Chương 19

Của hai tình yêu nhanh dữ dội @BiuBwi@real_manh_ nha ♥
*đú đởn đêm khuya mong đừng ai thức, sẽ xấu như mị*
Enjoy~~~ :3
------
Hoàng thượng thở dài, mắt vẫn dán lấy tấu chương trước mặt, tất cả đều là chủ ý muốn Hoàng thượng lập hậu, hắn mệt mỏi hỏi nô tài phía sau:
"Park Quý Tần... sao rồi?"
"Bẩm Hoàng thượng, hôm qua Park Quý Tần đã tỉnh dậy, vẫn quỳ ở ngoài điện từ sáng tới giờ. Nương nương nói khiến Vương gia lâm trọng bệnh nên đang chịu phạt."
"Hừ, làm loạn như vậy còn chưa đủ hay sao? Không phải nể mặt phụ thân nàng ấy, trẫm thực sự đã muốn phế nàng ta thành Canh y..."
"Hoàng thượng đừng tức giận, sẽ ảnh thưởng đến long thể..."
"Nàng ấy muốn chịu phạt? Được lắm, cắt giảm nửa năm bổng lộc của Park Quý Tần, rút thẻ bài ba tháng, miễn thị tẩm.
Còn chỗ Im Chiêu dung tước bỏ lệnh cấm túc, đem bồn hoa tử la lan của trẫm tặng cho nàng ấy. Chuẩn bị kiệu đi, trẫm muốn đến điện Ngân Đằng."
.
---
.
Jungkook chống cằm nhìn cung nữ Thượng thực cục đang nấu ăn cho mình, nhìn qua nhìn lại càng cảm thấy không vừa mắt.
"Ngươi... rút cục tại sao không làm thịt nướng như mọi hôm nữa?"
"Aida... vương gia, người... người vẫn là nên trở về điện Ngân Đằng thì hơn, nơi này... không tốt đâu ạ."
Jungkook cau mày, thực sự nghiêm túc:
"Này, lại còn cho cả hành vào đó nữa. Mau đi làm thịt nướng về cho bổn vương ăn. Mấy cái thứ đó bổn vương thực sự không nuốt trôi đâu."
"Chuyện này... nô tì.."
"Ngươi dám không nghe lời sao?
Hừm... Có phải ai sai ngươi không làm thịt cho ta ăn nữa không? Mau khai ra,... bổn vương sẽ thưởng cho ngươi năm lượng bạc."
"Nô tì..."
"Mười lượng?
Hai mươi lượng?"
"..." (= =||||)
"Có phải ngươi hơi quá đáng rồi không? Trước đây mình đi mặc cả quần áo cũng không khó khăn như vậy"
Nửa vế sau, Jeon JungKook lí nhí trong miệng, đôi môi hơi chu ra, ánh mắt oán trách nhìn cung nữ to béo vẫn đang hầm cái thứ đồ ăn quái quỷ nặng mùi nào đó.
.
--
.
Kim Taehyung sốt ruột nửa ngày trời rốt cuộc cũng đã tìm được tiểu tử ngốc này đang dụ dỗ người ta làm chuyện xấu xa, hơn nữa còn dung túng hối lộ. Phen này đáng phạt đáng phạt đi.
"Hoàng thượng." Jeon Jungkook cuối cùng cũng tìm được phao cứu sinh, ngọt ngào gọi, hơn nữa còn ném ánh mắt sắc lẹm về phía cung nữ kia đòi tìm công lý.
"Vương gia, theo trẫm trở về." Taehyung đen mặt, hôm nay phải lạnh lùng một chút, băng lãnh một chút. Có như vậy mới giáo huấn được tên ngốc này a.
.
.
"Hoàng thượng, cung nữ kia coi thường bổn vương, ngươi nói xem có phải nên phạt nàng ta?"
"Jeon Jungkook, đồ nướng là trẫm bảo Thượng Thực cục không làm cho ngươi ăn."
"Gì chứ?" Hoàng đế ngươi đang yên đang lành lại muốn gây sự, cung nữ kia có ngươi chống lưng, thảo nào lại hỗn xược như vậy.
"Ngươi không cho ta ăn sao? Hừ, đươc lắm, ta đi tìm Min Yoongi, ngài ấy chắc chắn tốt hơn ngươi."
"Min Yoongi? Trẫm điều hắn tới biên giới xem xét tình hình rồi." Taehyung vẫn thong thả uống trà, ánh mắt có phần nguội lạnh. Min Yoongi? Tốt nhất là ngươi nên quên đi. Cái tên này một lần trẫm vĩnh viễn cũng không muốn nghe thấy.
Gương mặt Jungkook thoáng chốc có chút cứng đờ, cả người như vừa bị ai đó giáng cho một cú:
"Min Yoongi... bị ngươi điều đi...?
Hoàng thượng, có phải người quá đáng rồi không?
