Q10.C476: Bán em cho anh được không?

Quyển 10: Em ở bên anh
Có người sợ bóng tối, không phải bản chất của đêm đen mà sợ những mối hiểm nguy chưa biết ẩn nấp phía sau bức màn đen kịt. Có một thời, Cố Sơ cũng vậy, vào quãng thời gian cô vẫn còn ôm rịt bức di ảnh của bố mẹ. Có điều cô không sợ nguy hiểm, mà sợ nỗi cô quạnh và bàng hoàng đang gặm nhấm trái tim. Cô chưa từng nghe nói tới chuyện có người sợ ban ngày, nhất là một buổi bình minh nắng vàng rực rỡ hoa thơm nở khắp nơi. Giống như, giờ phút này đây.
Thật ra nỗi khiếp sợ đích thực không nằm trong bóng tối mà ẩn ngay dưới ánh nắng, cái nguy hiểm mà rõ ràng bạn có thể thấy được mà không nhìn thấu được. Vì sao suy nghĩ này lại đột nhiên hiện ra? Xuất phát từ chính giấc mơ của Cố Sơ đêm qua. Trước mắt trời quang mây tạnh, Lục Bắc Thần ngâm mình trong nắng mai, bờ môi anh mỉm cười, lộ rõ cả nếp nhăn bên khóe miệng, thế mà chỉ khiến cô càng thêm lo lắng.
Cô bỗng nhiên sợ ác mộng thành sự thật, rồi sợ rằng bao điều tốt đẹp xảy ra trước mặt hóa ra chỉ là mơ. Một giây nữa thôi, chẳng biết lại có chuyện gì xảy ra. Cô càng sợ anh sẽ làm điều gì đó vì tối qua rốt cuộc anh vẫn chưa trả lời câu hỏi cô đặt ra.
"Bắc Thần." Cố Sơ ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, vô thức gọi tên anh.
Bánh mỳ vừa kịp nướng xong, Lục Bắc Thần bê ra, tiện thể ngồi xuống đối diện cô, ngước mắt lên: "Sao vậy?".
"Chúng ta sẽ bên nhau cả đời này, đúng không?" Cố Sơ vừa tỉnh dậy, mắt vẫn còn mông lung, nhưng tư duy thì rõ nét. Cô nắm chặt chiếc dĩa, hỏi câu đó.
Lục Bắc Thần đẩy quả trứng ốp la rán chín tới trước mặt cô, cười nói: "Đương nhiên." Khi ăn trứng, cô mắc một tật xấu là không thích ăn lòng đào. Nói theo cách của cô thì thi thể của gà con chưa thành hình đang bày đầy ra bàn...
Cố Sơ "ồ" một tiếng, xiên dĩa vào trong trứng gà, độ chín của trứng vừa phải. Cô ăn một miếng, thấy Lục Bắc Thần còn đang đợi cô giải thích, cô bèn bổ sung một câu: "Không có gì, em sợ anh quên mất".
Nhớ phải không.
Chỉ cần còn nhớ lời hẹn thề của anh và em, anh sẽ không làm những chuyện thiếu suy nghĩ.
Lục Bắc Thần nhìn cô rất lâu bỗng bật cười, đặt cả những lát bánh mỳ mỏng trước mặt cô, khẽ nói: "Mau ăn đi, ăn xong nhớ xin nghỉ".
Hương trà thanh thanh phảng phất, đây là thói quen của anh, ít nhiều làm ấm áp mùi hương thanh lạnh trên cơ thể anh. Vị giác bắt đầu được gợi mở, Cố Sơ cũng thoát ra khỏi cơn ác mộng. Trước mặt cô là cốc sữa tươi nóng hổi, mùi sữa ngọt ngào béo ngậy va đập vào hương trà thơm đối diện, đây là buổi sáng mà cô ưa thích. Thật ra cô mong sao hai người họ đều làm những nghề nghiệp bình thường, ví dụ như một nhân viên nhỏ trong một công ty chẳng hạn. Ngày ngày không phải đối mặt với sự ra đi của những sinh mệnh, không cần suy đoán cái thiện cái ác của đời người, bận rộn chỉ vì cuộc sống, vì tương lai.
