Q11.C540: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề

Người nhà của Trình Diệp và Phương Tử Hân đã tới Cống Tốt. Sau khi nhận được hài cốt, cả hai gia đình đều đau đớn khôn cùng, nhất là mẹ của Phương Tử Hân khóc thương tâm hơn cả, còn ngất đi mấy lần. Bố mẹ của Trình Diệp biết tin hai người họ qua đời có liên quan tới tộc trưởng Vương của bản Tây thì chỉ muốn lập tức châm một mồi lửa đốt sạch bản Tây, cũng may có đám La Trì ngăn lại.
Lúc này, việc quan trọng nhất là để hai người họ được yên nghỉ, những chứng cứ có liên quan cần thu thập cũng đã lấy xong. La Trì cũng hiểu rõ, mặc dù tộc trưởng Vương đã giải thích rõ ràng trong thư rằng cái chết của Trình Diệp và Phương Tử Hân có liên quan tới ông ta, nhưng bằng trực giác của cảnh sát, anh ấy cho rằng không chỉ đơn giản như vậy, dĩ nhiên, sau khi nghe lời phân tích của Lục Bắc Thần, anh ấy lại càng tin tưởng chắc chắn vào điểm này. Nhưng phá án cần thời gian. Anh ấy động viên hai gia đình Trình, Phương, bất luận thế nào họ cũng sẽ nỗ lực phá án trong thời gian nhanh nhất, cho người nhà một lời giải thích rõ ràng.
Tối nay, tâm trạng của Lăng Song rất tồi tệ. Sau khi bị bố mẹ của Trình Diệp và Phương Tử Hân mắng một trận té tát, cô chẳng ăn tối nữa mà về phòng từ sớm. Chẳng bao lâu, có người gõ cửa, cô im lặng không mở cho tới khi người đứng bên ngoài lên tiếng: "Anh đây, Lăng Song".
Cô buồn bã đứng dậy đi ra mở cửa phòng. Lục Bắc Thâm đứng ngoài cửa, bê đĩa thức ăn, nhìn cô vẻ mặt lo lắng. Cô không nói gì, nghiêng người cho anh vào. Sau khi đặt chiếc đĩa xuống, Lục Bắc Thâm kéo cô qua, khẽ nâng cằm cô lên quan sát: "Em khóc à?".
"Đâu có." Lăng Song không muốn để anh nhìn thấy, bèn xoay mặt đi.
Lục Bắc Thâm khẽ thở dài, kéo cô vào lòng. Lăng Song lặng lẽ dựa vào anh. Người đàn ông không nói gì cả, hành động yên lặng ấy lại dễ khiến cõi lòng cô xúc động nhất, mọi ấm ức và đau khổ trong đầu cứ thế ào ạt tuôn trào, những giọt nước mắt khó khăn lắm mới kìm nén được bỗng tí tách rơi.
Cô bật khóc thành tiếng, khiến người ta đau thắt lòng. Lục Bắc Thâm nhẹ nhàng vỗ về sống lưng cô, kiên nhẫn mà dịu dàng.
"Đều là lỗi của em, tại em không quản lý họ chặt chẽ." Lăng Song thút thít.
Khi thân phận nạn nhân còn chưa được xác định, cô còn tự lừa gạt mình rằng Trình Diệp và Phương Tử Hân chỉ mất tích thôi. Chẳng phải ngọn núi Tây Nại rất rộng lớn hay sao? Thế nên tạm thời không tìm thấy hai người họ cũng là chuyện hết sức bình thường. Nhưng Lục Bắc Thần cuối cùng vẫn xác định đó là họ. Khi anh ấy đẩy giấy xác nhận tới trước mặt cô, cô còn chưa lật ra xem thì sự bất an che giấu tận đáy lòng đã bắt đầu lan rộng.