Min Yoongi đã cứu ta một mạng, người... đúng là vong ân bội nghĩa, ép hắn đi xa như vậy..."
Nô tì cùng thái giám xung quanh tái mét, vương gia ăn nói có chút quá phận a.
"Hừ, ân nghĩa? Trẫm dù sao cũng đã ban thưởng cho hắn, cứu ngươi là hắn tự nguyện, trẫm cũng không có cầu xin. Mạng? Rốt cục là của ngươi hay của trẫm?"
"Ngươi... được lắm.... người không cần mạng của ta nữa? Tên khốn khiếp nhà ngươi coi bổn vương là cái gì chứ... ngươi..." Jungkook mặt mày đỏ bừng, gần như đã sững người lên, vành mắt phiếm hồng chạy ra khỏi điện.
Chạy một mạch cũng đã tới ven hồ rồi. Hôm nay trong cung vẫn thắp đèn như mọi khi, Jungkook lạnh người, khóe môi cười nhạt, trầm tư nghĩ lại bản thân mình những ngày tháng trước kia.
"Cũng đúng, ngươi nói cũng đúng.. ta chẳng là cái quái gì cả...
Cũng tại đồ xấu xa nhà ngươi, biến ta thành như vậy...
Jeon Jungkook, trong mắt hắn, mày chỉ là một cung nhân, một đồ chơi không hơn không kém, người ta hậu cung mĩ nữ bạt ngàn như vậy, cớ gì lại để mắt tới một tên lai lịch không rõ ràng như ngươi..."
Hoàng cung này, hôm nay mới nhận ra đâu đâu cũng không phải là chỗ để mình trú chân.
Min Yoongi đã đi rồi, rốt cục, mình lại không có chỗ dung thân, cũng không còn ai đến giúp nữa.
"Taehyungie à, em lại thấy cô đơn rồi...."
Khóe mắt Jungkook lấp lánh giọt nước, hai cánh tay thon gầy tự ôm lấy cơ thể nhỏ bé của mình.
Mục tiêu ban đầu của mình, vẫn là nên thực hiện thì hơn.
.
.
Jungkook rút trong tay áo một cuộn giấy màu vàng nhạt. Tờ giấy Tuyên Thành tuy đã ngả màu nhưng chất lượng vẫn còn rất tốt, ít ra mực vẽ trên giấy cũng không hề mờ đi.
Tấm bản đồ Hoàng cung này là cậu nhờ nô tài của mình lấy giúp, là bản được vẽ cách đây khá lâu, phần Thanh Phong cung của Hiền phi nương nương vẫn được vẽ khá chi tiết.
Tuy nhiên, một vương gia ngang nhiên xông vào tẩm cung của một phi tần cũng không phải chuyện dễ dàng gì.
Bên ngoài tẩm cung, một cung nữ đang quét dọn, nhìn thoáng qua có chút quen mắt. Nàng ta đi đi lại lại như vậy, làm thế nào đi vào trong được?
Haizz, chi bằng trực tiếp lừa một chiêu, dù sao cũng không có phương pháp lén lút đi vào.
"Cung nữ kia, lại đây một chút."
"Nô tì bái kiến... A! Ngươi...." Hai mắt Min Hari trợn tròn nhìn người trước mặt... không phải là...
"Ha.. Hari? Thật là cô sao?"
Jungkook cứng người, hảo trùng hợp a.
"Cậu làm gì ở đây?" Min Hari dáo dác nhìn xung quanh, kéo Jungkook trốn vào một góc nào đó.
....
"Hari à, lâu quá không gặp... lần đó, cảm ơn ngươi!"
Gặp được nàng ấy quả thực may mắn, trở về lại càng dễ dàng đi.
"Không có gì, chuyện đó ngươi không nên nhớ thì tốt hơn. Ngươi tiểu tử ngươi lại chạy đến đây làm gì?
Đừng... đừng nói với bổn cô nương ngươi bị bắt làm... làm thái giám nha..."
"Ngươi... còn không nhìn ra ta là ai?" Jungkook đỏ mặt, lôi trong tay áo ra lệnh bài của mình, lời nói có phần gượng gạo.
"Oa... Đây là... ngươi... vương gia sao?" Min Hari lắp ba lắp bắp, ánh mắt ngời sáng, cười khì khì:
"Bái kiến vương gia, nô tì thất lễ rồi."
"Hừ, cung nữ to gan, bổn vương là người hiểu đạo lí, đương nhiên không chấp nhặt với người như ngươi. Có điều, ngươi giúp ta một việc, được chứ?"
"Được, tất nhiên được." Ai tin được tiểu công tử đẹp trai ngày nào bây giờ đã thành vương gia rồi chứ, tin tức của mình cũng có chút kém đi.
Jungkook lôi trong ống tay ra một túi bạc, đem chuyện mình ra nói với Hari.