Nếu được vậy, một bữa sáng thế này sẽ chẳng còn là ảo vọng. Cô và anh hôm nào cũng có thể nhàn nhã ngồi đối diện nhau cùng ăn sáng. Cô có cốc sữa của cô, anh thưởng thức trà của anh.
Đặt chiếc cốc xuống, Cố Sơ khẽ thở dài: "Thứ hai Tiếu Tiếu mới đi làm được, em cũng xin nghỉ thì không hay lắm".
"Không quá lâu đâu." Rất bất ngờ, một người luôn đặt công việc lên trên hết như anh lại kiên quyết muốn cô xin nghỉ.
Cố Sơ nhìn anh với vẻ khó hiểu.
Lục Bắc Thần ngước mắt lên, thấy khóe môi cô dính chút sữa, đáng yêu như trên miệng mọc thêm hai cái răng nanh vậy, khiến anh phì cười. Anh rút giấy ăn đưa cho cô rồi nói: "Ăn xong anh đưa em tới một nơi".
"Nơi nào vậy?" Cố Sơ tỉnh táo hẳn.
Lục Bắc Thần chỉ cười không nói.
"Thần bí vậy sao?" Cô càng thêm tò mò, "Liên quan tới vụ án à?".
Lục Bắc Thần gắp một miếng thịt tôm nhét thẳng vào miệng cô, "Mau ăn đi".
Thế là, Cố Sơ càng thêm hiếu kỳ.
...
Sau một đêm mưa gió, không khí thoáng đãng hơn nhiều, có điều thời tiết hơi se lạnh một chút. Ra khỏi cửa, Cố Sơ cảm thấy bả vai hơi lạnh. Cô liếc nhìn khu vườn của nhà bên cạnh, hoa tường vy đã tàn úa, có những phiến lá úa vàng bị bánh xe đi qua đè nát. Sắp tới mùa thu rồi phải không, chẳng mấy chốc mùa đông cũng tới, cô vừa chờ mong lại có chút không thích mùa này lắm. Tuyết trắng luôn mang tới cho người ta cảm giác yên bình. Có lẽ tới cuối năm, ngay cả thần Chết cũng lười biếng hơn nên mùa đông không còn cảm giác sinh ly tử biệt. Nhưng Thượng Hải lại là một thành phố không có tuyết rơi, cường độ cao tuần hoàn liên tiếp, kể cả khi đông về thần kinh của người ta cũng căng như dây đàn. Thế nên Cố Sơ đợi mùa đông nhưng không thích mùa đông Thượng Hải.
Cô vẫn xin nghỉ theo yêu cầu của Lục Bắc Thần. Khi đứng ngoài cửa đợi anh, sự tò mò vẫn treo lơ lửng trên cổ họng. Cô nghĩ khả năng cao nhất là có liên quan tới vụ án, người đàn ông ấy tuyệt đối sẽ không bỏ công việc qua bên để đưa cô đi phiêu bạt khắp nơi, thế nên lãng mạn không viết chung cùng Lục Bắc Thần.
Xe của anh chạy từ trong gara ra ngoài rồi đỗ lại trước mặt cô.
Lên xe rồi, cô chưa kịp thắt dây an toàn, Lục Bắc Thần đã với lấy một chiếc áo gió từ ghế sau lên, "Khoác vào, sáng sớm còn hơi lạnh".
Cô mặc chiếc váy không tay, ban nãy gió thổi qua có phần chịu không nổi nhưng lại lười quay về lấy, không ngờ anh suy nghĩ thật chu đáo. Bả vai ấm hẳn lên, anh nghiêng người thắt dây an toàn cho cô. Nhìn gương mặt anh, cô mãi không biết chán, cười hì hì hỏi: "Vẫn không chịu bật mí cho em là đi đâu à?".
"Vội gì chứ." Lục Bắc Thần đáp, xem ra quả quyết không nói trươ.
"Vậy để em đoán nhé." Cô nghiêng đầu.

