CHAP 19: Tôi...sợ bóng tối!

.
.
.
.
.
.
.
.
Năm giờ sáng hôm sau, cả hai đã lên máy bay về lại Hàn Quốc. Cậu ngồi gật gà gật gù, miệng không ngừng chửi rủa cái tên thiếu não kia. Năm giờ sáng đã dựng dậy lên máy bay, ngủ còn chưa đã mắt, bụng còn chẳng có hột cơm nào. Thật là quá đáng mà! Nhưng người kia thì ngược lại, anh đang rất vui vì được về lại Hàn Quốc, hay đúng hơn là cắt đuôi được địch thủ của mình– Jimin.
12 giờ đồng hồ sau– tức 5 giờ chiều, cả hai đã về đến nhà. Anh và cậu đều mệt lả người, định vào nhà nghỉ ngơi nhưng không biết thế nào anh ta lại làm mất chìa khóa cửa. Cậu không chịu được, nằm ngủ luôn ở bậc tam cấp. Một lúc sau, cuối cùng cũng tìm ra chìa khóa, anh nhanh chóng tra vào ổ rồi mở cửa. Lúc quay lại đã thấy cậu ngủ từ lúc nào. Mặt liền nổi hắc tuyến.
. Nằm đây mà cũng ngủ được nữa sao??
"..."
. Có dậy không?? Tôi mệt lắm không bế em vào đâu!!
"..."
. Nè! Tôi không đùa đâu!
"..."
. Haizz, thiệt tình!!– thở dài một tiếng, anh vứt hành lí qua một bên. Bế cậu vào trong nhà.
Thả cậu xuống ghế sopha, anh như mất hết sức lực, ngồi bệt xuống sàn.
. Em, từ nay ăn kiêng cho tôi!– nói xong, anh cũng lăn ra đất ngủ.
Tám giờ tối, cậu tỉnh dậy trước anh, nằm lăn qua lăn lại trên ghế, phát hiện tên kia nằm dưới sàn nhà ngủ say, cậu với tay xuống, vỗ vào mặt hắn mấy cái.
. Nè, nấu cơm nhanh lên!!
. Hả??– anh mắt nhắm mắt mở.
. Nấu cơm!!
. Sao em lúc nào cũng chỉ ăn với ngủ thế??– anh tức giận ngồi bật dậy.
. Sống, không làm việc thì ăn với ngủ là được rồi!
. Em nói hay lắm, vào bếp đi, tôi dạy em nấu ăn!
. Không! Anh không nấu tôi ra ngoài ăn!– cậu đứng lên, định bỏ ra ngoài.
. Em mà bước ra khỏi cửa nửa bước tôi liền chặt chân!
. Anh dám??– nói rồi cậu chạy thẳng ra cửa.
Anh không do dự, đuổi theo cậu. Chỉ cần mấy bước anh đã tóm gọn cậu. Anh vác cậu vào nhà, cột vào cái tủ trong nhà bếp.
. Anh...thả tôi ra!!– cậu ra sức dãy giụa.
. Không!
. Tôi sẽ báo cảnh sát anh dám hành hạ, ngược đãi tôi!
. Được rồi, báo đi, điện thoại ở trên bàn kìa, có giỏi thì bước đến lấy!– anh hất mặt lên thách thức cậu.
. Chết tiệt!! Cái tên điên nhà anh!
. Bây giờ tôi đi tắm, sau đó sẽ ăn cơm rồi đi ngủ! Còn em... hìhì....cứ đứng đây tâm sự với muỗi nhé!!– nói rồi anh bỏ đi thật.
. Nè thả tôi ra đi!! Có ai không vô đây cứu với!!– cậu hét toáng lên.
Sau khi tắm xong, hắn xuống bếp nấu cơm thật! Đồ ăn thì khỏi phải bàn cãi, thơm nhức cả mũi!
. Nè!– cậu tay chân cột ở góc bếp lên tiếng.
. Gì??
. Nấu cái gì đấy??
. Em có được ăn đâu, hỏi làm chi cho thèm!
. Không nói thì thôi!
Nấu cơm xong, hắn dọn cơm ra bàn. Trông có vẻ thịnh soạn quá nhỉ! Bình thường hắn ăn rất ít nhưng hôm nay ăn rất nhiều. Nhìn hắn là cậu biết ngay hắn đang chỉ cố chọc tức cậu thôi mà. Nhìn cái miệng nhai cơm mà cậu muốn chạy lại đánh cho vài cái phun hết cơm ra!