Cô khó chấp nhận kết quả này, đến nỗi tới khi gia đình họ tới, cô vẫn còn mơ hồ cảm thấy thật ra họ còn sống. Cho tới khi người thân của họ nhận hài cốt, cuối cùng cô mới ý thức được họ đã chết thật rồi.
Bố mẹ họ coi cô là kẻ gây ra mọi chuyện, trút hết mọi tức giận lên đầu cô, câu nào khó nghe là mắng câu đó. Với tính cách thường ngày, người khác dám chửi cô một câu, cô có thể sẽ chửi lại mười câu, nhưng hôm nay cô không nói câu nào, cứ để mặc họ rủa xả, thậm chí không giải thích một lời. Khi trở lại phòng, nước mắt bỗng tuôn ra như đê vỡ, giống như hiện tại.
Lục Bắc Thâm dịu giọng an ủi: "Sao lại là lỗi của em? Em là lãnh đạo của họ chứ đâu phải bảo mẫu, cho dù em biết họ muốn lên núi Tây Nại cũng chẳng thể ngăn cản được, họ trưởng thành cả rồi, không còn là con nít nữa".
Nói thì nói vậy, nhưng cô vẫn bứt rứt tự trách. Cứ như thế, cô trút hết mọi cảm xúc qua tiếng khóc. Một lúc sau, được anh động viên, Lăng Song mới nín.
"Ăn chút gì đi." Lục Bắc Thâm vỗ nhẹ đầu cô, quay người đi lấy hai món ăn đặt lên bàn: "Dù trong tình huống nào cũng đừng lấy sức khỏe ra trừng phạt bản thân".
Lăng Song bất chợt ôm chặt lấy anh từ phía sau, lẩm bẩm: "Em không muốn ăn, không đói". Lúc này, cô chỉ muốn dựa vào anh như thế, không nghĩ gì hết nữa. Bao năm nay cô luôn sống như một chiến sỹ, tới tận giây phút này mới cảm thấy mệt mỏi. Chỉ có Bắc Thâm và bờ vai của anh mới khiến cô cảm thấy hết sức an toàn.
Lục Bắc Thâm quay người lại, nhẹ nhàng vòng tay qua eo cô. Khi anh cúi đầu nhìn cô, cô vẫn hơi cúi xuống, đã hết nước mắt nhưng khóe mắt vẫn ửng đỏ. Anh đã quá quen với hình tượng nữ vương của cô trong giới thời trang, dường như không gì có thể đánh đổ được. Duy chỉ có đêm nay, cô lại giống một đứa trẻ bơ vơ, khiến anh kích động.
Anh đặt môi xuống, chạm khẽ lên trán cô. Cô không động đậy, hàng mi run rẩy.
Đôi môi mỏng di chuyển, dạo chơi nơi vành mắt, bờ mi cô, cuối cùng áp lên bờ môi cô. Nước mắt cô lại rơi xuống, lần này không phải là tủi thân mà là một cảm giác không rõ tên bỗng đâu dâng đầy lồng ngực. Anh hôn đi giọt lệ của cô, đôi môi bước theo dấu tích của giọt nước mắt tìm xuống khuôn cằm rồi tới cổ cô...
Xương hõm vai nóng rực khiến hơi thở của người đàn ông càng thêm nặng nề.
Cô cảm thấy chiếc cúc trước ngực bỗng bung ra, cả người chợt run lên.
Lục Bắc Thâm nhận ra bèn ngước lên, lưu luyến hôn lên khóe miệng cô, cất giọng êm ru, trầm ấm: "Em đồng ý chứ?".
Lăng Song cảm thấy trái tim như bị một bàn tay bóp mạnh, đột ngột tung lên cao. Giọng nói của anh rơi vào tai cô, khiến hai bên thái dương của cô giật lên, hơi thở trở nên gấp gáp. Cô hiểu ý của anh, ngước mắt lên nhìn anh nhưng bị cháy bỏng bởi ánh mắt như lửa đốt của anh bèn ngượng ngập quay đi, cúi mặt xuống.

