


Vội buông đôi đũa xuống, nắm vai thằng bé.


- Đúng rồi ạ! Chú biết ba con à!


- Ờ thì ba con là pháp sư nổi tiếng mà, sao chú lại không biết


Nói vậy...


- Rồi mẹ con là cái cô xinh gái, tóc đỏ... Tên là Erza đúng chứ?


Nhắc mới nhớ, tóc hằng bé này cũng màu đỏ mà sao nãy giờ mình không nhận ra nhỉ? Đúng màu đỏ rực như ánh hoàng hôn, nét đặc trưng cho cá tính lẫn ngoại hình của em.


Nếu đúng như dự đoán thì..


- Chính xác luôn ạ!


Nghe như sét đánh ngang tai, không thể tin vào mắt mình được, thằng nhóc này thật sự là con của Jellal tôi sao! Vậy là con mình chưa mất, nó còn sống và lớn thế kia.


Ôm thằng bé thật chặt, hơi ấm này như là của em vậy! Gương mặt nó, nhất là cái đôi mắt đượm buồn này, càng nhìn càng giống mà.


- Ba xin lỗi...


Nó ngỡ ngàng trước cái ôm đột ngột của anh


- Chú sao vậy?


Lấy tay lau nước mắt, bây giờ không phải lúc nhận nhau.


- À! Chú ... Thấy nhóc dễ thương quá nên muốn ôm một cái đó mà!


- Dạ! Cháu ăn xong rồi!


- Vậy mình đi!


Nắm tay nó rời khỏi quán


Đúng là trời không phụ lòng người, mình sắp được gặp lại Erza rồi. Lại cảm thấy tràn đầy hi vọng!


- - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - - -


Rảo bước tới gần con dốc, ngoài trời lạnh quá! Nhưng phải cố đi để gặp lại em chứ...


Cảm giác khá hồi hộp, chẳng biết gặp nhau, chúng tôi sẽ như thế nào! Có lẽ em vẫn sẽ căm ghét tôi như lúc trước.


...


Sau làn tuyết trắng đó là một bóng dáng quen thuộc


- Jerza!... Jerza à...!


Giọng nói này... Là Erza... Là em đúng chứ


- Tiếng của mẹ.


Thằng bé ngó ngó


- Jerza à


Đúng là em rồi, trông em mệt mỏi quá, chắc đã chạy cả tiếng đồng hồ để kiếm nhóc con, em ốm hơn trước rồi, hẳn là cuộc sống vất vả lắm đây. Anh vội quay mặt đi nơi khác, trùm áo lên


Erza ngồi xuống, ôm thằng bé vào lòng


- Con đã đi đâu vậy hả! Có biết mẹ tìm con mệt thế nào không?


Em đang khóc, thật là muốn chạy tới ôm một cái quá đi!


Erza đổi kiểu tóc rồi à, sao lại buộc nó lên, em biết anh thích nhất con gái xoã tóc cơ mà!


- Con tới chỗ bán đồ chơi nên bị lạc ạ! Con xin lỗi, mẹ đừng khóc nữa!


Thẻ bài của Cana trên tay em đang phát sáng


- Tôi tìm thấy Jerza rồi, cảm ơn mọi người


- Ngoài đây lạnh lắm! Con mau mặc áo khoác vào đi


* cởi ra rồi đắp lên cho thằng bé *


Trời đang lạnh lắm đó đồ ngốc, em muốn bị cảm à! Anh thấy xót lòng quá!


- Mẹ dắt con về!


- Mẹ không

1 2 »