Chương 12 : ĐÔI VỢ CHỒNG HẠNH PHÚC



Hai vợ chồng Cố Hải dường như không chú ý đến sự hiện diện của kẻ thứ ba với cái nhìn đầy ghen tị. Ánh mắt vẫn say đắm nhìn nhau, nhìn bao lâu cũng không thấy đủ. Khi rơi vào lo sợ mất nhau người ta mới thấy khoảnh khắc bên nhau quý giá đến nhường nào. Bạch lạc Nhân nâng người lên, tay vẫn nắm chặt tay Cố Hải, đầu cúi xuống định đặt lên đôi môi đang cười hạnh phúc kia một nụ hôn thì nghe tiếng đằng hắng bên cạnh. Cả hai giật mình nhìn sang. Lúc này Bạch Lạc Nhân mới nhớ ra trong phòng này không chỉ có hai người bọn họ. Bạch Lạc Nhân cười, Cố Hải cũng cười. Chỉ có Tô Lệ là muốn khóc. Cô khóc vì Cố Hải đã tỉnh lại, khóc vì ghen tị với thứ tình cảm mà hai người trước mặt cô đang có. Dẫu cô có trái tim mạnh mẽ đến đâu thì cô cũng chỉ là phụ nữ, đặc biệt cô là người phụ nữ đang yêu. Tự dưng Tô Lệ thấy mình bị tổn thương như chính cô đang bị phụ tình vậy. Cả ba không nói gì, tất cả đều có chút bối rối. Dù Tô Lệ là người thứ ba trong căn phòng này nhưng tai nạn của Cố Hải cô lại là người đóng vai trò khá quan trọng. Dẫu sao cô cũng là người để hai vợ chồng họ mang ơn. Để phá vỡ bầu không khí im lặng, Bạch Lạc Nhân nói với Tô Lệ.



" Cảm ơn cô vì tất cả, chắc cô cũng mệt rồi, về nghỉ cho khỏe đi. "
"Anh đã tỉnh lại, thật may mắn. Tôi về chuẩn bị chuyến đi Hàn Quốc ngày mai. Yên tâm đi, tôi sẽ lấy được hợp đồng cho anh." - Tô Lệ biết mình ở lại đây bây giờ là vô duyên hết sức, chỉ cần nhìn thấy Cố Hải tỉnh lại là cô có thể yên tâm về rồi. Cô tiến lại gần Cố Hải.

Cố Hải yếu ớt nói lời cảm ơn nhìn Tô Lệ bước ra cửa, Bạch lạc Nhân bắt tay tạm biệt Tô Lệ nói lời cảm ơn. Không ngờ Tô Lệ nói với cậu.



"Đừng cảm ơn tôi, tôi làm việc này là vì Cố Hải. Tôi sẽ không bỏ cuộc đâu, vì vậy cậu hãy lo cho chính bản thân đi."
Bạch Lạc Nhân chỉ cười. Cậu biết Tô Lệ sẽ không bỏ cuộc, tình yêu của cô dành cho Cố Hải quá lớn nên cô sẽ không thể bỏ cuộc dễ dàng, cậu có trách nhiệm phải làm cho cô hoàn toàn chết tâm. Đó chính là cậu đang trả ơn cô ấy. Nếu để cô ấy mãi hi vọng về một tình yêu không bao giờ có được chẳng phải đang hại chính tuổi xuân của cô sao. Bạch Lạc Nhân quay lại phòng hậu phẫu. Cố hải đang được các bác sĩ kiểm tra lại. Rất may mọi thứ đều tốt, sức khỏe của Cố Hải phục hồi rất nhanh. Khi bác sĩ đi ra, Bạch lạc Nhân lấy cớ ra đi vệ sinh nhằm hỏi cụ thể về tình hình của Cố Hải. Bác sĩ nói mọi việc tiến triển tốt, cậu ta có sức khỏe nên hồi phục nhanh thôi, chỉ cần người nhà chăm sóc cẩn thận và tránh xúc động mạnh là được. Nói xong bác sĩ không quên hỏi.
"Vợ cậu ta đâu, tôi cần trao đổi một số thứ."
"Có chuyện gì bác sĩ cứ nói với tôi." - Bạch Lạc Nhân không trả lời, chỉ nói với bác sĩ.