Thái độ ngầm chấp thuận của cô gái khiến lồng ngực Lục Bắc Thâm nổ tung, bao nhiệt tình như ngọn lửa hừng hực không gì có thể dập tắt nữa. Anh lập tức bế bổng cô lên, từng bước từng bước đi về phía giường...
...
Chuyện Cố Sơ có thai chưa đầy nửa tiếng đồng hồ đã tới tai mọi người trong tổ y tế và nhà khách. Sau khi Cố Sơ gần như sắp nôn hết dịch chua trong dạ dày ra, Lục Bắc Thần còn xác định chính xác kỳ sinh lý đã quá hai tuần, với tư cách là một sinh viên y khoa xuất sắc, Lục Bắc Thần đã khẳng định việc cô đã mang thai.
Ngoài Lục Bắc Thần ra, người đàn ông đầu tiên biết cô mang thai chính là Kiều Vân Tiêu. Không phải anh ấy thiếu tế nhị tới quấy rầy thế giới hai người của họ mà chính Lục Bắc Thần lên cơn gọi điện cho anh ấy. Lúc đó Kiều Vân Tiêu vô cùng ngạc nhiên, vì trước đó mặc dù hai người có lưu số điện thoại của đối phương nhưng cũng chỉ cho có lệ, dù là chuyện liên quan tới vụ án cũng được La Trì truyền đạt, giáo sư Lục cao quý chưa bao giờ hạ mình gọi điện cho anh ấy.
Sau khi nhận máy, câu đầu tiên ở đầu kia là: "Này Kiều Vân Tiêu, vợ tôi mang thai rồi".
Phải mất một lúc, Kiều Vân Tiêu mới hiểu ra "vợ tôi" mà Lục Bắc Thần nói chính là Cố Sơ, cũng tỉnh ra là cô đã có thai. Khi muốn hỏi thêm nữa thì đầu kia đã cúp máy, có điều trước khi cúp máy, anh ấy vẫn kịp nghe tiếng cười phấn khích vô cùng ngạo mạn của Lục Bắc Thần.
Người đàn ông thứ hai biết chuyện là La Trì, vẫn là Lục Bắc Thần gọi điện thoại, câu đầu tiên là: "Bác sỹ Hướng, phiền anh cử ngay bác sỹ y khoa qua đây, vợ tôi mang thai rồi".
Khi Kiều Vân Tiêu và Hướng Trì tới nơi mới phát hiện ra cả căn phòng toàn người là người. Cố Sơ đã được anh yên ổn sắp xếp nằm giữa giường, sau lưng được kê gối cao, đắp chăn kín mít. Cô có phần bối rối, tròn mắt nhìn mọi người hệt như động vật quý hiếm cấp quốc gia vậy.
Lăng Song ngồi ngay bên cạnh giường, cố gắng nhịn cười. Chị Dao thì đứng bên dặn dò hết cái này tới cái kia, kể tất cả những kinh nghiệm của chị họ chị ấy khi mang thai ra, khiến Cố Sơ nghe mà to cả đầu. La Trì trông càng phấn khích hơn. Anh ấy vui như mừng có con vậy, ở bên khoa chân múa tay: "Hứa rồi đấy nhé, không cần biết con trai hay con gái, anh cũng phải làm bố nuôi".
Ngữ Cảnh ngồi ở đầu giường, cười hì hì hỏi: "Có thể có thêm một bố nuôi nữa không?".
Ngư Khương bĩu môi: "Không có tiền đồ. Nhân lúc Cố Sơ có thai phải xin Vic tăng tiền thưởng cuối năm gấp đôi mới đúng chứ".
Các đồng nghiệp trong tổ y tế anh một câu tôi một câu, Kiều Vân Tiêu cũng không chen lời vào được, có mấy lần muốn chúc mừng đều bị người khác ngắt ngang. Mặc dù Cố Sơ hồi đại học từng chứng kiến cảnh đám bạn trước sau nịnh nọt bám đuôi nhưng bị "hỏi han" mồm năm miệng mười thế này vẫn là lần đầu tiên. Cô nhất thời không biết phải đối mặt ra sao, đành cố gắng dùng ánh mắt tìm kiếm Lục Bắc Thần.
Di động của anh chưa hề biết nghỉ, hồi chuông này nối tiếp hồi chuông kia.
Không cần nghĩ nhiều, có lẽ toàn là điện chúc mừng từ bốn phương tám hướng. La Trì to mồm, chỉ cần anh ấy biết là cả thiên hạ đều biết. Cô chỉ nghe thấy Lục Bắc Thần liên tục trả lời điện thoại: "Vâng, vâng, có thai rồi. Vâng, xin cảm ơn...".
Giống hệt như buổi tối ngày cô và Lục Bắc Thần kết hôn, điện thoại của anh cũng kêu inh ỏi như vậy, câu anh nói nhiều nhất là: "Vâng, đã kết hôn rồi, xin cảm ơn...".
Khó khăn lắm, Lục Bắc Thần mới nhận xong các cuộc gọi. Anh gần như gạt hết đám người ra để đi đến đầu giường, lúc ấy mới nhận ra số người có mặt quá đông bèn xua tay: "Ai về làm việc người nấy đi".
La Trì và tổ chuyên án cũng lên chúc mừng một tiếng, dù sao vẫn còn bao nhiêu mạng người chờ đó, họ muốn ở lại lâu cũng không được. La Trì đứng lên, ngang nhiên nói: "Anh vẫn rất muốn chứng kiến giáo sư Lục phán đoán sai một lần".
Cố Sơ biết La Trì cố tình trêu như vậy, nhưng cô cũng hơi lo lắng bèn kéo vạt áo Lục Bắc Thần, hạ giọng lẩm bẩm: "Phải đấy, lỡ không phải là mang thai thì sao, anh làm ầm ĩ lên như vậy không hay".
"Không có lỡ như, anh nói em có thai là có thai." Lục Bắc Thần đáp chắc nịch, "Bác sỹ Từ, kết quả của vợ tôi đã có chưa?".
Bác sỹ Từ là bác sỹ khoa phụ sản trong tổ y tế, có kinh nghiệm lâm sàng nhiều năm, cũng đã nhiều lần có cơ hội ra nước ngoài tu nghiệp, thế nên lúc trước khi biết tình hình của cô, Lục Bắc Thần vô cùng yên tâm. Bác sỹ Từ nhìn vào kết quả, mỉm cười: "Chúc mừng cậu, đúng là có thai rồi".
Lục Bắc Thần chỉ thiếu nước ngẩng đầu lên trời gào rú, nét mặt cực kỳ đắc ý. Cố Sơ nhìn anh với vẻ kỳ lạ như nhìn người nào chứ không phải chồng mình, dáng vẻ này hoàn toàn đối lập với Lục Bắc Thần thường ngày. Nhưng anh càng như vậy, cô càng thấy xấu hổ, cảm thấy việc kết hôn sinh con là quá đỗi bình thường, bị anh