Min Hari nghe xong, sững sờ một lúc, sau đó bặm môi, khó xử nói với Jungkook:
"Vương gia, việc này của ngài.... bất quá, xem như không bao giờ thực hiện được đi!"
.
.
----
Trong tẩm điện, Jungkook thở dài thườn thượt, lời của Hari mấy hôm trước thực sự là thật sao?
"Vương gia, việc này của ngài.... bất quá, xem như không bao giờ thực hiện được đi!"
"Nói gì thế, sao lại không thực hiện được?"
"Chuyện là thế này... Thực ra ngay từ ban đầu, Hiền phi nương nương không sống trong Thanh Phong cung đâu. Vốn dĩ ở đây là do một phi tần khác sống,.. tuy nhiên nàng ấy không hiểu sao lại bị mất tích Phi tần ấy trước đây không màng chuyện Triều chính, lại rất có phong thái, công dung ngôn hạnh. 
Dễ tưởng tượng hơn một chút, tính cách nàng ấy giống hệt với Hiền phi nương nương hiện giờ vậy. Khi vương gia bị đuối nước, nàng ấy vẫn còn sống ở đây... không những xinh đẹp lại tốt bụng, còn rất được Hoàng thượng sủng ái nữa.... Quả là vô cùng đáng tiếc."
"..."
"Ừm, tuy nhiên, sau khi Hoàng thượng lâm trọng bệnh tỉnh lại, nàng ấy liền mất tích. Hoàng thượng cho Hiền phi chuyển về đây sống. Nhưng rằm hai tháng trước, đã cho người lấp hồ Lam Thủy đi mất rồi... Vì vậy, hồ Lam Thủy, bây giờ... không còn nữa.."
"Không còn nữa?" Vậy ta trở về bằng cách nào đây?
"Phải, không còn nữa."
Jungkook càng nghĩ càng thấy có chút ám muội, cái hồ đẹp như vậy, tư nhiên lấp đi, không phải có chút kì quặc hay sao? Mà ngày lấp hồ, cũng là sau lần đầu tiên.. hắn với mình có....
"Bảo bối, ngươi nghĩ trẫm không thấu ngươi?
Ngươi rút cục là muốn làm cung nữ, sau đó lét lút xâm nhập vào hồ Lam Thủy cắt từ sông Thượng Hà trong Thanh Phong cung của Hiền phi, sau đó... "
Jungkook mặt mày tái mét, cẩu nam nhân, sao hắn có thể biết mọi thứ như vậy. Tiếp theo... không phải hắn sẽ nghĩ mình là nội gián mà một đao xử tử đấy chứ.
"Tiểu sủng vật, ngươi thuận theo ý trẫm, trẫm liền khiến tâm ý của ngươi toại nguyện."
"Đừng... đừng nói là hắn vì... Ash...Không phải, nhất định không phải đâu! Chắc chắn là do vị Phi tần kia cùng hắn có kỉ niệm gì đó với cái hồ kì quặc này... cho nên mới..."
Jungkook lăn lộn trên giường nguyên một đêm. Mấy ngày liên tiếp không chỉ thiếu ngủ mà đến cả ăn cũng không vào, cả người gầy đi không ít, tâm hồn lúc nào cũng lơ lơ lửng lửng, nếu không phải là đánh rơi tách trà thì cũng là mặc ngược áo. 
"Vương gia, nô tỳ có nên mời Thái y viện đến đây một chuyến không? Gần đây, sức khỏe của người không được tốt lắm."  
Se Jung lo lắng nhìn mĩ nam tử trước mắt đang càng ngày càng suy sụp, bổn cô nương đây là người biết thương hoa tiếc ngọc... tiểu vương gia trở nên như vậy đúng là phí của trời a~
"Tùy ngươi, mau đi đi."
Mấy ngày hôm nay Jungkook cũng tự cảm thấy bản thân rất có vấn đề, có chút buồn chán, có chút trống vắng, cả tẩm điện này cũng trở nên ảm đạm.... 
Cảm giác.. cảm giác rất giống như đang chờ đợi...  Giống như bị người ta vừa mới bỏ quên vậy, rất rất khó chịu.
Cậu lại thở dài, mân mê chiếc vòng trên cổ. Thực tế thì Jungkook vẫn chưa biết vật này tại sao lại xuất hiện trên người mình,... có điều, chỉ nhớ hắn có một lần khen mình đeo nó rất đẹp. Sau đó, đeo dần thành quen, cũng không có ý định tháo xuống.
"Vương gia, Thái y đã đến rồi." Cung nữ ở bên ngoài thấp giọng nói.
"Vào đi." Jungkook vội vã ngồi dậy chỉnh lại trang phục, ánh mắt vô hồn nhìn thái y đang bắt mạch cho mình.
"Thứ lỗi với Vương gia, Hoàng thượng... Hoàng thượng đang gặp chuyện... nên Thái y viện đều qua bên đó cả rồi.

1 2 »