Q10.C508: Chưa từng yêu anh

Ngoài mặt Lục Bắc Thần tỏ ra bình tĩnh nhưng trái tim thì đang run rẩy. La Trì nói như vậy chứng tỏ anh ấy không thể chắc chắn có thể cứu được Cố Tư và Ben ra trong vòng sáu tiếng đồng hồ, hơn nữa về tới Quỳnh Châu cũng mất một khoảng thời gian, thời gian thật sự để đấu với bọn bắt cóc chỉ có khoảng hai tiếng. Vậy thì trong vòng hai tiếng này, Hà Nại liệu có trở mặt đột ngột? Liệu hắn có điên rồ lên rồi mặc kệ hết thảy?
Anh không nói gì vì không muốn tăng thêm áp lực tâm lý cho Cố Sơ. Trông cô có vẻ như đang yên lặng dựa vào cửa kính nhưng toàn bộ tế bào đều đang căng ra, anh cảm nhận được hết. La Trì cũng nhanh nhạy, đoán ra được nguyên nhân Lục Bắc Thần im lặng bèn giải thích một câu: "Tôi không thể để Cố Tư gặp chuyện, cho dù sau này tôi không làm cảnh sát nữa, cho dù gán hết của cải tài sản, tôi cũng quyết phải làm vậy".
Lục Bắc Thần không thấy lạ khi La Trì đưa ra quyết định này, chỉ là trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác bực bội. Cảm giác này anh chưa từng có? Lực bất tòng tâm? Muốn mà không được? Bao năm qua anh luôn dốc sức để kiểm soát cục diện, vì anh tin hành sự tại nhân, thế nên tình huống mất kiểm soát như ngày hôm nay giống hệt như sự bất lực khi anh đứng nhìn vận mệnh trêu ngươi ngày trước. Anh căm ghét nó!
Anh rốt cuộc anh vẫn tự kiềm chế lòng mình, đợi La Trì nói xong, anh bình tĩnh đáp lại một chữ: Được.
Dự đoán trước được tốt xấu có lẽ sẽ không quá tệ.
Nếu trong tình huống cấp bách có thể lấy cách này để lần lữa thêm chút thời gian thì mọi cục diện sẽ được xoay chuyển. Lục Bắc Thần nghiến răng, tăng tốc tới mức tối đa...
...
Sắp tới nửa đêm, Lục Bắc Thần và Cố Sơ về tới Quỳnh Châu. Họ đi thẳng tới Nam Sơn, tới tận một chỗ không thể đi xe nữa, họ mới đỗ lại. Từ xa đã nhìn thấy đèn xe cảnh sát nhấp nháy. Cố Sơ lao xuống xe, xông về phía trước, không kịp đóng cả cửa xe.
Lục Bắc Thần cuống cuồng khóa xe lại rồi đuổi theo cô. Cô bước loạng choạng, con đường núi quanh co khúc khuỷu lại nhiều đá trơn trượt, rõ ràng đêm qua trời vừa đổ mưa. Lá cây che phủ lớp bùn đất dính trên đá sỏi, chân vừa giẫm lên là bùn bắn tứ tung. Hai người họ đi từ đại học A tới thẳng Quỳnh Châu, Cố Sơ còn không màng tới chuyện về nhà thay giày, vẫn đi nguyên đôi giày cao gót. Chiếc gót nhọn mấy lần chìm xuống bùn, suýt trượt. Cô bèn quăng luôn cả giày đi, bước chân trần, mặc kệ đường bùn đất.
Lục Bắc Thần giữ cô, tránh cho cô không bị ngã. Tay cô vẫn run cầm cập, anh thậm chí có thể nghe thấy tiếng thở hổn hển và tiếng răng va lập cập.
Những ánh đèn từ xe cảnh sát mỗi lúc một gần, chân và gấu quần của Cố Sơ đã bê bết bùn. Đôi mắt cô mấy lần đỏ rực lên rồi lại bị cô ép xuống, cảnh cáo bản thân: Không được khóc, mày khóc tức là mày chịu thua. Tư Tư nhất định sẽ bình an vô sự, nhất định thế... Cảnh sát đã tới kịp, họ đang nghĩ cách. Chuyên gia đàm phán cũng đã có mặt, cũng đang tìm đủ mọi biện pháp. La Trì cũng đang ở đây. Anh ấy yêu Tư Tư như vậy, nhất định sẽ không để nó gặp chuyện gì...