1 2 »
Mục Lục Truyện

Giới thiệu

Lời mở đầu

[Q1].Chương 1 - Chương 20

[Q1].Chương 21 - Chương 58

[Q2].Chương 59 - Chương 70

[Q2].Chương 71 - Chương 90

[Q2].Chương 91 - Chương 100

[Q2].Chương 101 - Chương 110

[Q3].Chương 111 - Chương 120

[Q3].Chương 121 - Chương 130

[Q3].Chương 131 - Chương 140

[Q3].Chương 141 - Chương 150

[Q3].Chương 151 - Chương 163

[Q4].Chương 164 - Chương 180

[Q4].Chương 181 - Chương 190

[Q4].Chương 191 - Chương 200

[Q4].Chương 201 - Chương 210

[Q4].Chương 211 - Chương 221

[Q5].Chương 222 - Chương 240

[Q5].Chương 241 - Chương 250

[Q5].Chương 251 - Chương 264

[Q6].Chương 265 - Chương 280

[Q6].Chương 281 - Chương 290

[Q6].Chương 291 - Chương 300

[Q6].Chương 301 - Chương 313

[Q7].Chương 314 - Chương 320

[Q7].Chương 321 - Chương 330

[Q7].Chương 331 - Chương 340

[Q7].Chương 341 - Chương 350

[Q7].Chương 351 - Chương 360

[Q7].Chương 361 - Chương 370

[Q7].Chương 371 - Chương 387

[Q8].Chương 388 - Chương 400

[Q8].Chương 401 - Chương 410

[Q8].Chương 411 - Chương 420

Q8.C414: Chỉ có hủy hoại cô, anh ấy mới không phải chịu khổ

Q8.C421: Anh cũng biết ngượng

Q8.C422: Tự làm tự chịu

Q8.C423: Sau này con trai anh khổ rồi

Q8.C424: Anh tưởng em sẽ khoản đãi anh?