Lục Bắc Thần ngồi thẳng dậy, cho xe chạy, "Với EQ của em chưa chắc đã đoán ra".
"Ồ?" Cố Sơ nghe ra manh mối, "Không cần tới IQ?".
Xe rẽ ra đường, Lục Bắc Thần tăng tốc, "Sáng nay em có thể tạm thời đặt IQ qua một bên".
Cố Sơ nghịch ngón tay, phân tích câu nói của anh. Xem ra không liên quan tới vụ án, lẽ nào thật sự đưa cô tới một nơi lãng mạn nào đó? Anh chuẩn bị cho cô một bất ngờ khó tin? Nghĩ sao vẫn cảm thấy không đúng. Lục Bắc Thần không phải kiểu người ấy. Vả lại, phàm là những người bình thường một chút đều biết muốn làm gì lãng mạn người ta hay đợi tới tối, làm gì có ai mới sáng sớm đã tạo bầu không khí lãng mạn? Quan trọng hơn là, bệnh tình của Lục Bắc Thâm còn chưa rõ ràng, tình hình của Hà Nại thì căng thẳng, Lục Bắc Thần lấy đâu ra tâm tư để nghĩ tới chuyện khác?
Đoán thế nào cũng đoán không ra, cho dù phân tích bằng tình cảm cô cũng thấy không hợp lý. Cuối cùng, cô đùa một câu: "Lục Bắc Thần, không phải anh định bán em đi đấy chứ?".
Con đường phía trước đã thông thoáng, xe đi qua một ngã tư, Lục Bắc Thần vững vàng điều khiển tay lái, nghe xong cố tình tỏ ra kinh ngạc: "Bị em đoán được thật sao?".
"Hả?" Cố Sơ sững người. Gì cơ?
Lục Bắc Thần giơ một tay ra vò đầu cô, mắt nhìn thẳng, miệng tươi cười: "Anh định bán em đấy".
Cố Sơ ngỡ ngàng: "Anh có ý gì?".
Lục Bắc Thần chỉ tủm tỉm cười, không cho cô một câu trả lời.
"Này, anh nói cho rõ ràng đi." Cố Sơ lắc lắc cánh tay anh.
Thế mà anh vẫn chỉ lặng yên.
Cứ thế, xe đi hơn hai mươi phút, lúc dừng xe đồng hồ đã chỉ số 9. Lục Bắc Thần tắt máy, "Xuống đi, tới nơi rồi".
Cố Sơ cúi đầu nhìn tòa nhà bên ngoài rồi chết đứng. Lục Bắc Thần nhanh chóng mở cửa xe cho cô rồi giục: "Nhanh nào!".
"Ơ..." Cô ngập ngừng.
"Ơ với a cái gì." Lục Bắc Thần thẳng thừng kéo cô xuống xe rồi đóng sầm cửa lại.
Đầu óc Cố Sơ vẫn trong trạng thái mơ mơ hồ hồ. Cô bị anh kéo lên cầu thang rồi đi qua một cánh cửa. Có những cặp đôi đi đi lại lại, hớn ha hớn hở cầm một cuốn sổ đỏ nhỏ xinh ôm nhau đi ngang qua cô. Phía sau lại có một đôi lôi lôi kéo kéo, vừa bước vào đã hét ầm ĩ. Người con gái rất cao giọng: Ly hôn! Đúng thế đấy! Người đàn ông không chịu kém cạnh: Ờ, thì ly hôn đi!
Cô run người, nhưng lập tức được Lục Bắc Thần ôm vào lòng.
Có cả một đám đông dài ngoẵng đang xếp hàng, trong tay mỗi người đều cầm số thứ tự. Cô nhìn thấy có một cô gái níu vạt áo một anh chàng, kích động nói: Em hồi hộp quá, căng thẳng quá!
Cô lại nuốt nước bọt, vô thức níu áo Lục Bắc Thần, lẩm bẩm: "Bắc Thần, anh...".
Lục Bắc Thần chỉ im lặng liếc nhìn cô rồi chọn một chỗ vắng người, cầm di động gọi cho ai đó. Cố Sơ cảm thấy hơi thiếu khí, huyệt thái dương giật giật liên hồi. Cô không còn nghe thấy anh nói gì với đầu kia điện thoại, chỉ nghe được tiếng trái tim mình đập thình thịch, thình thịch, quá dữ dội.
Sau khi anh nói chuyện xong, cô vẫn còn đứng ngây ra đó, há hốc miệng, tận đáy lòng có một giọng nói đang thét gào, thậm chí hét chính câu nói ban nãy của cô gái nọ: Em hồi hộp quá, căng thẳng quá... Nhưng cổ họng cô khô khốc, giọng nói cũng không ép ra được khỏi họng, chỉ nhìn anh không chớp mắt, truyền đạt sự khó tin của mình qua ánh mắt.
Lục Bắc Thần thấy cô như vậy bèn cong môi cười, hai tay nhẹ nhàng nắm lấy bả vai cô, hơi cúi đầu xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, thì thầm: "Bán em cho anh nhé, được không?".
Hơi thở của Cố Sơ bị cắt đứt, tim cũng ngừng đập đột ngột. Mấy giây sau mới bình ổn trở lại, đập điên cuồng không ngừng, giống như lồng ngực sắp không chứa nổi nó nữa. Cô biết anh đang nói gì nhưng đầu óc vẫn còn đang trống rỗng choáng váng, ngay cả con ngươi cũng không đảo. Ánh mắt anh đen láy và nóng rực, trong đôi mắt ấy in bóng hình cô, vừa hạnh phúc bất ngờ lại vừa như sửng sốt.
Gương mặt Lục Bắc Thần toát lên niềm vui, dường như đang buồn cười vì dáng vẻ của cô. Anh áp sát mặt mình vào mặt cô, giọng càng thêm dịu dàng, "Chuyện đăng ký em chưa có kinh nghiệm mà anh cũng chưa có kinh nghiệm, lát nữa sẽ có nhân viên chuyên môn bảo chúng ta phải làm thế nào".
"À..." Khó khăn lắm Cố Sơ mới có chút động tĩnh, bờ môi mấp máy.
"Em không cần làm gì hết, chỉ cần đi theo anh thôi, được không?" Lục Bắc Thần dặn dò. Nói mãi, nói mãi, bản thân anh dường như cũng hơi hồi hộp. Anh đằng hắng rồi đứng thẳng người lên, chỉnh sửa lại quần áo...
~Hết chương 476~
*Lảm nhảm: "Sáng nay Hà Nại xảy ra chuyện, đã đưa tới bệnh viện cấp cứu, tình hình rất không ổn!"
"Không cứu được..."
"Có vẻ như ông trời cũng không ưng ý. Nhìn mà xem, anh và cô ta đến đăng ký cũng không suôn sẻ."