Những suy nghĩ này lặp đi lặp lại trong đầu cô, cuối cùng cô lẩm bẩm về phía khu rừng: Không có chuyện gì đâu... Không có chuyện gì đâu...
Giày và gấu quần Lục Bắc Thần cũng thảm hại, nhưng anh chẳng để ý được quá nhiều, chỉ nắm chặt tay Cố Sơ, cố gắng dùng hết sức mạnh của mình để an ủi cô. Cuối cùng, hai người họ tới được khu vực căn chòi. Xung quanh có không ít người vây kín, ai cũng lăm lăm súng trong tay, giống như hai bên đã bắt đầu đối địch, có thể nhận ra bầu không khí đang căng thẳng tới cực điểm.
Tư Tư, hãy đợi chị, chị tới rồi đây... Cố Sơ thầm hét lên trong lòng, lao qua đám người chạy vào trong. Lục Bắc Thần đứng sau không túm kịp, sốt sắng muốn chạy lên nắm lấy vạt áo cô, sợ rằng cô cứ thế bỏ quên hết tất cả mà xông vào căn chòi.
Nhưng đúng lúc này, khi Cố Sơ đã tách được đám đông ra, một tiếng súng bỗng nổ vang giữa bồn bề căng thẳng, khiến lũ chim trong rừng hoảng hốt bay đi. Chúng cuống cuồng đập cánh loạn lên.
Cố Sơ đột ngột dừng bước, trái tim Lục Bắc Thần cũng đập thịch một tiếng!
Từng cảnh tượng xảy ra sau đó rất nhiều năm sau nhớ lại, Cố Sơ vẫn cảm thấy nó rời rạc. Cô không thể nhớ được chi tiết, không thể nhớ được khi đó xảy ra tình huống gì. Chỉ biết trước mặt toàn là máu, giống như trời đất đột nhiên bị nhấn chìm trong biển máu. Mỗi một hơi thở của cô cũng nồng nặc mùi tanh.
Có những đoạn cả đời này cô cũng không thể nào quên. Có lẽ tối đó cũng xảy ra mấy đoạn ấy.
Không lâu sau khi tiếng súng vang lên, cô giương mắt nhìn Cố Tư từ từ ngã xuống đất. Xung quanh rõ ràng rất ồn ào nhưng Cố Sơ không nghe thấy gì cả, đầu óc trắng xóa, tai ù đi, hai chân lao về phía trước không thể kiểm soát được.
Cô ôm ghì lấy Tư Tư, nhìn máu chảy ra từ khóe miệng và lồng ngực nó. Cô và Cố Tư dường như ở một thế giới vô thanh. Có người lao tới, là La Trì, nhưng La Trì hét gì cô không nghe thấy. Cô chỉ biết anh ấy đã phát điên, giống như đang gọi xe cấp cứu. Hình như cô lại nhìn thấy dì, chị họ... Dì đã ngất lịm đi, chị họ dường như muốn kéo cô dậy nhưng cô cứ ôm riết lấy Cố Tư không chịu buông tay.
Cảm giác duy nhất chính là cơ thể của Cố Tư rất lạnh, mái tóc xõa xuống, khuôn mặt và khắp người đầy vết thương. Nó ngẩng đầu nhìn cô, có lẽ muốn cười với cô nhưng khóe môi khẽ giật rồi lại phun ra rất nhiều máu. Hình như nó đang gọi: Chị... Chị...
Cố Sơ cởi áo khoác ra, cố gắng cuộn thật chặt vào người nó. Em gái lạnh rồi, giống như hồi nhỏ, nó bĩu môi nói với cô: Chị là chị gái em đấy, em lạnh rồi, chị không biết đường mặc áo cho em!
Cô mặc cho nó, chỉ cần Tư Tư không sao, nó muốn mặc bao nhiêu quần áo cũng được.
Không, biết đâu nó còn muốn những thứ khác. Chỉ cần nó nói, cô đều có thể cho nó.