Q8.C425: Đẹp đẽ bề ngoài

Q8.C426: Những gì em nói, anh đều nhớ cả

Q8.C427: Ai muốn gặp cô?

Q8.C428: Nhẫn của cô rất đẹp

Q8.C429: Nguyên nhân thực sự của vụ tai nạn

Q9.C430: Tôn nghiêm của sinh mạng

Q9.C431: Cô ấy thích hư vinh, anh sẽ cho cô ấy hư vinh

Q9.C432: Chỉ sợ sẽ có một ngày

Q9.C433: Báo cảnh sát, bắt lưu manh

Q9.C434: Cuộc đời thật hay giả

Q9.C435: Thái độ thay đổi quá nhanh

Q9.C436: Cuốn nhật ký năm ấy

Q9.C437: Người đã có gia đình

Q9.C438: Nỗi bất an của Cố Sơ

Q9.C439: Em phải bảo vệ anh

Q9.C440: Kẻ ngốc cũng nhận ra anh không nỡ

Q9.C441: Việc riêng rất quan trọng

Q9.C442: Không phải thương lượng, mà là thông báo

Q9.C443: Không thể thay đổi sự thật, chỉ có thể thay đổi tương lai

Q9.C444: Vốn cùng một rễ

Q9.C445: Có thể về hưu sớm

Q9.C446: Chim sẻ đứng sau

Q9.C447: Là kém chứ gì?

Q9.C448: Cách biệt quả thực không chỉ là một chút

Q9.C449: Để lỡ là để mất

Q9.C450: Viên thuốc trong lòng bàn tay

Q9.C451: Tướng mạo tương đồng, sở thích khác biệt

Q9.C452: Chọc vào nỗi đau của mày sao?

Q9.C453: Trợ thủ Ngư Khương

Q9.C454: Lục Bắc Thần, em sẽ lấy anh

Q9.C455: Hai anh chị không thể kết hôn!

Q9.C456: Nợ một lời giải thích

Q9.C457: Cuộc điện thoại thần bí

Q9.C458: Không mời tự đến

Q9.C459: Chỉ muốn tới tìm em

Q9.C460: Những thay đổi kỳ quái

Q7.C461: Vu Linh

Q9.C462: Thích hợp nói chuyện với tôi hơn

Q9.C463: E rằng không chỉ có ba con

Q9.C464: Ôm cây đợi thỏ

Q9.C465: Anh chỉ tin em

Q9.C466: Khó cả đôi đường

Q9.C467: Người trong cuộc

Q9.C468: Ký ức thiếu hụt

Q9.C469: Thế nên anh mới cần em

Q9.C470: Anh nuôi em

Q9.C471: Nỗi sợ hãi của Lục Bắc Thâm

Q9.C472: Lẽ nào anh còn muốn bỏ rơi em lần nữa?

Q9.C473: Sự thật đã sớm phát hiện ra

Q9.C474: Bí mật không nỡ chia sẻ cùng ai

Q9.C475: Là biển hoa hay vực sâu?

Q10.C476: Bán em cho anh được không?

Q10.C477: Anh cũng hồi hộp

Q10.C478: Người biến mất là ai?

Q10.C479: Dịp khác

Q10.C480: Trò giết người diệt khẩu

Q10.C481: Cầu cứu

Q10.C482: Gần như suy sụp

Q10.C483: Hiện tại và quá khứ

Q10.C484: Sự thật không thể né tránh

Q10.C485: Cần một con hổ tới bảo vệ em

Q10.C486: Hy vọng chỉ là một giấc mơ

Q10.C487: Tình tiết mỗi lúc thêm rõ nét

Q10.C488: Có một sức mạnh gọi là tình yêu

Q10.C489: Nhất định phải ngã đau

Q10.C490: Lấy thân phận để đánh đổi

Q10.C491: Nếu chỉ là bạn bè

Q10.C492: Kiếp trước nợ nhà họ

Q10.C493: Nguyện tin là giả hơn

Q10.C494: Nỗi phiền muộn của Lục Bắc Thần

Q10.C495: Chị, em yêu chị!