Mục Lục Truyện

Giới thiệu

Lời mở đầu

[Q1].Chương 1 - Chương 20

[Q1].Chương 21 - Chương 58

[Q2].Chương 59 - Chương 70

[Q2].Chương 71 - Chương 90

[Q2].Chương 91 - Chương 100

[Q2].Chương 101 - Chương 110

[Q3].Chương 111 - Chương 120

[Q3].Chương 121 - Chương 130

[Q3].Chương 131 - Chương 140

[Q3].Chương 141 - Chương 150

[Q3].Chương 151 - Chương 163

[Q4].Chương 164 - Chương 180

[Q4].Chương 181 - Chương 190

[Q4].Chương 191 - Chương 200

[Q4].Chương 201 - Chương 210

[Q4].Chương 211 - Chương 221

[Q5].Chương 222 - Chương 240

[Q5].Chương 241 - Chương 250

[Q5].Chương 251 - Chương 264

[Q6].Chương 265 - Chương 280

[Q6].Chương 281 - Chương 290

[Q6].Chương 291 - Chương 300

[Q6].Chương 301 - Chương 313

[Q7].Chương 314 - Chương 320

[Q7].Chương 321 - Chương 330

[Q7].Chương 331 - Chương 340

[Q7].Chương 341 - Chương 350

[Q7].Chương 351 - Chương 360

[Q7].Chương 361 - Chương 370

[Q7].Chương 371 - Chương 387

[Q8].Chương 388 - Chương 400

[Q8].Chương 401 - Chương 410

[Q8].Chương 411 - Chương 420

Q8.C414: Chỉ có hủy hoại cô, anh ấy mới không phải chịu khổ

Q8.C421: Anh cũng biết ngượng

Q8.C422: Tự làm tự chịu

Q8.C423: Sau này con trai anh khổ rồi

Q8.C424: Anh tưởng em sẽ khoản đãi anh?