. Em....ăn không??– anh vừa gắp miếng thịt nóng hổi lên vừa hỏi cậu.
. Không! Nhìn anh ăn tôi no rồi!
. Lạ nhỉ, thế nào tôi cứ tưởng chỉ có những người yêu nhau nhìn nhau ăn mới no thôi chứ!– nói xong hắn bỏ luôn miếng thịt vào miệng.
Ăn cơm xong, theo như kế hoạch, hắn dọn dẹp rồi đi ngủ! Trước khi đi còn vòng qua tủ lạnh uống vài cốc nước.
. Taehyung~ thả tôi ra!– cậu lên tiếng, có phần nũng nịu.
"..."
. Tôi mệt lắm rồi!
"..."
. Thả tôi đi, mai mốt anh bảo gì tôi làm nấy!!
. Nghĩa là từ giờ em sẽ vâng lời tôi?
. Phải phải!
. Em nghĩ tôi tin em sao??
. Vậy bây giờ phải làm sao anh mới chịu tin!
. Chẳng biết nữa!!– nói rồi anh quay lưng đi lên lầu.
. Đừng đi mà, không lẽ anh định cho tôi ngủ đứng đêm nay sao??
"..."
. Sao anh lại nỡ làm như vậy chứ!! Kim Taehyung~~
Hắn bỏ lên lầu thật rồi! A, phải làm sao đây??
Nửa tiếng sau, cánh cửa phòng ngủ hé nhẹ. Một quả đầu đỏ thò ra ngoài. Anh lần lần đi xuống bếp chợt nghe thấy tiếng thút thít, nhận ra cậu đang khóc, anh vội vàng bật đèn lên.
. Hức hức~~
. Kookie, nín đi, tôi đùa tí thôi mà!– anh nhanh tay cởi dây buộc cậu ra.
. Anh thật là đáng ghét! Hức~– cậu đánh lên ngực anh.
. Tôi xin lỗi mà!!
. Hức, anh....anh có biết tôi sợ bóng tối không hả??– cậu vừa dụi dụi mắt vừa nức nở.
. Tôi không biết!! Sao em lại không nói từ trước?? Thôi được rồi, tôi lấy cơm cho em!
. Không cần, tôi muốn ngủ!– cậu bám chặt lấy tay cánh tay anh.
. Được rồi, trước khi ngủ phải tắm cái đã!
Nói rồi anh dẫn cậu lên phòng. Tắm rửa xong, tinh thần cũng ổn định hơn, cậu đi ra ngoài, lên giường ngủ. Mặc kệ tên kia có gọi cậu.
. Em giận sao Kookie?– anh vòng tay ôm cậu.
. Tôi không giận, tôi ghét anh!
. Được rồi, cứ cho là em ghét tôi đi, nhưng em đừng làm lơ tôi có được không?
"..."
. Tôi chỉ là nhất thời đùa hơi quá một chút thôi mà!
"..."
. Nếu em hết giận, tôi sẽ nghe lời em giống như từ trước đến giờ vẫn như thế!
. Thật??– cậu quay sang đối diện với Taehyung.
. Đương nhiên! Tôi cũng sẽ nấu nhiều món ngon cho em. Sẽ làm việc nhà, không để em phải động tay tới!
. Vậy được rồi, tôi tha thứ cho anh lần này đó!
. Cám ơn em! Kookie!– anh vừa nói vừa rướn người sang hôn nhẹ lên môi cậu.
. Vậy từ giờ anh phải nghe lời tôi đúng chứ??
. Tất nhiên là vậy!
. Vậy thì bây giờ anh tắt điều hòa đi, ngồi quạt cho tôi đến khi tôi ngủ thì thôi!
. Tưởng gì chứ cái này dễ mà. Anh còn có thể ngày nào cũng quạt cho em!!
Nói rồi cậu yên tâm nhắm mắt lại.
. Ngủ ngon Kookie~
. Lát nữa ngủ ngon Taehyung!
Em sợ bóng tối sao Kookie?! Vậy thì tôi lại càng phải ở bên để bảo vệ em! Tuyệt đối sẽ không để bóng đêm làm em rơi nước mắt nữa!
END CHAP 19..
Chap này lại tặng @TramNhi unnie nha!!😉 Cám ơn đã ủng hộ fic em. Thương unnie lắm!!❤❤
#JungMi

