CHAP 12: Song Eunhye

.
.
.
.
.
.
.
.
.
Sáng sớm hôm sau, mở mắt ra, cậu đã nằm trong phòng ngủ từ lúc nào. Cậu ngồi dậy, dụi dụi hai mắt, cùng lúc đó, cửa phòng tắm mở ra. Trên người anh chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm làm lộ ra làn da nâu khỏe khoắn cùng cơ bụng săn chắc. Anh cứ thế đứng trước mặt cậu mà....thay đồ!


. Nè cái tên kia, anh làm cái gì vậy hả??– cậu trùm mền lại.


. Thay đồ, em nhìn mà không biết sao??


. Biết chứ sao không!!


. Em ngại à??


. Ngại....ngại cái gì mà ngại! Ít ra anh cũng phải biết giữ sĩ diện chứ!!


. Tôi đang đứng trong phòng tôi thay đồ như mọi ngày, còn em đang nằm xem tôi thay đồ, ai mới là người cần phải giữ sĩ diện đây??– anh liếc qua cậu, khẽ nhếch môi.


. Tôi đây không thèm nói chuyện với anh nữa!!


Một lúc sau, không nghe tiếng sột doạt của quần áo nữa, đoán rằng anh ta đã thay đồ xong, cậu mới mở chăn ra.


. Bây giờ anh đi đâu??


. Em hỏi cứ như chúng ta là đôi vợ chồng trẻ ấy nhỉ!!


. Tôi không đùa!! Anh đi đâu??


. Tôi là một tổng tài gương mẫu, em thử nghĩ xem, bây giờ tôi không đi làm thì còn đi đâu được nữa??


Cái tên này, anh ta cứ nói thẳng ra thì có mất bao nhiêu tiền của đâu mà cứ thích vòng vo ấy nhỉ??


. Cho tôi theo với!!


. Sao??


. Cho tôi đi theo anh đến công ty!!


. Được thôi!


. Anh xuống dưới đợi đi, tôi thay đồ một lát!


Nói rồi cậu chạy tọt vào nhà vệ sinh. 15 phút sau, cậu cũng bắt đầu ra khỏi nhà.


. Trời không nắng không mưa, lại ngồi trong xe hơi, việc gì em phải bịt kín mít như thế??– anh hỏi khi cậu bịt kín từ đầu đến chân chỉ chừa lại hai con mắt mà trèo lên xe.


. Anh nên nhớ, tôi là người nổi tiếng đó, có biết chưa?? Thế nên tôi không thể dính scandal với CEO của mình được!


. Hừ, tùy em!


Nói rồi anh rồ ga, một mạch chạy thẳng tới công ty. Nửa tiếng sau, xe dừng lại ở trước cổng BeUD.


. Hôm nay anh không làm việc ở công ty giải trí sao??


. Không, bên đó có người khác lo rồi!


. Chủ tịch, ngài mới tới!– một vị tiếp tân ra đón khi anh vừa mới bước xuống xe.


Sau đó anh dẫn cậu ra rồi hai người trực tiếp đi lên phòng tổng tài.


. Nè, nhân viên của anh cũng được đó chớ!! Tôi bịt kín như thế vào công ty mà họ chẳng nói năng gì!!– cậu vừa cởi áo khoác ra vừa nói.


. Thứ nhất, nhân viên của tôi đến đây không phải để tám chuyện. Thứ hai, em cứ thử mặc như thế vào công ty mà không có tôi đi!!


. Hứ!! Tôi đói!


. Muốn ăn gì??


. Gì cũng được!!


. Thư kí Song, đem hai phần ăn sáng vào đây cho tôi!– anh lãnh đạm nói qua điện thoại.


Rất nhanh sau đó, hai phần ăn sáng đã được đặt trên bàn.


. Chủ tịch còn việc gì không ạ??


. Cô ra ngoài làm việc được rồi, tiện thể bảo thư kí Jung vào đây cho tôi.


. Vâng– nói rồi thư kí Song cũng nhẹ nhàng đẩy cửa đi ra.


Sau đó, thư kí Jung đi vào.


. Chủ tịch!– chào chủ tịch
một cách cung kính.


. Hợp đồng với bên P.O.T sao rồi??


. Bên đó họ vừa gọi điện cho tôi, bảo là cần ngài nếu được vài hôm nữa sang Úc một chuyến để cùng bàn bạc một số điều khoản nữa!!


