Ly hôn

Ngồi đối diện Erza, chăm chú nhìn em thưởng thức món canh gà hầm mà tôi làm để che giấu đi cái sự vô cảm của mình.
- Em thấy sao? Ngon không?
Cố gắng tỏ ra thật tự nhiên trước mặt em nhưng tôi vẫn hỏi bằng giọng ngượng ngùng.
- Hm...ngon lắm, mà cũng đã lâu rồi nhỉ!
Em cười với tôi, một nụ cười đượm buồn như thể trách móc. Chắc em cũng đang có nhiều tâm sự chẳng thể giãi bày như tôi chăng.
Nghe em nói mà tôi thấy xót xa quá, em cũng thấy đã lâu rồi tôi không quan tâm đến em sao!
- Ừ! Ngon thì em ăn nhiều vào, khi nào rảnh anh nấu tiếp.
- Mà Jellal à! Anh có thể cùng em đi mua đồ cho con chứ?
Em hỏi tôi một câu ngây thơ nhỉ! Đó là con tôi cơ mà.
- Dĩ nhiên rồi, lát nữa ăn xong anh đưa em đi liền
Và thế là tôi đưa vợ mình đi sắm vài bộ quần áo cho thằng cu sắp chào đời của bọn tôi. Trông em hạnh phúc lắm, em khoác chặt lấy tay tôi. Chắc hẳn em đang coi đây là một cuộc hẹn họ. Là vợ chồng mà thậm chí đã mấy tháng trời chẳng có nổi một lần đi chơi cùng nhau. Tất cả đều do cái sự "bận bịu" của tôi mà ra. Nhưng bây giờ nụ cười đó đã phần nào làm ấm lại trái tim băng giá của tôi.
Tranh thủ đang trong mùa lễ hội nhộn nhịp ở Magnolia. Tối đó, tôi đã dẫn Erza đi ngắm pháo hoa của năm mới, chúng tôi đã cùng nhau đi dạo khắp con đường ngập tràn ánh sáng và cây anh đào mang không khí mùa Xuân. Tuy hơi run nhưng cũng ráng nắm lấy đôi tay bé nhỏ của em. Tôi rất muốn cảm nhận lại cái hương vị tình yêu trước kia của tôi và em nhưng những gì tôi nhận được cũng chỉ là một niềm vui nhỏ kèm một cảm giác gần gũi hơn.
Nhưng cũng chẳng vui vẻ được bao lâu, vài ngày sau tôi và em lại cãi nhau chỉ vì những việc nhỏ nhặt. Em đã nhượng bộ xin lỗi nhưng tôi lại bơ đi. Chán lại càng thêm chán. Hôm nay là một ngày mưa lớn! Tôi ra ngoài cửa hàng mua vài lon bia và chẳng thể nào về nhà được. Đứng dưới mái hiên để trú tạm cơn mưa, tôi lại được gặp cô gái tóc vàng của ngày trước! Em có mang theo ô nên ngỏ ý cho tôi về ké. Tôi vội từ chối nhưng em vẫn không đi, cứ một mực đứng đợi hết mưa cùng tôi. Lúc đó tôi thấy bối rối vô cùng. Lạnh thật nhưng cũng thích đó chứ! Cô bé này luôn biết cách khiến cho tâm trạng tôi khá hơn. Không biết từ bao giờ, tôi cảm thấy chúng tôi thật là hiểu ý nhau.
Dường như mưa càng ngày nặng hạt hơn, tôi đứng cả tiếng trời rồi! Vừa lạnh vừa mệt! Đành phải về ké ô của cô gái đó vậy! Nhưng mưa lớn như vậy thì làm sao về tới khu Fairy Hill cho nổi.
- Hay là, nếu không có gì bận, anh tới nhà em đỡ đi. Hết mưa thì về.
Lời đề nghị có vẻ hấp dẫn đấy. Chân tôi tê cóng cả rồi, về nhà cô tạm vậy! Không biết là Erza, em vẫn đang đợi tôi đấy chứ? Đêm nay anh sẽ không về đâu. Hãy mặc kệ anh đi! Cầu xin em.
- Ừ! Đành vậy!
Căn phòng của cô ấy tuy nhỏ nhưng gọn gàng và ấm cúng vô cùng. Ngồi gần cô, mùi hương dịu dàng của một người con gái như kích thích cái ham muốn của một thằng đàn ông, tôi sắp không làm chủ được mình nữa rồi, nhưng, tôi đang tỉnh táo chứ không say như lần trước nên phải kiềm nén lại.
- Anh không cần phải ngại, chúng ta là tình nhân của nhau rồi kia mà.