Mục Lục Truyện

INTRO

CHAP 1: Cậu..

CHAP 2: Bước ngoặc

CHAP 3: Min Yoongi

CHAP 4: Người đàn ông mặc vest đen

CHAP 5: Kim Taehyung và nụ hôn trong bóng tối

CHAP 6: Thất vọng

CHAP 7: Tò mò CEO mới

CHAP 8: Sự thật về ngôi nhà

CHAP 9: Ở lại

CHAP 10: Lỡ hẹn..

CHAP 11: Sweet kiss!

CHAP 12: Song Eunhye

CHAP 13: Tắm chung...

CHAP 14: Chuẩn bị xuất ngoại

CHAP 15: Ăn rồi lại ăn!!

CHAP 16: Con rể của đối tác..

CHAP 17: Chỉ là bạn bè!

CHAP 18: Đi ăn cùng Jimin

CHAP 19: Tôi...sợ bóng tối!

CHAP 20: Yoongi huynh hẹn hò!!

CHAP 21: Không thể lại yêu hắn!

CHAP 22: Mia và quyết định của cậu.

CHAP 23: Tập yêu

CHAP 24: Try to love

CHAP 25: Cầu Yeojwa- nỗi buồn trong lời hát..

CHAP 26: Em cho phép!

CHAP 27: Tất cả đều cho anh[H]

CHAP 28: Happy day!

CHAP 29: Dây dưa trong phòng thay đồ

CHAP 30: Anh yêu em, Kookie!

CHAP 31: Bạn cũ.

CHAP 32: Sắp đi tour

CHAP 33: Sự thật hay hiểu lầm?

CHAP 34: Tức giận

CHAP 35: Goodbye my angel..

CHAP 36: Buông tay nhau

CHAP 37: Cơ hội để có anh

CHAP 38: Nhất định không từ bỏ

CHAP 39: Em chọn anh

CHAP 40: Tìm hiểu sự thật

CHAP 41: LIE

CHAP 42: Có thể trở về như lúc đầu chứ?

CHAP 43: 'Không thể' không phải là từ chối

CHAP 44: Mặt Trời-Trái Đất

CHAP 45: Taehyung, không được phạm tội

CHAP 46: Begin

CHAP 47: Em ấy là của tôi!

CHAP 48: Ngày mai rồi sẽ ổn!

CHAP 49: Taehyung, anh đâu rồi?

CHAP 50: Trouble

CHAP 51: Doom

CHAP 52: Next to you

CHAP 53: Chưa từng hết yêu em ấy

CHAP 54: Chỉ mình anh

CHAP 55: Kookie, lấy anh nhé!

CHAP 56: Nhẫn cưới

CHAP 57: Em rất béo sao?

CHAP 58: Disappear

CHAP 59: Giam lỏng

CHAP 60: Bé con của chúng ta...

CHAP 61: Buông tôi ra! Anh điên rồi!

CHAP 62: Phai màu tuyệt vọng

CHAP 63: khẩn cầu trong bóng tối

CHAP 64: Lối thoát ngay bên cạnh

CHAP 65: Giải thoát muộn màng(?)

CHAP 66: Kookie, chúng ta về thôi!

CHAP 67: Kết thúc.

CHAP 68: Baby

CHAP 69: Vợ bảo gì cũng nghe

CHAP 70: Cưới thôi!

CHAP 71: Hai mảnh ghép-một thế giới (end)