"Vậy cũng được, cậu với cậu ta là anh em à."

Bạch lạc Nhân chỉ cười, càu nhàu trong họng, con mẹ nó, tôi mới chính là vợ hắn ta, anh em cái nhà ông ý. Thấy Bạch lạc Nhân không trả lời, bác sĩ cho rằng mình đã đoán đúng, kêu Bạch lạc Nhân qua phòng căn dặn về cách chăm sóc Cố Hải, các loại thức ăn phải kiêng, các loại thuốc cần bổ sung. Trở lại phòng thấy Cố Hải đã ngủ, Bạch Lạc Nhân ngồi xuống nhìn Cố Hải. Đến bây giờ cậu mới yên tâm rằng Cố Hải đã hoàn toàn qua cơn nguy hiểm. Lúc thấy Cố Hải mở mắt ra nhìn mình không nói gì, trong đầu cậu chỉ nghĩ được một điều, lẽ nào Cố Hải bị mất trí nhớ, nếu đúng vậy thì cậu sẽ hận bản thân mình cả đời. May mà mọi chuyện rồi cũng qua, cậu có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi. Do cả đêm không ngủ, ăn lại không vô nên bây giờ Bạch lạc Nhân mới thấm mệt, cậu nắm lấy bàn tay Cố Hải, gục đầu bên cạnh tay cậu và từ từ đi vào giấc ngủ.
Trong mơ, Bạch Lạc Nhân thấy mình với Cố Hải đang ở trong đầm lầy, Cố Hải vì muốn qua chỗ cậu mà nhảy xuống bơi qua. Nhưng đầm lầy quá sâu, bùn lại đặc quánh, Cố Hải không nhúc nhích được chìm dần, chìm dần. Bạch lạc Nhân gào thét, càng gào to thì cổ họng lại càng đông cứng không phát ra tiếng được, toàn thân cậu cũng không thể nhích nhích. Nhìn Cố Hải đang chìm dần, tim Bạch lạc Nhân như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu càng vùng vẫy để chạy lại chỗ Cố Hải thì Cố Hải càng chìm nhanh hơn. Toàn thân Bạch Lạc Nhân mồ hôi ướt đẫm, tay chân quơ loạn xạ, miệng thét lên...Cố Hải. Cậu giật mình tỉnh dậy, tim vẫn còn đập nhanh đưa mắt tìm Cố Hải, không biết hắn ta đã đã dậy từ lúc nào đang chằm chằm nhìn cậu. 
"Nhân tử, mơ thấy ác mộng sao?" - Thấy vẻ mặt Bạch lạc Nhân hốt hoảng Cố Hải đưa tay lau mồ hôi trên trán Bạch lạc Nhân. 
" Cậu không sao chứ, có đau không?" - Nghe tiếng Cố Hải, Bạch lạc Nhân mới hoàn hồn, lấy tay sờ má Cố Hải
Cố Hải nhìn vẻ hốt hoảng của Bạch Lạc Nhân, chắc chắn cậu ấy lại gặp ác mộng rồi. Lần thứ hai hắn làm vợ hắn lo sợ, hắn thật không xứng là chồng mà. 

"Cậu đau hả ? Có đau lắm không?" - Thấy Cố Hải nhìn mình không nói Bạch Lạc Nhân lại sốt sắng.

Cố Hải không nói kéo Bạch lạc Nhân ôm vào lòng, nhìn đôi mắt thâm quầng, vẻ mặt hốc hác, tinh thần mệt mỏi hắn biết cậu đã lo lắng lắm, vừa chợp mắt một chút lại gặp ác mộng đến toát mồ hôi. Thật làm hắn đau lòng.

" Nhân tử, làm em vất vả rồi."
"Mơ gì mà ghê thế, kể anh nghe được không?" - Cố Hải ôm Bạch lạc Nhân chặt hơn, cảm nhận được tim cậu đập loạn nhịp, chứng tỏ Bạch lạc Nhân chưa hết hoảng sợ.

