Phần 2: Hết yêu

Thoát đó cũng đã là cả một thời gian dài!
Ngày lại qua ngày, bây giờ đã là mùa Xuân của đất trời, khắp Magnolia đều mang một màu sắc của sự tươi mới, nhộn nhịp. Mọi thứ đã và đang dần thay đổi theo năm tháng. Từ một thành phố lãng mạn được bao phủ bởi làn tuyết trắng dày cộm, với cái giá lạnh như thấu tận da thịt để rồi bây giờ là mùa của những cây anh đào tỏa sắc hồng khắp mọi nơi, kèm với đó là thời tiết dễ chịu và ấm áp. Quả thật 4 mùa trong năm là những gì thể hiện rõ nhất về cái sự chuyển hoá phong phú của thiên nhiên,... cũng như tâm trạng của một con người.
***
- Anh lại không ăn sáng à?
Người con gái với mái tóc đỏ cất giọng buồn bã, trên tay cô là đĩa thức ăn nóng hổi vừa mới làm xong.
Jellal đang chỉnh chu lại quần áo. Nghe hỏi, anh cất giọng trầm thấp. Gương mặt vẫn lãnh đạm.
- Không! Anh có việc bận! Lát nữa ra ngoài ăn tạm cũng được.
Erza im lặng một lúc, đôi mắt ánh lên tia buồn bã.
Cô quan sát từng hành động của người đàn ông đối diện nhưng trái lại, anh ta chẳng thèm đoái hoài gì đến cô. Không khí lại trở nên im lặng và lạnh nhạt. Trái tim cô như co thắt lại.
Erza cố gắng cư xử như bình thường, mặc kệ nỗi lòng nặng trĩu kia đi.
- Tối nay mấy giờ thì anh về?
-...
Khi nói ra những lời này. Cô đã rất mong, cô mong anh nói " Anh sẽ cố gắng về sớm với em" và một cái hôn nhẹ lên má như trước kia. Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa thì sự thật rằng anh đã thay đổi là điều không thể tránh cãi.
Bóng dáng cao lớn vụt ngang qua cô, tiến thẳng ra cửa, ngữ khí của anh nghe rất vô cảm.
- Anh chưa biết nữa! Nhưng em đừng đợi, cứ ngủ trước đi.
Cô biết anh chỉ đang tỏ vẻ quan tâm bên ngoài vậy thôi chứ trong lòng thì có lẽ thấy cô rất phiền phức.
Erza mỉm cười, một nụ cười đắng cay.
- Được rồi.
- Vậy anh đi đây.
Dáng đi vội vàng như mọi khi, Jellal vừa chạy vừa mặc áo khoác, không ngoảnh lại để trả lời Erza
" Anh xin lỗi "
Giờ đây, căn nhà đó chỉ chứa toàn sự u ám, tẻ nhạt. Cô gái với mái tóc màu Scarlet lại phải ăn cơm một mình. Từng giọt nước mắt trong veo khẽ rơi xuống bên hai má.
Lại một lần nữa tôi từ chối cô ấy! Erza mà tôi yêu thương nhất trên cõi đời này! Tôi cũng đã tự dằn vặt bản thân mình vì điều này rất nhiều lần! Tại sao vậy? Rõ ràng là Erza không hề làm gì có lỗi với tôi. Nhưng... Tôi lại muốn lẫn đi ánh mắt của cô ấy, ánh mắt với những hoài nghi, buồn bã. Tôi biết mình sẽ chẳng thể trốn tránh mãi được vì đêm nào bọn tôi chẳng ngủ cùng nhau, chẳng ăn cơm cùng nhau,... và hơn hết, điều không thể chối cãi là chúng tôi đang sống cùng nhau trong một ngôi nhà và cô ấy đang mang thai con tôi! Nhưng sự thật là có gì đó trong tôi làm lưu mờ đi những cảm xúc mãnh liệt trước kia. Tôi biết rõ Erza yêu tôi rất nhiều nhưng chắc cô ấy cũng phần nào thấu hiểu được những hành động kì lạ gần đây của tôi. Chúng tôi đã không tắm cùng nhau và làm chuyện đó khá lâu rồi, cái cớ cho sự thờ ơ của tôi đó là, vì em đang mang thai, vậy sẽ tốt hơn cho em.
Những lúc đó câu trả lời nhẹ nhàng của cô ấy khiến tôi cảm thấy cắn rứt lương tâm vô cùng. Em đơn giản " Ừ " một tiếng với nụ cười như che lấp đi sự thất vọng. Tôi sợ làm tổn thương Erza lắm nhưng có lẽ hàng đêm em đều khóc vì tôi chăng? Tuổi xuân của Erza đều đã dâng hết cho tôi. Em đã phải từ chối biết bao nhiêu gã đàn ông để đến với một kẻ chẳng ra gì như tôi, điều đó lại khiến tôi thấy mình có lỗi với em rất nhiều.