Lực lượng cảnh sát dường như đã đuổi theo bọn bắt cóc, chỉ bắt lại được một người. Cố Sơ đã hồi phục lại, loáng thoáng nghe thấy tiếng La Trì chửi bới. Anh ấy lao về về phía tên bắt cóc, đấm xuống rất nhiều cú. Có người bước lên giữ anh ấy lại. Anh ấy đẩy họ đi rất mạnh, rồi loạng choạng bước về phía này.
Cô nghe thấy Lục Bắc Thần gọi tên cô, nghe thấy tiếng khóc của dì và chị họ, nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát hòa cùng tiếng hú xe cứu thương...
"Tư Tư..." Cuối cùng Cố Sơ đã tìm lại được giọng nói của mình, gọi tên con bé hết lần này tới lần khác.
Cố Tư nhìn cô, máu trên người nó thấm đỏ chiếc áo sơ mi, nóng rực, còn nóng hơn cả nhiệt độ cơ thể nó. Sắc mặt nó trắng nhợt như thế, giống hệt như ánh trăng lạnh ngắt. Cố Sơ đổ lỗi cho ánh trắng, Cố Tư của cô thích ăn diện như vậy, sao có thể cho phép hình tượng của mình thảm hại đến thế?
Cô đã không còn nhớ được mình khiêng Cố Tư lên xe cấp cứu như thế nào, La Trì bám sát theo sau.
Sau khi cửa xe đóng sầm lại, Cố Sơ mới chợt giật mình rồi quay nhìn Cố Tư. Nó đã được các bác sỹ vây kín, máy kiểm tra đang kêu tít tít. Xe chạy rất nhanh, Cố Sơ gần như ngồi không vững nữa. Cố Tư yên lặng nằm đó. La Trì cách nó rất gần, rất gần, nó chỉ cần giơ tay là có thể chạm được tới anh.
Thế là Cố Sơ đã làm vậy thật, cố gắng giơ tay muốn chạm vào anh, nhưng giơ được một nửa có vẻ lại đổi ý. Nhưng La Trì đã nắm lấy tay nó, nước mắt lăn dài trên gương mặt cương nghị, rơi xuống. Cố Sơ ngồi bên cạnh, nghe thấy Cố Tư khó khăn nói từng chữ một: "La... La Trì, quên... em đi, vì em... chưa từng... yêu anh".
La Trì một tay cuộn chặt, một tay vuốt ve đầu nó, đỏ mặt nói: "Đừng nói nữa, Tư Tư, sắp tới bệnh viện rồi".
Cố Tư hình như thật sự không muốn nói chuyện với anh ấy nữa. Nó gắng sức nhìn về phía Cố Sơ. Cố Sơ run rẩy nắm lấy bàn tay còn lại của nó. Những âm thanh bất thường của máy kiểm tra khiến cô tắc thở, hô hấp khó khăn, khí lạnh men theo cột sống lan tới từng tế bào, từng lọn tóc, xương cốt và gan ruột. Cô lắc đầu với Cố Tư, tỏ ý bảo nó đừng nói nữa nhưng Cố Tư có lẽ biết tình trạng của mình, dùng hết sức siết lấy tay Cố Sơ, giọng nói càng lúc càng yếu đi nhưng vẫn rất kiên trì.
"Anh rể... là... người... đàn ông tốt. Chị, đừng trách em... em sợ anh ấy... lăng nhăng nên mới làm vậy."
Câu nói nhát gừng, ý tứ nhát gừng nhưng Cố Sơ lập tức hiểu ngay. Lúc ấy cô mới hiểu hành động bất thường của Cố Tư tối đó. Em gái của cô chưa từng nghĩ sẽ cướp người đàn ông của cô, trái tim nó vẫn luôn hướng về cô.
"Tư Tư..." Ngoài việc gọi tên nó, Cố Sơ không nói được câu nào, cổ họng như bị thứ gì chặn đứng, việc duy nhất có thể làm là liều mạng nắm tay nó.
Cô sợ có người mang Tư Tư đi mất. Người ấy là thần Chết, đang vung lưỡi hái về phía Tư Tư.
Dường như Tư Tư muốn nói gì đó nhưng cứ động đậy khóe miệng là lại phun ra máu. Cô và La Trì cuống quýt lau cho nó. Nhưng Cố Tư quyết không nhìn La Trì, chỉ trân trân nhìn Cố Sơ.
Em muốn nói gì? Cố Sơ gào lên trong lòng, bờ môi run rẩy. Cố Tư há hốc miệng nhưng cuối cùng cũng không nói được. Nó buông tay, giơ một ngón tay ra. Cô nhìn thấy ngón tay nó cũng dính đầy máu. Nó đặt tay mình lên tay Cố Sơ, cố gắng viết chữ.
Từng nét từng nét đều là máu.
Tay Cố Tư run dữ dội, giống như đang dùng nốt chút sức lực cuối cùng. Nó viết chữ "giải", chữ thứ hai mới viết được một nửa thì không còn sức nữa. Cố Sơ chỉ cảm thấy lòng bàn tay lạnh ngắt, ngón tay nó trượt khỏi bàn tay cô...
Ngay sau đó, máy kiểm tra kêu một tiếng "tít" dài thật dài.
La Trì nhào tới như phát điên nhưng bị nhân viên y tá kéo sang một bên, họ bắt đầu gấp gáp cấp cứu. La Trì cứng đờ người, gương mặt tái mét. Cố Sơ ngây người nhìn chăm chăm theo bóng họ, một lát sau mới lẩm bẩm: Tư Tư, em còn chưa viết hết mà... Em còn chưa nói cho chị biết em muốn gì mà...
Có vẻ như đã qua rất lâu, lại hình như mới chỉ qua một, hai phút. Cô nghe thấy tiếng nhân viên y tế nói vọng trên đầu: "Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi".
~Hết chương 508~