" Không có gì. " - Bạch lạc Nhân dụi dụi đầu vào ngực Cố Hải trả lời khe khẽ 
Cả hai ngồi ôm nhau vậy, cảm nhận triệt để hơi ấm cơ thể của nhau. Không cần biết sẽ có những khó khăn gì, cũng không cần biết chuyện gì xảy ra sắp tới, chỉ cần tôi có cậu thì mọi chuyện sẽ qua thôi. Dưới sự chăm sóc tận tình của đồng chí Bạch, Cố Hải đã gần như phục hồi hoàn toàn. Trước ngày xuất viện, Bạch lạc Nhân có đi làm một số thủ tục cuối, chỉ còn mình Cố Hải trong phòng, cô y tá vào tiêm cho Cố Hải, trong lúc trò chuyện cô y tá có buột miệng khen.
" Cậu có ông anh trai đẹp trai quá."
"Cô nói ông anh trai nào ?" - Cố Hải ngạc nhiên hỏi lại.
"Còn anh nào nữa, người lúc nào cũng ở đây chăm sóc cậu đó. Anh ta có bạn gái chưa?"
Nhìn vẻ mặt thẹn thùng của cô gái, Cố Hải phát tiết trong lòng, mẹ nó, đến bệnh viện mà cũng bị gái theo, biết vậy không cho cậu ở lại chăm nữa.
" Ai nói với cô là cậu ấy là anh trai tôi ?"
"Tôi đoán vậy, hai anh em nhà anh đẹp trai hết phần người khác. Từ ngày có hai anh ở đây khoa này vui hẳn lên. " - Cô gái vừa nói vừa cười e thẹn.
Cố Hải mắng chửi trong lòng, ở bệnh viện cũng không an toàn, ngày mai nhất định xin xuất viện ngay lập tức. Bạch lạc Nhân vào phòng thấy mặt Cố Hải xị xuống, nhìn cậu với ánh mắt khó hiểu. Cậu nghĩ Cố Hải lại bị đau chỗ nào nên lo lắng hỏi.
"Sao thế ? Đau chỗ nào à?" 
"Ai cho em ở bệnh viện mà còn dụ gái hả?" - Cố Hải không nói, lật cậu đè xuống dưới thân 
Bị điên mất với cái tên thần kinh này thôi, không biết lấy ý nghĩ đó ở đâu ra nữa. Cả ngày cậu không rời hắn nửa bước thì trêu gái cái quái gì .
"Đầu bị thương không tỉnh táo nữa phải không?" - Bạch Lạc Nhân cau mày chỉ tay lên trán Cố Hải.

"Anh không nói đùa. Có dụ gái hay không?"



" Có, ví dụ cô gái đang đè lên người tôi này."
Nói rồi đưa tay lên cổ Cố Hải kéo đầu cậu ta xuống, đã lâu rồi không được thân mật, cả hai có chút thèm thuồng. Trong lòng bắt đầu rục rịch, Cố Hải đưa cánh tay vòng ra sau ót Bạch lạc Nhân, một tay lần theo cổ áo rộng đi vào bên trong. Bạch Lạc Nhân chặn lại động tác của Cố Hải, cậu ta đem đầu mình tựa vào vai Bạch lạc Nhân, hơi thở nóng hổi phả vào tai cậu. Trước sự khơi gợi của Cố Hải Bạch lạc Nhân trong lòng nổi sóng tình, sau bao ngày ăn chay cả hai như con hổ đói khát. Cố Hải đặt môi mình lên môi Bạch lạc Nhân hôn cuồng bạo, đầu lưỡi tiến vào khoang miệng Bạch Lạc Nhân tàn sát bừa bãi. Đại não Bạch Lạc Nhân bỗng trống rỗng, hai tay ôm chặt lấy cổ Cố Hải điên cuồng đáp lại. Hai lồng ngực thở dồn dập dán vào nhau. Cố Hải cắn lấy xương quai xanh của Bạch Lạc Nhân, bàn tay Bạch lạc Nhân chạm vào lồng ngực căng bóng của Cố Hải, cả hai truyền cho nhau lửa nóng cùng nỗi dày vò sau bao ngày thèm muốn. Bạch Lạc Nhân vội vã cởi áo Cố Hải, từng ngụm, từng ngụm cắn lên điểm nho nhỏ bên ngực trái của cậu ta. Cố Hải không nhịn được mà phát ra tiếng rên khe khẽ.
" Nhân tử..."
Trong nháy mắt bàn tay Cố Hải chui vào quần lót Bạch Lạc Nhân, xuyên qua bụi cỏ rậm rạp đi tìm tiểu quái thú đã dựng đứng lên từ lúc nào. Bạch Lạc Nhân lập tức cong người lại, phả hơi thở ấm áp vào má Cố Hải. Cố Hải Chậm rãi mà đưa tay xuống, đi qua hai quả cầu nhỏ đáng yêu, dần tiến đến vuốt ve tiểu cúc.