Q10.C496: Đoạn clip trút giận

Q10.C497: Những gì họ nợ em, anh trả

Q10.C498: Một mảnh giấy

Q10.C499: Thì ra đây là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn

Q10.C500: Đêm tân hôn náo nhiệt

Q10.C501: Chị dâu

Q10.C502: Người mắc nợ là nhà họ Cố

Q10.C503: Thay đổi thái độ

Q10.C504: Bình thản tới mức gần như tàn nhẫn

Q10.C505: Anh không sợ cô đòi hỏi

Q10.C506: Lục Bắc Thần, anh đừng sợ

Q10.C507: Cảm giác khác lạ

Q10.C508: Chưa từng yêu anh

Q10.C509: Em thất hứa rồi (Kết thúc vụ án 3)

Q11.C510: Thôn bị nguyền rủa

Q11.C511: Vượt mưa vượt gió

Q11.C512: Là quỷ núi hay có kẻ giả thần giả quỷ?

Q11.C513: Tai nạn tại nơi chụp ảnh

Q11.C514: Bao năm qua, em ổn chứ?

Q11.C515: Thả một dải cờ cầu nguyện

Q11.C516: Dấu tay hoen máu

Q11.C517: Quỷ núi cũng không giúp được

Q11.C518: Tôi không muốn quan tâm tới chuyện này

Q11.C519: Bắc Thần, cứ làm điều gì anh thích!

Q11.C520: Có muốn thông đồng làm bậy không?

Q11.C521: Người lạ với bộ râu xồm

Q11.C522: Nghi lễ tế bái quái dị

Q11.C523: Nan đề

Q11.C524: Manh mối trong bức ảnh

Q11.C525: Nồi nào úp vung nấy

Q11.C526: Khi cần thiết bán chút "sắc" cũng được

Q11.C527: Vợ tôi

Q11.C528: Xương vụn của mấy người?

Q11.C529: Số cả rồi

Q11.C530: Áp lực quá lớn

Q11.C531: Lễ hội dời núi trong đêm

Q11.C532: Thiên Huyền Nữ

Q11.C533: Manh mối kỳ lạ

Q11.C534: Cuộc chiến lý luận

Q11.C535: Thân phận của nạn nhân

Q11.C536: Nguy hiểm lúc nửa đêm

Q11.C537: Ai đang lợi dụng ai?

Q11.C538: Sóng gió thi nhau ập tới

Q11.C539: Nghi vấn trùng trùng

Q11.C540: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề

Q11.C541: Nhân tài toàn năng

Q11.C542: Mẹ chồng

Q11.C543: Ý kiến mâu thuẫn

Q11.C544: Quyết định của Lục Bắc Thâm

Q11.C545: Mùi hương trên thi thể

Q11.C546: Suy đoán đáng sợ

Q11.C547: Dự cảm của La Trì

Q11.C548: Tình cũ của anh

Q11.C549: Uy hiếp

Q12.C550: Không cần lo lắng

Q12.C551: Oan gia ngõ hẹp

Q12.C552: Lén la lén lút

Q12.C553: Oan hồn

Q12.C554: Chứng cứ chắc chắn

Q12.C555: Dự cảm

Q12.C556: Nỗi lo của La Trì

Q12.C557: Kẻ đứng phía sau

Q12.C558: Bí mật của núi Tây Nại

Q12.C559: Bí mật đằng sau bí mật

Q12.C560: Chiếc bóng ấy

Q12.C561: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đợi phía sau

Q12.C562: Em có từng phản bội anh không?

Q12.C563: Đêm mưa căng thẳng

Q12.C564: Sai lầm của nó, để anh gánh

Q12.C565: Nhân tính vốn không có sai hay đúng

Q12.C566: Mệt rồi thì chúng ta về nhà

Q12.C567: Kết thúc

Ngoại truyện: Giáng sinh ngập tuyết