. Được rồi! Đặt vé máy bay sang Úc vào chiều mai cho tôi!


. Vâng!– xong việc, thư kí Jung cũng rời khỏi.


Chưa kịp động vào phần ăn sáng, anh đã phải giải quyết đống giấy tờ lộn xộn trên bàn. Còn cậu vừa ăn cơm vừa nhìn anh, từ nãy đến giờ vẫn chưa có rời mắt! Quả thực khi làm việc, anh ta rất khác, rất lịch lãm, tiêu soái, lại có vẻ  lạnh lùng cuốn hút nữa. Cậu sẽ là một trong số những người mê luyến chủ tịch của BeUD trừ khi cậu không ở chung nhà với hắn!


. Mặt tôi dính gì sao??– anh vẫn chăm chú vào bản báo cáo trên tay.


. À không, chỉ là thấy anh hơi khác thôi! Lúc ở nhà anh trông dễ gần hơn lúc ở đây!!


. Không phải ở nhà, mà đối với em mới như thế thôi!!


Nghe được câu đó, cậu có chút đỏ mặt, lại cúi xuống chuyên tâm vào phần ăn.


Đến giữa buổi, cậu đã sắp chết vì chán rồi đây!! Chỉ biết ngồi thở dài mấy lượt. Yoongi huynh hôm nay đi quay quảng cáo, ở nhà lại chẳng có gì chơi, lại tưởng lên đây có nhiều người sẽ vui hơn nhưng cậu lầm rồi. Ở tập đoàn lớn như vậy, việc nhiều vô số kể, làm gì có ai rảnh rỗi mà ngồi hàn thuyên với cậu cơ chứ!! Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng ngủ vẫn hơn!! Cứ thế, cậu nằm dài lên so pha, ngủ ngon lành.


Đến giữa trưa, anh cuối cùng cũng hoàn thành xong công việc, ngước lên đã thấy cậu ngủ từ lúc nào. Anh lại ngồi bên cậu, kẽ vén vài sợi tóc lòa xòa trên mí mắt cậu. Thơm một cái thật nhẹ lên chóp mũi xinh xắn. Sau đó, anh bế cậu vào phòng ngủ bên trong.


Khi cậu tỉnh dậy đã là 2h chiều, bụng lúc này đang rất đói. Nhìn sang phía bên cạnh có một đĩa thức ăn kèm một tờ giấy note.


Ngủ dậy nhớ ăn trưa, chờ tôi đi họp về sẽ cùng em về nhà!
           Taehuyng!


Rất nhanh sau đó, đĩa cơm cũng sạch trơn. Cậu lại chán chường đi ra phòng làm việc.
Gặp thư kí Song đang lấy hồ sơ.


. Chào! Tôi là Song Eunhye, thư kí của chủ tịch!


. Chào chị! Mà chị tính đi đâu sao??


. À, chị ra ngoài làm việc!


. Chị có thể cho em mấy phút nói chuyện được không??


. Được, em cứ thoải mái, chị cũng gần xong việc rồi! Từ sáng tới giờ ở đây chắc em cũng chán lắm nhỉ??


. Thực sự rất chán!! Chẳng có gì để làm!! Em hỏi cái này có hơi vô lễ chút xíu. Mà chị bao nhiêu tuổi rồi??


. Chị 24!


. Ồ, hơn em 4 tuổi!! Chị giỏi thật, còn trẻ vậy đã được nhận vào làm thư kí chủ tịch!


. Em quá khen, chị thấy em cũng là người có tài đấy chứ!! Mới có 20 đã trở thành ca sĩ chuyên nghiệp nổi tiếng thế giới rồi!!


. Chị biết em sao??


. Em thì ở đây ai chả biết, huống hồ chị đã từng xem concert của em rồi!!


. Vậy hả?? Thật không ngờ nha~~


. Mà em có quan hệ gì với chủ tịch vậy, chị thấy ngài ấy có vẻ quan tâm đến em!


. Chẳng là gì hết, chẳng phải anh ta luôn như thế với mọi người sao??


. Không đâu, chủ tịch là người rất phân minh, trong công việc luôn luôn nghiêm túc và thẳng thắn, ai làm việc tốt ngài ấy sẽ trọng dụng còn không sẽ đuổi thẳng tay!


. Thật vậy sao??