"Bông cúc nhỏ, tiểu Hải tử nhà tôi nhớ em sắp chết rồi."
Bạch Lạc Nhân thở hổn hển, bàn tay ở trên bụng Cố Hải mơn trớn từng múi cơ, sau đó chậm rãi đi xuống lần tìm vật khổng lồ sau lớp quần của hắn. Hô hấp của hai người ngày càng nặng nhọc. Một lúc sau Bạch Lạc Nhân khó khăn mở mở miệng.
"Cố Hải, dừng lại đi, cậu chưa hồi phục hoàn toàn."

"Nhân tử, tôi không dừng lại được nữa." - Cố Hải nắm lấy cằm Bạch lạc Nhân, phả hơi nóng vào mặt cậu.

"Dừng lại đi, đây là bệnh viện, bác sĩ dặn cậu chưa được hoạt động thể lực. " - Hơi thở của Bạch Lạc Nhân càng gấp gáp hơn, cậu gian nan mở miệng.

"Được, để về nhà." - Để dành khi về nhà. Cố Hải dừng động tác lại, ánh mắt cười nhìn Bạch lạc Nhân, tay véo hai má cậu ôn nhu nói.

"Cố Hải, tôi yêu cậu!" - Lấy lại nhịp thở, Bạch lạc Nhân hôn lên má Cố Hải thì thào.

Câu nói của Bạch lạc Nhân làm Cố Hải như bị lạc lên chín tầng mây, ôm chặt Bạch lạc Nhân vào lòng, cậu không biết nói gì bây giờ cho phải. Trong lòng thầm nhủ, Nhân tử, hãy tin tưởng ở tôi. Nháo loạn một hồi, cả hai chìm vào giấc ngủ.
Hôm nay là ngày Cố Hải xuất viện, trước khi về bác sĩ có gặp Bạch lạc Nhân căn dặn một số điều. Cố Hải trong phòng bệnh sốt ruột chờ Bạch Lạc Nhân. Thấy Bạch Lạc Nhân về, Cố Hải chạy lại hỏi.
"Bác sĩ dặn em gì thế?"



"Dặn một số điều linh tinh."
"Vậy bác sĩ có dặn khi nào anh được yêu vợ không?"
Ối trời ơi, Bạch lạc Nhân đổ sụp xuống giường nhìn Cố Hải. Sao cái tên thần kinh này không nói thì thôi, nói ra cái không được câu nào đứng đắn thế. Thấy Bạch Lạc Nhân không nói gì, vẻ mặt đau khổ nằm trên giường Cố Hải lại nằm đè lên cậu hỏi lại. 
"Em sao thế, bác sĩ có nói khi nào không?"
" Cố Hải, sự thất bại lớn nhất của mẹ cậu là sinh

1 2 »
Mục Lục Truyện

Chương 1 : BỮA CƠM ĐOÀN VIÊN

Chương 2 : MÀN CHIA TAY NGỌT NGÀO

CHương 3 : GẶP PHẢI ÁC MA RỒI..

Chương 4 : CUỘC HẸN KHÔNG MONG ĐỢI..