Nỗi niềm của một người phụ nữ là sợ người mà họ tin tưởng, yêu thương gắn bó cả đời lại đâm sau lưng họ một cú đau điếng, chắc em đang phải khổ sở lắm, em có thai và chồng thì lại tỏ vẻ xa lạ, chán chườn, không làm với nhau lấy một lần. Chẳng còn gì để một người phụ nữ có thể níu kéo hạnh phúc. Có kẻ ngốc mới không biết anh ta đã hết yêu cô rồi!
Tình yêu suốt 10 mấy năm là vậy sao? Tan như một làn khói? Anh cưới em về để rồi bỏ mặc em như một cơn gió? Không lẽ những tình cảm mãnh liệt trước đây chỉ là những nông nỗi nhất thời? Mọi thứ giờ đã hết thật rồi sao. Nhìn em sống như chết lặng trong cái không gian được sắp đặt bởi tôi, lại thấy mình quá ích kỉ! Đây chỉ là ham muốn sở hữu chứ nó có phải tình yêu?
Nhưng điều quan trọng...
Anh phải nói như thế nào để em hiểu mà không bị tổn thương? Phải làm gì để nước mắt em thôi không rơi vì đau đớn?
Đã 9h tối rồi, tôi vẫn chưa về nhà. Hay nói trắng ra là tôi chẳng muốn về dù rằng tôi biết em vẫn đang đợi tôi. Ghé vào quán rượu ven đường để giải tỏa nỗi lòng mình, hương rượu ngọt mà cay nồng tràn vào cuốn họng thật sảng khoái, nó gợi lại lần đầu khi tôi cướp đi sự trong trắng của Erza. Cũng chính là thứ rượu này, tôi đã từng rất hạnh phúc khi có được em cơ mà? Chuyện gì đang xảy ra với tôi vậy? Phải chăng... Cái vòng tuần hoàn của việc yêu, rồi chán đang xảy ra với tôi?
- Jellal kun! Nhìn đầy tâm sự vậy?
Là Gildarts senpai, ông ta đúng chuẩn một con sâu rượu khi ngày nào cũng phải có được thứ cồn đó trong người để tích trữ năng lượng cho một ngày làm việc vất vả. Hôm nay không phải là lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau tại đây! Nhưng khác với Jellal ngày trước, giờ đây tôi đến vì chuyện riêng của bản thân mình.
- ... Tôi không có gì đâu mà!
- Thằng nhóc này, thân vậy mà còn bày đặt giấu giếm gì không biết nữa!
Ông ấy kéo ghế lại chỗ tôi và ngồi xuống. Quả thật senpai đi guốc trong bụng tôi.
- Đúng là anh hiểu rõ tôi nhỉ?
- Dĩ nhiên, chứ khi không ai đời lại đi uống rượu nhiều đến như này?
- Vâng anh nói phải!
- Chuyện tình cảm có vấn đề đúng chứ?
- Tôi không biết nói sao nữa, tôi thấy mình tệ quá đi!
Uống nốt ly rượu đầy, tôi nói với giọng than thở
- Kể anh nghe nào!
Dù gì có người bạn tâm sự cũng đỡ buồn hơn.
-...
- Rồi rồi, anh đã hiểu vấn đề của chú, giờ ghe anh nói này.
- Chú mày đã mất đi cảm giác yêu rồi! Nói cụ thể thì là chứng hết yêu tạm thời!
- Là sao?

- Chắc là do một vài tác động nhỏ nhưng nếu có gì đó kích thích chú trở lại, ý anh không phải chuyện chăn gối đâu nha, thì có lẽ chú sẽ lại yêu vợ mình thôi.
- Nhưng bây giờ tôi phải làm sao đây?
- Hm... Khó khăn à nha! Chú cố gắng chịu đựng 1 thời gian đi! Xem coi có được không?
- Nhưng tôi sợ nhìn thẳng vào cô ấy lắm, tôi không thể tiếp tục sự ngượng ngùng này nữa! Senpai à, anh giúp tôi trở lại như trước đi! Làm ơn!
- Haizz... Vậy cậu... Thử ngoại tình đi!
Ông ta đang nói thật, nghiêm túc đó! Sao có thể đề nghị như vậy được?
- Không, tuyệt đối không! Tôi không muốn phản bội vợ mình.
- Thế thì ly hôn?
- Lại càng không được! Cô ấy vẫn còn rất yêu tôi! Vả lại đứa bé trong bụng Erza là con tôi đó!
- Vậy cậu muốn như này hoài luôn hay tìm câu trả lời cho chính mình?
- Tôi...
- Theo tôi thì cậu cũng muốn thử lắm đúng chứ? Chỉ là sợ Erza phát hiện, sợ cô ấy buồn rồi bị tổn thương chứ không phải là vì cậu yêu vợ mình đúng chứ?
- Nếu đúng là như vậy thì sao?
- Thì là cậu đang thương hại cô ấy thôi! Hết yêu hay hết yêu tạm thời nó cũng na ná nhau sao chú mày không thử xác định một lần cho xong luôn đi?