. Phải, chủ tịch còn biết phân chia rõ ràng đâu là công việc đâu là chuyện riêng, nếu ngài ấy dã không thích, có làm gì đi chăng nữa ngài ấy cũng chẳng buồn liếc tới!


. Sao em vẫn thấy có cái gì không đúng!


. Em thử nhìn đi, công ty này có biết bao nhiêu người có ý với ngài ấy, kể cả chị mặc váy nhắn như thế mà ngài ấy có khi còn chẳng biết! Ngài ấy thực là mẫu đàn ông vạn người mê đó!


Nghe chị Eunhye kể, cậu thực không dám tin lấy một chữ! Cậu không tin anh ta là người như chị ấy kể đâu! Cái gì mà mẫu đàn ông vạn người mê, nói anh ta biến thái nghe còn có lý hơn!


*Cạch*– cửa phòng mở ra, cuối cùng anh cũng đã đi họp về!


END CHAP 12



#JungMi

Mục Lục Truyện

INTRO

CHAP 1: Cậu..

CHAP 2: Bước ngoặc

CHAP 3: Min Yoongi

CHAP 4: Người đàn ông mặc vest đen

CHAP 5: Kim Taehyung và nụ hôn trong bóng tối

CHAP 6: Thất vọng

CHAP 7: Tò mò CEO mới

CHAP 8: Sự thật về ngôi nhà

CHAP 9: Ở lại

CHAP 10: Lỡ hẹn..

CHAP 11: Sweet kiss!

CHAP 12: Song Eunhye

CHAP 13: Tắm chung...

CHAP 14: Chuẩn bị xuất ngoại

CHAP 15: Ăn rồi lại ăn!!

CHAP 16: Con rể của đối tác..

CHAP 17: Chỉ là bạn bè!

CHAP 18: Đi ăn cùng Jimin

CHAP 19: Tôi...sợ bóng tối!

CHAP 20: Yoongi huynh hẹn hò!!

CHAP 21: Không thể lại yêu hắn!

CHAP 22: Mia và quyết định của cậu.

CHAP 23: Tập yêu

CHAP 24: Try to love

CHAP 25: Cầu Yeojwa- nỗi buồn trong lời hát..

CHAP 26: Em cho phép!

CHAP 27: Tất cả đều cho anh[H]

CHAP 28: Happy day!

CHAP 29: Dây dưa trong phòng thay đồ

CHAP 30: Anh yêu em, Kookie!

CHAP 31: Bạn cũ.

CHAP 32: Sắp đi tour

CHAP 33: Sự thật hay hiểu lầm?

CHAP 34: Tức giận

CHAP 35: Goodbye my angel..

CHAP 36: Buông tay nhau

CHAP 37: Cơ hội để có anh

CHAP 38: Nhất định không từ bỏ

CHAP 39: Em chọn anh

CHAP 40: Tìm hiểu sự thật

CHAP 41: LIE

CHAP 42: Có thể trở về như lúc đầu chứ?

CHAP 43: 'Không thể' không phải là từ chối

CHAP 44: Mặt Trời-Trái Đất

CHAP 45: Taehyung, không được phạm tội

CHAP 46: Begin

CHAP 47: Em ấy là của tôi!

CHAP 48: Ngày mai rồi sẽ ổn!

CHAP 49: Taehyung, anh đâu rồi?

CHAP 50: Trouble

CHAP 51: Doom

CHAP 52: Next to you

CHAP 53: Chưa từng hết yêu em ấy

CHAP 54: Chỉ mình anh

CHAP 55: Kookie, lấy anh nhé!

CHAP 56: Nhẫn cưới

CHAP 57: Em rất béo sao?

CHAP 58: Disappear

CHAP 59: Giam lỏng

CHAP 60: Bé con của chúng ta...

CHAP 61: Buông tôi ra! Anh điên rồi!

CHAP 62: Phai màu tuyệt vọng

CHAP 63: khẩn cầu trong bóng tối

CHAP 64: Lối thoát ngay bên cạnh

CHAP 65: Giải thoát muộn màng(?)

CHAP 66: Kookie, chúng ta về thôi!

CHAP 67: Kết thúc.

CHAP 68: Baby

CHAP 69: Vợ bảo gì cũng nghe

CHAP 70: Cưới thôi!

CHAP 71: Hai mảnh ghép-một thế giới (end)