Chương 5 : TÔ LỆ CHÍNH THỨC KHIÊU CHIẾN

Chương 6 : LỜI CẢNH CÁO

Chương 7 : NHỮNG ĐÒN TẤN CÔNG ĐẦU TIÊN CỦA TÔ LỆ

Chương 8 : VỠ BÌNH GIẤM CHUA

Chương 9 : CỐ ĐẠI THIẾU GIA NHỌC LÒNG

Chương 10 : NHÂN TỬ ĐAU LÒNG

Chương 11 : CHÍNH THỨC DÀNH LẠI CHỦ QUYỀN

Chương 12 : ĐÔI VỢ CHỒNG HẠNH PHÚC

Chương 13 : CẦN THỜI GIAN SUY NGHĨ

Chương 14 : CHIẾN TRANH LẠNH TIẾP TỤC CĂNG THẲNG

Chương 15 : HẢI - NHÂN..NHỮNG HIỂU LẦM KHÓ GIẢI QUYẾT

Chương 16 : LÒNG DẠ ĐÀN BÀ

Chương 17 : CUỘC GẶP BẤT NGỜ CỦA HAI CÔ GÁI

Chương 18 : TRẢI LÒNG

Chương 19 : Nỗi Lòng Được Giải Tỏa

Chương 20 : KẺ PHÁ BĨNH

Chương 21 : AI ĐẸP TRAI HƠN?

Chương 22 : CỐ DƯƠNG GẶP TIẾNG SÉT ÁI TÌNH.

Chương 23 : Công Ty Điện Ảnh Mãnh Kỳ

Chương 24 : Nỗi Lo Của Đại Hải

Chương 25 : Nhiệm Vụ Nguy Hiểm

Chương 27 : ĐẠI HẢI GẶP HỌA

Chương 26 : Đại Hải Nổi Điên

Chương 28 : NỖI LÒNG NGƯỜI CHA

Chương 29 : NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 30 : THẬT SỰ LO LẮNG

Chương 31 : HẠNH PHÚC NGẬP TRÀN

CHương 32 : ĐÁM CƯỚI ĐÔNG TRIỆT - DIÊM NHÃ TĨNH

Chương 33 : ĐỢT HUẤN LUYỆN MỚI ĐẦY BẤT NGỜ

Chương 34 : GẶP NẠN TRONG RỪNG SÂU

Chương 35 : TÌNH HUỐNG DỞ KHÓC DỞ CƯỜI

Chương 36 : TÌM NGƯỜI GIẢI BÀY

Chương 37 : NGUY CƠ TIỀM ẨN

Chương 38 : GẶP KẺ TIỂU NHÂN

Chương 39 : CHỜ HÌNH THỨC KỈ LUẬT

Chương 40 : KẺ KHẢ NGHI

Chương 41 : ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 42 : CHỈ CÓ NHAU LÀ ĐỦ

Chương 43 : NHẬN ÁN KỈ LUẬT

Chương 44 : TRỞ TAY KHÔNG KỊP

Chương 45 : ĐỐI MẶT VỚI NGUY HIỂM

Chương 46 : MẤT TÍCH

Chương 47 : NỖI ĐAU NGƯỜI Ở LẠI

Chương 48 : NHÂN TỬ NGAO DU

Chương 49 : CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ

Chương 50 : KẺ PHIỀN PHỨC

Chương 51 : SỰ THẬT BẮT ĐẦU SÁNG TỎ

Chương 52 : KÍ ỨC HỒI SINH

Chương 53 : NGỌT NGÀO

Chương 54 : ÔN LẠI KỈ NIỆM

Chương 55 : ĐẾN THẢO NGUYÊN

Chương 56 : TÌNH HUỐNG KHÓ XỬ

Chương 57 : NGỌT NGÀO TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 58 : TỪ HÔN