- Anh sẽ giữ kín chuyện này chứ?
- Senpai của chú mà, cứ yên tâm! Giờ anh dẫn chú đi tới chỗ này có vài em hot lắm.
Ánh mắt ông ta sáng rực lên
Là quán rượu nổi tiếng ở Magnolia, các em ở đây xinh tươi vô cùng. Da thịt mềm mại trắng nõn, vóc dáng chuẩn không cần chỉnh. Phục vụ lại tận tình chu đáo! Ông già này đúng là nổi tiếng đào hoa mà, đi đâu mấy em gái cũng biết Gildarts senpai.
- Nè mấy cưng lại đó mà làm cho thằng nhóc tóc xanh nó hết buồn giùm anh đi!
- Ok senpai! Lâu rồi không gặp mà anh vẫn còn phong độ dữ?
- Ahihi! Cảm ơn mấy em đã khen, anh già rồi, hôm nay tới để giúp thằng nhóc nó mở mang tầm mắt thôi mà!
Lão ta ham hố vui chơi với mấy em gái ở đây rồi bỏ tôi ngồi một mình. Thiệt là, có tới đây bao giờ đâu chứ! Xung quanh toàn mấy thằng đàn ông trốn vợ. Lương tâm ơi! Thật sự tôi phải làm chuyện này sao? Đã hơi say còn dẫn tôi vào quán rượu làm gì chứ!
- Anh không muốn vui chơi sao anh chàng đẹp trai?
Một cô gái tóc vàng đáng yêu bắt chuyện, cô ta trông trẻ quá, đã bao lâu rồi tôi chưa được nhìn thấy một người con gái dễ thương như vậy! Ở cái tuổi này mà cũng tới đây sao?
- Tôi chỉ muốn ngồi đây quan sát chút thôi!
- Sao vậy? Nhìn anh có vẻ buồn quá, chúng ta nói chuyện được không?
- Ờ... Cô ngồi đi!
- Anh đã có bạn gái chưa?
- Tôi có vợ rồi!
Giơ nhẫn
- Đàn ông có vợ là quyến rũ nhất! Anh với vợ có chuyện gì à khi không lại vào đây?
- Cô không cần biết đâu, chuyện của tôi phức tạp lắm.
- Nếu anh không muốn kể thì thôi vậy. Em sẽ kể anh nghe về chuyện của em rồi hai đứa mình uống rượu tiếp nha.
- Ừ!
Cô đem tới cho tôi một chai rượu của những năm 70, một loại rượu với nồng độ cao ngất.
Theo như lời kể thì cô ta chỉ mới làm ở đây 2 tháng vì hoàn cảnh gia đình nhưng chỉ là nhân viên phục vụ rượu! Càng nhìn càng thấy giống. Cô ta có nhiều nét tương đồng với Erza, nào là cái nụ cười quyến rũ đó, đều là tín đồ của bánh kem dâu và còn có niềm đam mê mãnh liệt về kiếm thuật! Chẳng biết từ bao giờ tâm trí tôi dần dần bị mê hoặc đi, cả tôi và cô đều say cả rồi. Tôi đã bị đắm chìm bởi cái sự hồn nhiên đó. Tôi đang muốn ôm cô và cùng nhau có một đêm thật hạnh phúc.
Có lẽ là vì say nên tôi đã nói ra suy nghĩ không đúng đắn ...
Cô ta đã đồng ý và dẫn tôi đi về nhà mình. Đó không phải là lần đầu của cô nhưng cảm giác tuyệt lắm! Đã lâu lắm rồi tôi mới được đụng chạm da thịt một người con gái, mới được ôm hôn một người với những cảm xúc ngọt ngào, mới được nếm trải lại mùi vị đỉnh cao của tình yêu. Tôi đã ngủ ở đó suốt đêm mà không thèm bảo Erza một tiếng.
Sáng hôm sau tôi bước về nhà với tâm trạng hưng phấn hơn nhưng vẫn là không khí lạnh lẽo đó. Erza đang sắp xếp lại mớ quần áo vừa phơi khô, chẳng biết từ bao giờ, tôi thấy em cứ như một bà nội trợ tẻ nhạt không hơn không kém.
Nghe tiếng bước chân, Erza không nghi ngờ gì, em chỉ nhìn tôi và bảo
- Đêm qua anh đã ngủ ở đâu đấy!
Cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh để trả lời em nhưng tôi thật sự chẳng dám nhìn thẳng vào đôi mắt chứa đầy nỗi thất vọng đó. .
- Anh ngủ ở nhà Gildarts senpai để bàn một số công việc! - Tôi thốt ra từng con chữ giả dối một cách trơn tru như một kẻ trong sạch.
- Nếu vậy thì em yên tâm rồi. Mà em mới đi khám thai về, nó là con trai đấy!
Câu nói đó của em như làm thức tỉnh tâm trí mơ hồ của tôi. Tôi

1 2 »