Q8.C425: Đẹp đẽ bề ngoài

Q8.C426: Những gì em nói, anh đều nhớ cả

Q8.C427: Ai muốn gặp cô?

Q8.C428: Nhẫn của cô rất đẹp

Q8.C429: Nguyên nhân thực sự của vụ tai nạn

Q9.C430: Tôn nghiêm của sinh mạng

Q9.C431: Cô ấy thích hư vinh, anh sẽ cho cô ấy hư vinh

Q9.C432: Chỉ sợ sẽ có một ngày

Q9.C433: Báo cảnh sát, bắt lưu manh

Q9.C434: Cuộc đời thật hay giả

Q9.C435: Thái độ thay đổi quá nhanh

Q9.C436: Cuốn nhật ký năm ấy

Q9.C437: Người đã có gia đình

Q9.C438: Nỗi bất an của Cố Sơ

Q9.C439: Em phải bảo vệ anh

Q9.C440: Kẻ ngốc cũng nhận ra anh không nỡ

Q9.C441: Việc riêng rất quan trọng

Q9.C442: Không phải thương lượng, mà là thông báo

Q9.C443: Không thể thay đổi sự thật, chỉ có thể thay đổi tương lai

Q9.C444: Vốn cùng một rễ

Q9.C445: Có thể về hưu sớm

Q9.C446: Chim sẻ đứng sau

Q9.C447: Là kém chứ gì?

Q9.C448: Cách biệt quả thực không chỉ là một chút

Q9.C449: Để lỡ là để mất

Q9.C450: Viên thuốc trong lòng bàn tay

Q9.C451: Tướng mạo tương đồng, sở thích khác biệt

Q9.C452: Chọc vào nỗi đau của mày sao?

Q9.C453: Trợ thủ Ngư Khương

Q9.C454: Lục Bắc Thần, em sẽ lấy anh

Q9.C455: Hai anh chị không thể kết hôn!

Q9.C456: Nợ một lời giải thích

Q9.C457: Cuộc điện thoại thần bí

Q9.C458: Không mời tự đến

Q9.C459: Chỉ muốn tới tìm em

Q9.C460: Những thay đổi kỳ quái

Q7.C461: Vu Linh

Q9.C462: Thích hợp nói chuyện với tôi hơn

Q9.C463: E rằng không chỉ có ba con

Q9.C464: Ôm cây đợi thỏ

Q9.C465: Anh chỉ tin em

Q9.C466: Khó cả đôi đường

Q9.C467: Người trong cuộc

Q9.C468: Ký ức thiếu hụt

Q9.C469: Thế nên anh mới cần em

Q9.C470: Anh nuôi em

Q9.C471: Nỗi sợ hãi của Lục Bắc Thâm

Q9.C472: Lẽ nào anh còn muốn bỏ rơi em lần nữa?

Q9.C473: Sự thật đã sớm phát hiện ra

Q9.C474: Bí mật không nỡ chia sẻ cùng ai

Q9.C475: Là biển hoa hay vực sâu?

Q10.C476: Bán em cho anh được không?

Q10.C477: Anh cũng hồi hộp

Q10.C478: Người biến mất là ai?

Q10.C479: Dịp khác

Q10.C480: Trò giết người diệt khẩu

Q10.C481: Cầu cứu

Q10.C482: Gần như suy sụp

Q10.C483: Hiện tại và quá khứ

Q10.C484: Sự thật không thể né tránh

Q10.C485: Cần một con hổ tới bảo vệ em

Q10.C486: Hy vọng chỉ là một giấc mơ

Q10.C487: Tình tiết mỗi lúc thêm rõ nét

Q10.C488: Có một sức mạnh gọi là tình yêu

Q10.C489: Nhất định phải ngã đau

Q10.C490: Lấy thân phận để đánh đổi

Q10.C491: Nếu chỉ là bạn bè

Q10.C492: Kiếp trước nợ nhà họ

Q10.C493: Nguyện tin là giả hơn

Q10.C494: Nỗi phiền muộn của Lục Bắc Thần

Q10.C495: Chị, em yêu chị!