Chương 59 : KHỔ NHỤC KẾ

Chương 60 : BẬN RỘN VỚI NHIỆM VỤ MỚI

Chương 61 : KỈ NIỆM MƯỜI NĂM NGÀY CƯỚI

Chương 62 : TUẦN TRĂNG MẬT MUỘN

Chương 63: CỐ UY ĐÌNH ĐỔ BỆNH

Chương 64: KẾT QUẢ XÉT NGHIỆM

Chương 65: CỐ HẢI BỊ ĐẨY VÀO HOÀN CẢNH KHÓ XỬ

Chương 66: CHIA VIỆC

Chương 67: ÔNG BÁC SĨ LẮM LỜI

Chương 68: GIA CẢNH CỦA LINH LINH

Chương 69: CÚ NGÃ BẤT NGỜ

Chương 70: NHÀ CÓ THÊM MỘT NGƯỜI

Chương 71: NỖI LÒNG BẠCH LẠC NHÂN

Chương 72: NHẠY CẢM

Chương 73: SỰ ĐÊ TIỆN CỦA ĐÔNG TRIỆT

Chương 74: BIẾN CỐ TRONG GIA ĐÌNH ĐÔNG TRIỆT

Chương 75: NÓI RA Ý ĐỊNH ĐIÊN RỒ

Chương 76: NGỘT NGẠT BỞI YÊU THƯƠNG

Chương 77: BẤT ĐỒNG

Chương 78: NGỦ RIÊNG

Chương 79: YÊU THƯƠNG TRỞ LẠI

Chương 80: KHAI TRƯƠNG KHU DU LỊCH SINH THÁI TRÊN THẢO NGUYÊN

Chương 81: " KẺ CẮP" VÀ " BÀ GIÀ" ĐỐI ĐẦU

Chương 82: BẤT NGỜ

Chương 83: GHEN

Chương 84 : BẠCH LẠC NHÂN PHẢN CÔNG

Chương 85: NHÂN TỬ LẠI BỊ CHÊ CƯỜI

Chương 86: MẠNH THÔNG THIÊN GẶP CHUYỆN

Chương 87: VÀO HANG CỌP

Chương 88: HÀN ĐÔNG KHIÊU CHIẾN

Chương 89: THÂN THẾ CỦA HÀN ĐÔNG

Chương 90 : TRẢ LẠI MÓN NỢ CHO HÀN ĐÔNG

Chương 91 : XE CỦA BẠCH LẠC NHÂN GẶP NẠN

Chương 92 : THẾ THÂN

Chương 93 : TÌM MANH MỐI

Chương 94 : CỐ HẢI CHỊU KHỔ RỒI

Chương 95 : MỐI QUAN HỆ CỦA HÀN ĐÔNG VÀ LINH LINH

Chương 96 : HÀN ĐÔNG GIỞ TRÒ ĐÊ TIỆN

Chương 97: MANH MỐI

Chương 98: NGUY HIỂM

Chương 99: HÀN ĐÔNG CHẠY TRỐN

Chương 100: HÀN ĐÔNG BỊ BẮT

Chương 101: HẠNH PHÚC

Chương cuối: SINH NHẬT BẠCH LẠC NHÂN

CÔ NHI VIỆN HẢI NHÂN Chap 1: GẶP GỠ

Chương 2: KIÊN TRÌ DẠY ĐỨA EM NGỖ NGƯỢC

Chương 3: CẢM XÚC THAY ĐỔI

Chương 4: GIẬN

Chương 5: CẢNH DU BỊ BỆNH

Chương 6 : NGỤY CHÂU ĐẾN THĂM CẢNH DU

Chương 7: GHEN

Chương 8 : NGỤY CHÂU THẢ THÍNH

Chương 9 : CHA CON BÁ ĐẠO

Chương 10: CÁI CHẠM MÔI ĐẦU TIÊN

Chương 11: KIỂU DẠY CON CÓ MỘT KHÔNG HAI

Chương 12: MỘT MŨI TÊN TRÚNG BA ĐÍCH

Chương 13: SAY

Chương 14: MƠ

Chương 15: BĂN KHOĂN

Chương 16: NGÀY PHIỀN MUỘN

Chương 17: CẢM XÚC

Chương 18: CỐ HẢI PHIỀN LÒNG