*Lảm nhảm: "Bắc Thần... Tư Tư cần được giải phẫu..."
"Bất luận có phải tôi làm hay không thì kiếp nạn của Lục Môn cũng sắp tới rồi!"
"Đừng sợ, anh sẽ luôn ở bên em..."

Mục Lục Truyện

Giới thiệu

Lời mở đầu

[Q1].Chương 1 - Chương 20

[Q1].Chương 21 - Chương 58

[Q2].Chương 59 - Chương 70

[Q2].Chương 71 - Chương 90

[Q2].Chương 91 - Chương 100

[Q2].Chương 101 - Chương 110

[Q3].Chương 111 - Chương 120

[Q3].Chương 121 - Chương 130

[Q3].Chương 131 - Chương 140

[Q3].Chương 141 - Chương 150

[Q3].Chương 151 - Chương 163

[Q4].Chương 164 - Chương 180

[Q4].Chương 181 - Chương 190

[Q4].Chương 191 - Chương 200

[Q4].Chương 201 - Chương 210

[Q4].Chương 211 - Chương 221

[Q5].Chương 222 - Chương 240

[Q5].Chương 241 - Chương 250

[Q5].Chương 251 - Chương 264

[Q6].Chương 265 - Chương 280

[Q6].Chương 281 - Chương 290

[Q6].Chương 291 - Chương 300

[Q6].Chương 301 - Chương 313

[Q7].Chương 314 - Chương 320

[Q7].Chương 321 - Chương 330

[Q7].Chương 331 - Chương 340

[Q7].Chương 341 - Chương 350

[Q7].Chương 351 - Chương 360

[Q7].Chương 361 - Chương 370

[Q7].Chương 371 - Chương 387

[Q8].Chương 388 - Chương 400

[Q8].Chương 401 - Chương 410

[Q8].Chương 411 - Chương 420

Q8.C414: Chỉ có hủy hoại cô, anh ấy mới không phải chịu khổ

Q8.C421: Anh cũng biết ngượng

Q8.C422: Tự làm tự chịu

Q8.C423: Sau này con trai anh khổ rồi

Q8.C424: Anh tưởng em sẽ khoản đãi anh?