Q10.C496: Đoạn clip trút giận

Q10.C497: Những gì họ nợ em, anh trả

Q10.C498: Một mảnh giấy

Q10.C499: Thì ra đây là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn

Q10.C500: Đêm tân hôn náo nhiệt

Q10.C501: Chị dâu

Q10.C502: Người mắc nợ là nhà họ Cố

Q10.C503: Thay đổi thái độ

Q10.C504: Bình thản tới mức gần như tàn nhẫn

Q10.C505: Anh không sợ cô đòi hỏi

Q10.C506: Lục Bắc Thần, anh đừng sợ

Q10.C507: Cảm giác khác lạ

Q10.C508: Chưa từng yêu anh

Q10.C509: Em thất hứa rồi (Kết thúc vụ án 3)

Q11.C510: Thôn bị nguyền rủa

Q11.C511: Vượt mưa vượt gió

Q11.C512: Là quỷ núi hay có kẻ giả thần giả quỷ?

Q11.C513: Tai nạn tại nơi chụp ảnh

Q11.C514: Bao năm qua, em ổn chứ?

Q11.C515: Thả một dải cờ cầu nguyện

Q11.C516: Dấu tay hoen máu

Q11.C517: Quỷ núi cũng không giúp được

Q11.C518: Tôi không muốn quan tâm tới chuyện này

Q11.C519: Bắc Thần, cứ làm điều gì anh thích!

Q11.C520: Có muốn thông đồng làm bậy không?

Q11.C521: Người lạ với bộ râu xồm

Q11.C522: Nghi lễ tế bái quái dị

Q11.C523: Nan đề

Q11.C524: Manh mối trong bức ảnh

Q11.C525: Nồi nào úp vung nấy

Q11.C526: Khi cần thiết bán chút "sắc" cũng được

Q11.C527: Vợ tôi

Q11.C528: Xương vụn của mấy người?

Q11.C529: Số cả rồi

Q11.C530: Áp lực quá lớn

Q11.C531: Lễ hội dời núi trong đêm

Q11.C532: Thiên Huyền Nữ

Q11.C533: Manh mối kỳ lạ

Q11.C534: Cuộc chiến lý luận

Q11.C535: Thân phận của nạn nhân

Q11.C536: Nguy hiểm lúc nửa đêm

Q11.C537: Ai đang lợi dụng ai?

Q11.C538: Sóng gió thi nhau ập tới

Q11.C539: Nghi vấn trùng trùng

Q11.C540: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề

Q11.C541: Nhân tài toàn năng

Q11.C542: Mẹ chồng

Q11.C543: Ý kiến mâu thuẫn

Q11.C544: Quyết định của Lục Bắc Thâm

Q11.C545: Mùi hương trên thi thể

Q11.C546: Suy đoán đáng sợ

Q11.C547: Dự cảm của La Trì

Q11.C548: Tình cũ của anh

Q11.C549: Uy hiếp

Q12.C550: Không cần lo lắng

Q12.C551: Oan gia ngõ hẹp

Q12.C552: Lén la lén lút

Q12.C553: Oan hồn

Q12.C554: Chứng cứ chắc chắn

Q12.C555: Dự cảm

Q12.C556: Nỗi lo của La Trì

Q12.C557: Kẻ đứng phía sau

Q12.C558: Bí mật của núi Tây Nại

Q12.C559: Bí mật đằng sau bí mật

Q12.C560: Chiếc bóng ấy

Q12.C561: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đợi phía sau

Q12.C562: Em có từng phản bội anh không?

Q12.C563: Đêm mưa căng thẳng

Q12.C564: Sai lầm của nó, để anh gánh

Q12.C565: Nhân tính vốn không có sai hay đúng

Q12.C566: Mệt rồi thì chúng ta về nhà

Q12.C567: Kết thúc

Ngoại truyện: Giáng sinh ngập tuyết