Chương 21 -Tất thắng đại pháo

Editor: Raitguy
Quân Lâm nghỉ ngơi vài ngày, thời gian này không thấy động tác tấn công nào của quân địch. Quân Lâm tạm thời yên tâm một chút.
"Quân Lâm, đại pháo kia đã chế tạo thành công" Ngụy Viễn Chinh vui vẻ chạy vào báo tin.
"Ở nơi nào, mau dẫn ta đi xem."
"Đi theo ta." Ngụy Viễn Chinh lôi kéo Quân Lâm đi đến luyện võ trường của doanh trại.
"Oa, là ai lợi hại như vậy, có thể chế tạo hoàn mỹ thế này, bất quá mới ba ngày, có thể chế tạo thêm hai khẩu thành năm khẩu nữa hay không a?" Quân Lâm cười nói
"Ngươi nha!" Ngụy Viễn Chinh sủng nịch cười cười
"Đại ca, là vị đại sư nào lợi hại như vậy?"
"Đại sư?"
"Chính là người lợi hại có thể làm ra đại pháo này."
"Nga." Ngụy Viễn Chinh suy nghĩ thật lâu cũng chưa nói, trên mặt còn hiện lên một tầng mây đỏ.
"A... đại ca, ngươi làm gì mà mặt đỏ như vậy a" Quân Lâm chỉ vào Ngụy Viễn Chinh mặt đỏ reo lên.
"Quân Lâm, Ta không có đỏ mặt" Ngụy Viễn Chinh cả giận nói
"Ha ha, vâng vâng vâng, đại ca không có đỏ mặt, là do Quân Lâm nhìn lầm rồi."
"Người kia không thích gặp người ngoài, Quân Lâm muốn gặp nàng chỉ sợ có điểm khó khăn".
Quân Lâm nghĩ rằng đại ca có thể dễ dàng gặp hắn, người khác gặp liền khó khăn, chẳng lẽ đại ca là... Nàng ngẩng đầu nhìn Ngụy Viễn Chinh, không lẽ đại ca là "boylove" a?
"Nga, tiểu đệ đã biết. Về sau muốn làm cái gì liền phiền toái đại ca a." Quân Lâm cười nói. Hắc hắc, nguyên lai là đại ca thích nam nhân a, trách sao mà đối với Vũ Yên không có chút động tâm nào a.
"Quân Lâm, đặt cho đại pháo một cái tên đi." Ngụy Viễn Chinh nói sang chuyện khác.
"Ân, ... Cứ gọi Tất Thắng đại pháo đi, có đại pháo này chúng ta khẳng định chiến thắng." Quân Lâm vui vẻ nói.

"Ân, gọi Tất Thắng đại pháo đi". Ngụy Viễn Chinh phụ họa.
"Đại ca, tìm nơi nào cách xa doanh địa để thử pháo đi."
"Tốt"
"Oanh"...
Thanh đại pháo đầu tiên của Đại Lăng, đem đến cho Đại Lăng một tương lai mới.
"Đại ca, ngươi xem, thật là lợi hại". Quân Lâm buông tay khỏi lỗ tai, vui vẻ kêu lên.
"Ân". Ngụy Viễn Chinh cũng tán thưởng không thôi, uy lực thật là lợi hai a! Có thứ này còn sợ không thắng?!
"Quân Lâm, ngươi như thế nào biết được thứ này?" Ngụy Viễn Chinh nghi hoặc, ngày hôm qua người kia cũng hỏi ai là người vẽ bản vẽ chế tạo này.
"A... Là nhìn thấy ở một quyển sách, sau đó không cẩn thận lại làm hỏng quyển sách đó." Quân Lâm tìm một cái lý do lung tung mà trả lời.
"Nga". Ngụy Viễn Chinh thấy Quân Lâm trả lời hàm hồ thầm nghĩ rằng tiểu đệ có bí mật gì không thể nói nên không miệt mãi truy đuổi nữa. Chính yếu trận này thắng là tốt rồi.
Kế tiếp vài ngày, quân địch như trước không có tới xâm chiếm.
"Đại ca, ta nghĩ đem toàn quân đội chỉnh đốn một lần, ngươi thấy thế nào?"
"Ngươi nghĩ chỉnh đốn thế nào?"
"Một cái tập thể lớn muốn quản hảo rất khó, nhưng là một đám nhỏ liền dễ dàng hơn. Sau phối hợp với chế độ thưởng phạt, ta tin tưởng có thể đề cao tiềm năng quân đội. Khai phá tiềm năng của mỗi người, ở thời khắc mấu chốt có thể phát huy". Quân Lâm dừng lại một chút rồi nói tiếp "Ta nghĩ tướng quân đội chia làm Quân, Sư, Doanh. Sau đó, sắp xếp quân thành sáu đơn vị. Một Quân - năm Sư, một Sư - năm Doanh, cứ thế mà suy. Như vậy dễ quản lý, cũng thuận lợi huấn luyện. Đồng thời áp dụng vài lần hoạt động tập thể, nâng cao tinh thần vì tập thể của mọi người. Hơn nữa ta cảm thấy nên sửa lại hình thức huấn luyện truyền thống, chúng ta đổi thành huấn luyện dã ngoại mở rộng, đương nhiên cũng không thể hoàn toàn hủy bỏ các buổi tập luyện võ nghệ. Chỉ là chúng ta đem trọng tâm dời đi một chút, có thể đem năng lực ứng biến trước tình hình thực tế của mọi người tăng lên. Quân đội không chỉ cần có võ nghệ mà còn cần trí tuệ."
"Cái gì gọi là huấn luyện dã ngoại mở rộng?"
"Đến lúc đó ta liệt kê trương mục cho ngươi xem, lúc đó ngươi liền hiểu. Về phần kế hoạch này, ta sẽ viết ra giấy cho ngươi xem, có gì không thích hợp ngươi sẽ thay đổi thêm được chứ?"
"Tốt"
Lời Editor: Aiya, ta thật mỏi cổ mà... >"<