Phải rồi! Sao tôi lại lo lắng chứ, ôm hôn khắp cơ thể nóng bỏng ấy. Đối với cô bé này, tôi chẳng phải chịu trách nhiệm gì cả, thật sự rất thoải mái. Cô bảo tôi tuy không phải là thằng đàn ông đầu tiên của đời mình nhưng lại là người duy nhất trong 3 năm trở lại đây. Cô thích tôi! Nhưng tôi bây giờ còn chẳng nhớ được cảm giác yêu một người là thế nào. Ngủ những 2 lần cùng một cô gái mà mình chỉ nói chuyện vài lần, tôi không xứng đáng làm chồng Erza mà. Suốt thời gian qua em đã vì tôi biết bao nhiêu để rồi tôi đáp trả em bằng việc ngoại tình với một cô gái khác.
Mưa vẫn không dứt! Tuyệt! Tôi muốn ngủ lại đây cơ mà. Mặc kệ người vợ đang mang thai phải ngủ một mình trên chiếc giường trống trãi đó để làm tình với một cô gái khác! Tôi thật sự đang làm một việc trái với lương tâm mình dữ dội.
Tại nơi đây! Anh đang thấy hạnh phúc lắm! Anh được ngủ trong chiếc chăn ấm áp cùng một người con gái xinh xắn.
Còn ngoài kia, mưa tầm tã, vợ anh, cô ấy sợ anh không có ô để về nên đã vội vã mang ô đến cửa hàng bách hoá cho anh để rồi những gì cô ấy nhận được là cảnh tượng anh đang cười đùa với một cô gái khác và thậm chí còn về nhà cô ta ngủ! Erza đi đến ướt cả dép và lạnh đến run người. Cô đi theo anh và chờ đợi cả tiếng trời vẫn không thấy anh quay trở ra. Tiếng khoá cửa và ánh đèn tắt là câu trả lời cho sự chờ đợi vô ích đó. Erza buồn bã bước về, cô khóc, khóc rất nhiều và người duy nhất tìm thấy cô lúc đó chính là Gray.
Cậu đưa Erza về và an ủi cô. Erza dường như đã ngất đi vì kiệt sức. Đôi môi tái nhợt khẽ thốt lên "lạnh quá ". Gray lấy hết dũng khí cởi lớp đồ ướt sũng bên ngoài của Erza ra, toàn nước với nước. Lấy khăn lau người cho cô và đắp chăn ấm lại. Đêm đó Gray đã ngủ lại để chăm sóc Erza vì cô bị cảm nặng đến toàn thân không cử động được. Nhìn người mình yêu như vậy thì ai mà kiềm lòng cho nổi. Biết bao nhiêu lần, Gray cố gắng làm Erza vui làm cô cười để rồi cô vẫn xem cậu không gì khác ngoài một thằng em trai đáng yêu. Còn cái gã được gọi cô bằng vợ, được ôm cô ngủ mỗi tối, được Erza yêu thương hết lòng lại làm cô khóc trong đau khổ.
Em đáng thương quá
Khẽ vuốt nhẹ mái tóc đỏ, khuôn mặt xinh đẹp đó đang ngủ mê. Cô khẽ và gọi tên Jellal nhưng lại nắm tay Gray mà lẩn bẩm " anh đừng bỏ em mà ". Cô lại khóc. Trái tim cậu đau nhói, một điều gì đó sâu thẳm trong lòng thôi thúc khiến Gray bất giác hôn nhẹ lên môi Erza. Một cảm giác mà cậu hằng ao ước bấy lâu, đôi môi cô mềm mại quá. Nó thực sự làm Gray thấy rất ngọt ngào. Nhưng cũng lúc đó Erza chợt tỉnh dậy, cô rất ngạc nhiên.
Khi Jellal về, anh nhìn thấy Gray đang hôn vợ mình và những gì anh làm là tát thẳng vào mặt cậu.
- Anh có tư cách gì mà đánh tôi?
Gray chống trả quyết liệt, một sự bùng nổ chưa từng thấy bao giờ.
- Cậu vào đây và hôn vợ tôi? Như vậy không đủ để tôi điên lên hay sao?
- Điên lên? Anh điên vì cái gì? Anh có quan tâm gì đến Erza đâu?
- Chuyện vợ chồng tôi, cậu có tư cách gì mà phán xét
- Tôi hỏi anh, đêm qua vợ anh xách ô ra ngoài đường để tìm anh nhưng tôi lại thấy cô ấy bước về trong khi toàn thân ướt đẫm. Và điều khiến tôi băn khoăn nhất là tôi thấy Erza đang khóc. Tôi hỏi anh tại sao lại như vậy?