Chương 19 : CẢNH DU BỊ PHẠT

Chương 20: NGƯỜI CHA TỘI NGHIỆP

Chương 21: TIẾNG LÒNG

Chương 22: TỎ TÌNH

Chương 23: CẢM XÚC THĂNG HOA

Chương 24: NHỚ

Chương 25 : NÓI KHÔNG BIẾT GIỮ LỜI

Chương 26 : THẤU HIỂU

Chương 27: DÃ NGOẠI

Chương 28: BUỔI CHIỀU TRÊN BIỂN

Chương 29: GẶP NGƯỜI LẠ

Chương 30: CHƯỚNG NGẠI VẬT CỦA ANH

Chương 31: NỖI ĐAU XÉ LÒNG

Chương 32: CỐ HẢI BỊ BẮT

Chương 33 : LỢI DỤNG CƠ HỘI ÉP CẢNH DU

Chương 34: THỎA THUẬN ĐAU LÒNG

Chương 35: CẢNH DU ĐI MỸ

Chương 36: ĐAU

Chương 37: CUỘC SỐNG TRÊN ĐẤT MỸ

Chương 38 : CỐ QUÊN

Chương 39 : GẶP LẠI

Chương 40 : CHẠY TRỐN

Chương 41 : CẢNH DU CHÍNH THỨC ĐỐI ĐẦU VỚI THẨM ĐIỀM

Chương 42 : TỔN THƯƠNG

Chương 43 : CẢNH DU MẶT DÀY

Chương 44: NGỤY CHÂU LẠI SAY

Chương 45 : NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 46: THĂNG HOA

Chương 47: ĐAU NHƯNG KHÔNG THỂ NÓI

Chương 48: HẠ PHI LÀM NGỤY CHÂU KHÓ XỬ

Chương 49: ĐỐI THỦ

Chương 50 : THÔNG TIN BẤT NGỜ

Chương 51 : MƠ HỒ

Chương 52: THÀNH THẬT

Chương 53: ĐI TÌM SỰ THẬT

Chương 54: SỰ THẬT ĐƯỢC HÉ LỘ

Chương 55 : KHÔNG LÙI BƯỚC

Chương 56: SỰ THẬT KHÓ TIN

Chương 57: CỐ CHẤP

Chương 58: NỖI LÒNG NGỤY CHÂU

Chương 59 : HƯƠNG THƠM QUEN THUỘC

Chương 60: BA BẠCH BÀY TRÒ

Chương 61: NGÀY HẠNH PHÚC (1)

Chương 62: NGÀY HẠNH PHÚC (2)

Chương 63: NGỤY CHÂU ĐI CÔNG TÁC XA

Chương 64: KÌM NÉN

Chương 65: MẸ NGỤY CHÂU NỔI GIẬN

Chương 66: TÌM NIỀM AN ỦI

Chương 67: CỐ HẢI NỔI ĐIÊN

Chương 68: THỨC THỜI

Chương 69: SUY NGHĨ

Chương 70: CẢNH DU TRỞ VỀ

Chương 71: TỰ DỐI LÒNG

Chương 72: LẠNH LÙNG

Chương 73: KHÓ CHỊU

Chương 74: CẮN RĂNG CHỊU ĐỰNG

Chương 75: MẤT MẶT

Chương 76: CẢNH DU BỰC MÌNH

Chương 77 : QUYẾT ĐỊNH KHÓ KHĂN

Chương 78: BUÔNG XUÔI

Chương 79: CẢNH DU BỊ ĐẦY VÀO BƯỚC ĐƯỜNG CÙNG

Chương 80: HẬN THÙ ĐƯỢC HÓA GIẢI

Chương 81: THẬT THÀ THÚ NHẬN

Chương 82 : KẾ HOẠCH THÀNH CÔNG BƯỚC ĐẦU

Chương 83 : HẠ PHI BẼ MẶT

Chương 84: CẢNH DU ĐÍNH HÔN

Chương 85: CỐ HẢI BỊ TỔN THƯƠNG

Chương cuối: BA CỐ PHÁ TEAM