Q8.C425: Đẹp đẽ bề ngoài

Q8.C426: Những gì em nói, anh đều nhớ cả

Q8.C427: Ai muốn gặp cô?

Q8.C428: Nhẫn của cô rất đẹp

Q8.C429: Nguyên nhân thực sự của vụ tai nạn

Q9.C430: Tôn nghiêm của sinh mạng

Q9.C431: Cô ấy thích hư vinh, anh sẽ cho cô ấy hư vinh

Q9.C432: Chỉ sợ sẽ có một ngày

Q9.C433: Báo cảnh sát, bắt lưu manh

Q9.C434: Cuộc đời thật hay giả

Q9.C435: Thái độ thay đổi quá nhanh

Q9.C436: Cuốn nhật ký năm ấy

Q9.C437: Người đã có gia đình

Q9.C438: Nỗi bất an của Cố Sơ

Q9.C439: Em phải bảo vệ anh

Q9.C440: Kẻ ngốc cũng nhận ra anh không nỡ

Q9.C441: Việc riêng rất quan trọng

Q9.C442: Không phải thương lượng, mà là thông báo

Q9.C443: Không thể thay đổi sự thật, chỉ có thể thay đổi tương lai

Q9.C444: Vốn cùng một rễ

Q9.C445: Có thể về hưu sớm

Q9.C446: Chim sẻ đứng sau

Q9.C447: Là kém chứ gì?

Q9.C448: Cách biệt quả thực không chỉ là một chút

Q9.C449: Để lỡ là để mất

Q9.C450: Viên thuốc trong lòng bàn tay

Q9.C451: Tướng mạo tương đồng, sở thích khác biệt

Q9.C452: Chọc vào nỗi đau của mày sao?

Q9.C453: Trợ thủ Ngư Khương

Q9.C454: Lục Bắc Thần, em sẽ lấy anh

Q9.C455: Hai anh chị không thể kết hôn!

Q9.C456: Nợ một lời giải thích

Q9.C457: Cuộc điện thoại thần bí

Q9.C458: Không mời tự đến

Q9.C459: Chỉ muốn tới tìm em

Q9.C460: Những thay đổi kỳ quái

Q7.C461: Vu Linh

Q9.C462: Thích hợp nói chuyện với tôi hơn

Q9.C463: E rằng không chỉ có ba con

Q9.C464: Ôm cây đợi thỏ

Q9.C465: Anh chỉ tin em

Q9.C466: Khó cả đôi đường

Q9.C467: Người trong cuộc

Q9.C468: Ký ức thiếu hụt

Q9.C469: Thế nên anh mới cần em

Q9.C470: Anh nuôi em

Q9.C471: Nỗi sợ hãi của Lục Bắc Thâm

Q9.C472: Lẽ nào anh còn muốn bỏ rơi em lần nữa?

Q9.C473: Sự thật đã sớm phát hiện ra

Q9.C474: Bí mật không nỡ chia sẻ cùng ai

Q9.C475: Là biển hoa hay vực sâu?

Q10.C476: Bán em cho anh được không?

Q10.C477: Anh cũng hồi hộp

Q10.C478: Người biến mất là ai?

Q10.C479: Dịp khác

Q10.C480: Trò giết người diệt khẩu

Q10.C481: Cầu cứu

Q10.C482: Gần như suy sụp

Q10.C483: Hiện tại và quá khứ

Q10.C484: Sự thật không thể né tránh

Q10.C485: Cần một con hổ tới bảo vệ em

Q10.C486: Hy vọng chỉ là một giấc mơ

Q10.C487: Tình tiết mỗi lúc thêm rõ nét

Q10.C488: Có một sức mạnh gọi là tình yêu

Q10.C489: Nhất định phải ngã đau

Q10.C490: Lấy thân phận để đánh đổi

Q10.C491: Nếu chỉ là bạn bè

Q10.C492: Kiếp trước nợ nhà họ

Q10.C493: Nguyện tin là giả hơn

Q10.C494: Nỗi phiền muộn của Lục Bắc Thần

Q10.C495: Chị, em yêu chị!