Ngoảnh mặt đi nơi khác để cố kiềm nén sự sợ hãi của mình. Erza! Em đã biết rồi sao? Em đã biết tôi là kẻ trăng hoa như vậy? Em nhìn thấy chồng mình đi với cô gái khác nên đã dầm mưa suốt cả đêm hay sao? Ngay bây giờ điều tồi tệ nhất đã xảy ra.
- Thôi đi!
Erza gắng gượng cái cơ thể ê ẩm này dậy và đẩy cả hai ra.
- Chị à!
Đầu óc tôi bây giờ chợt nghĩ ra một điều rất điên rồ và nhẫn tâm. Phải rồi, đây là cái cớ rất tốt để tôi bỏ rơi em.
- Không lẽ chỉ vì chuyện hôm qua cô thấy tôi như vậy nên mới qua lại với thằng nhóc này hả?
Khuôn mặt em lúc đó có lẽ suốt đời tôi cũng chẳng bao giờ quên được, em tròn mắt vì sợ hãi, vì ngạc nhiên trước những lời lẽ nhục mạ của tôi.
- Anh nói gì vậy? Gray đúng là có ngủ lại đây nhưng em và Gray không làm gì hết!
Em cố thuyết phục tôi, lời nói của em khiến tôi thấy mình ngu ngốc lắm. Em dù biết tôi đã ngoại tình nhưng vẫn cố gắng níu kéo cuộc hôn nhân này! Một người muốn buông tay còn một người lại nắm chặt.
Vẫn với giọng điệu dữ tợn, tôi quát lớn vào mặt em.
- Lúc tôi về chẳng phải hai người đang hôn nhau đó sao? Đã vậy thằng nhóc này thì cởi trần, còn cô thì chỉ mặc mỗi bộ đồ lót
- Đó chỉ là...
- Là tôi thích Erza nên cưỡng hôn cô ấy đó, muốn gì cứ giải quyết với tôi nè.
- 1 Nam 1 nữ ở cùng nhau một đêm mà lại bảo không có gì sao? Tôi không muốn nghe hai người giải thích gì hết! Erza à ly hôn đi.
Tôi không hiểu cảm xúc của mình lúc này là gì, vì ghen hay vì tôi muốn được tự do? Cái cớ này sẽ lại làm tổn thương em nhưng xin lỗi. Anh không còn sự lựa chọn nào khác.
- Jellal! Anh đang muốn kiếm cớ để bỏ Erza đi đúng chứ?
Ngay cả một kẻ ngoài cuộc như Gray cũng nhìn thấu được tâm tư của tôi nói chi đến em.
- Chứng cứ rành rành ra còn bảo tôi kiếm cớ? Mà cậu và Erza quen nhau cũng lâu rồi, không chừng đứa bé trong bụng cô ta không phải là con tôi cũng nên.
- Quá đáng lắm rồi đó!
Gray đánh liên tục vào mặt Jellal
- Sao vậy tôi nói trúng tim đen nên tức à?
Erza như chưa định thần lại được, em chăm chú nhìn về một phía và trên gương mặt bắt đầu rơi những dòng nước mắt. Nhìn em thật đáng thương. Jellal mà em yêu thương bấy lâu nay đây sao? Anh đang nói những lời làm em đau đến tận xương tủy.
- Jellal! Anh thật sự nghĩ về tôi như vậy sao?
Em đang nhìn tôi với ánh nhìn đầy căm hận
- Ừ! Cô muốn chối à?
- Không! Anh đã nghĩ vậy thì cứ cho là vậy đi!
Để diễn cho giống hay tôi thực sự tức giận vì câu trả lời của em. Tôi đã giơ tay và một cái tát khiến em ngã xuống sàn
Có vẻ tôi hơi quá tay, chắc em đau lắm.
Nhưng em chỉ ôm mặt và cười khinh bỉ.
- Tôi đồng ý ly hôn
Em bắt đầu thể hiện rõ sự đau đớn, đôi tay ôm chặt lấy bụng, đứa bé có vấn đề rồi! Có lẽ đã sảy thai! Em ngất! Gray vội chạy tới và đỡ em đi. Cậu ta liếc nhìn tôi như thể muốn giết chết cái gã độc ác này.
Tôi cũng muốn chạy tới với em nhưng Gray không để tôi được toại nguyện. Cậu ta hất tôi ra và đưa em đi thật xa. Nếu lần này em mất con, thì tôi sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội được gặp em nữa. Em sẽ hận tôi suốt đời. Chính tay tôi đã làm điều tội lỗi đó.
Chấm hết thật rồi! Tôi và em từ bây giờ sẽ là hai con người xa lạ. Tạm biệt em tình yêu của đời tôi!

- Ending -

À không RB đùa đó :) có chap mới rồi nhưng vẫn đang edit lại.