Q10.C496: Đoạn clip trút giận

Q10.C497: Những gì họ nợ em, anh trả

Q10.C498: Một mảnh giấy

Q10.C499: Thì ra đây là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn

Q10.C500: Đêm tân hôn náo nhiệt

Q10.C501: Chị dâu

Q10.C502: Người mắc nợ là nhà họ Cố

Q10.C503: Thay đổi thái độ

Q10.C504: Bình thản tới mức gần như tàn nhẫn

Q10.C505: Anh không sợ cô đòi hỏi

Q10.C506: Lục Bắc Thần, anh đừng sợ

Q10.C507: Cảm giác khác lạ

Q10.C508: Chưa từng yêu anh

Q10.C509: Em thất hứa rồi (Kết thúc vụ án 3)

Q11.C510: Thôn bị nguyền rủa

Q11.C511: Vượt mưa vượt gió

Q11.C512: Là quỷ núi hay có kẻ giả thần giả quỷ?

Q11.C513: Tai nạn tại nơi chụp ảnh

Q11.C514: Bao năm qua, em ổn chứ?

Q11.C515: Thả một dải cờ cầu nguyện

Q11.C516: Dấu tay hoen máu

Q11.C517: Quỷ núi cũng không giúp được

Q11.C518: Tôi không muốn quan tâm tới chuyện này

Q11.C519: Bắc Thần, cứ làm điều gì anh thích!

Q11.C520: Có muốn thông đồng làm bậy không?

Q11.C521: Người lạ với bộ râu xồm

Q11.C522: Nghi lễ tế bái quái dị

Q11.C523: Nan đề

Q11.C524: Manh mối trong bức ảnh

Q11.C525: Nồi nào úp vung nấy

Q11.C526: Khi cần thiết bán chút "sắc" cũng được

Q11.C527: Vợ tôi

Q11.C528: Xương vụn của mấy người?

Q11.C529: Số cả rồi

Q11.C530: Áp lực quá lớn

Q11.C531: Lễ hội dời núi trong đêm

Q11.C532: Thiên Huyền Nữ

Q11.C533: Manh mối kỳ lạ

Q11.C534: Cuộc chiến lý luận

Q11.C535: Thân phận của nạn nhân

Q11.C536: Nguy hiểm lúc nửa đêm

Q11.C537: Ai đang lợi dụng ai?

Q11.C538: Sóng gió thi nhau ập tới

Q11.C539: Nghi vấn trùng trùng

Q11.C540: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề

Q11.C541: Nhân tài toàn năng

Q11.C542: Mẹ chồng

Q11.C543: Ý kiến mâu thuẫn

Q11.C544: Quyết định của Lục Bắc Thâm

Q11.C545: Mùi hương trên thi thể

Q11.C546: Suy đoán đáng sợ

Q11.C547: Dự cảm của La Trì

Q11.C548: Tình cũ của anh

Q11.C549: Uy hiếp

Q12.C550: Không cần lo lắng

Q12.C551: Oan gia ngõ hẹp

Q12.C552: Lén la lén lút

Q12.C553: Oan hồn

Q12.C554: Chứng cứ chắc chắn

Q12.C555: Dự cảm

Q12.C556: Nỗi lo của La Trì

Q12.C557: Kẻ đứng phía sau

Q12.C558: Bí mật của núi Tây Nại

Q12.C559: Bí mật đằng sau bí mật

Q12.C560: Chiếc bóng ấy

Q12.C561: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đợi phía sau

Q12.C562: Em có từng phản bội anh không?

Q12.C563: Đêm mưa căng thẳng

Q12.C564: Sai lầm của nó, để anh gánh

Q12.C565: Nhân tính vốn không có sai hay đúng

Q12.C566: Mệt rồi thì chúng ta về nhà

Q12.C567: Kết thúc

Ngoại truyện: Giáng sinh ngập tuyết