Grayza

Bật mí: tui là tui ship Gray vs Erza, Jellal vs Ultear :v ai lên thuyền chung k?


- - - - - - - - - - - - - - - - - - -


Gray đứng từ xa, đủ để nghe được toàn bộ câu chuyện! Đúng là không thể kiềm chế nổi nữa mà... Ai đời lại đi nói cái điều khiến người khác tổn thương như vậy!


Một cái tát vào mặt Jellal


- Này thằng đần


Cũng gan thật, may mà Erza không có ở đây!


- Sao cậu lại đánh tôi?


Khi không lại bị đánh. Anh đẩy Gray một cú mạnh


- Chuyện anh quen Erza cả hội FT này ai chẳng biết! Sao mọi người nói thì anh lại không tin vậy hả?


Lại là chuyện của Erza! Bắt đầu cảm thấy con nhỏ tóc đỏ đó phiền phức rồi nha! Thôi thì nói ra những gì mình suy nghĩ vậy!


- Tôi cũng không biết nhưng khi ở bên Erza thì chẳng có cảm giác gì cả! Tôi nghĩ là mình chẳng thể nhớ nổi chuyện mà mọi người muốn tôi nhớ đâu. Vậy nên hãy để tôi tự mình quyết định.


Gray nổi điên nắm cổ áo Jellal


- Tôi cấm anh làm tổn thương Erza. Nếu không thì tôi sẽ giết anh luôn đó.


- Được rồi! Tôi cũng chả có ý định làm tổn thương cô ấy đâu.


2 con người kênh mặt nhau, nhìn ai cũng như đang muốn đấm cho đối phương 1 phát té ngã! Tình hình lại rắc tối thêm!


Lucy vội chạy tới kéo Gray đi ra bàn


- Bình tĩnh nào Gray! Jellal đang bị mất trí nhớ mà, cậu trách anh ấy làm gì?


- Nhớ hay không tôi chả quan tâm! Bộ cứ phải làm người khác đau khổ mới chịu được à?


- Gray...


- Cuộc đời tôi chỉ thấy Erza khóc được mấy lần! Lần đầu là khi còn nhỏ, tôi đã đối xử với chị ấy thật nhẫn tâm! Từ đó tôi đã hứa với lòng, luôn phải khiến Erza vui lên, không được để chị khóc thêm bất cứ lần nào nữa! Vậy mà tên khốn đó...


Jellal lúc này đang đi dọc con sông gần nhà Lucy! Các ánh đèn 2 bên bắt đầu loé sáng dần dần...


Tại sao lại như vậy, mình cảm thấy đau nhói, con đường này thân quen quá, ở Magnolia cũng có 1 nơi đẹp như vậy hay sao? Kỉ niệm của mình và cô ấy...


- Ơ kìa! Là Jellal kun đó sao?


Có tiếng ai đó! ...Là ông chủ tiệm mì


- Ơ Bác biết cháu ạ?


- Ừ! Hồi đó cậu với bạn gái ghé đây ăn mì Ramen suốt chứ đâu! Quên tôi rồi à?


- À vậy sao! Mà bạn gái cháu mà Bác nói là người như thế nào vậy?


- Thì là con bé tóc đỏ, cao cao, xinh đẹp đó? Tên cô ấy là Erza thì phải!


- Erza... Sao!


Lại là Erza! Anh còn chả nhớ được ông bác bán mì Ramen! Thật là... Khó chịu mà!


Jellal lại lặng người, anh đứng im giữa lòng thành phố, một cảm giác lạnh lẽo kéo đến, hơi thở của anh giờ đã hoá thành khói...


- Sao tự dưng lạnh dữ vậy!


Phía trước là...


- Mẹ ơi! Tuyết rơi rồi kìa! Đẹp quá .. Haha...


Tiếng một đứa trẻ trên phố


Magnolia giờ đã vào mùa Đông nên tuyết rơi khá nhiều, những làn tuyết rơi vào ban đêm thế này thật khiến người ta cảm thấy cô đơn, buồn bã.


- Tuyết sao? - Jellal giơ tay ra hứng những gạt Tuyết đầu tiên


Buồn bã và cô đơn, lạnh giá mà ấm áp! Cô ấy có một tuổi thơ bất hạnh! Một người đã hi sinh mình chỉ đổi lấy 5s .... Nhũng suy nghĩ này từ đâu bỗng ùa về tâm trí Jellal


- Nỗi buồn của Ul? ... Ul? Mình vừa mới nói gì vậy?


- Không lẽ nào!...


Chạy thật nhanh tới chỗ Mei


- Mei... Em có ở trong nhà không? *gõ cửa*


Jellal chống hai tay vào đầu gối thở mệt mỏi


Mở cửa rồi


- Có chuyện gì mà anh chạy gấp đến đây vậy hả senpai?


- Này Mei! Anh với em... đã từng quen nhau sao?


- À không đâu! Em mới gia nhập FT thôi mà.


- Nhưng sao... cảm giác quen lắm


- Nó làm anh nhớ đến một người nào đó...


Bỗng Jellal nhìn thấy cái nơ trắng Mei đang cài trên tóc, cái đó là của Ul mà


- Là nó, anh hiểu rồi!


- Anh sao vậy senpai?


- ...Tuyết, nỗi buồn, tháp thiên đường, nơ cài tóc,... Tất cả mọi thứ đều là nhắc về...


- Ultear - Jellal hét lên


- Senpai anh... biết Ultear sao?


- Phải! Em có liên quan gì đến cô ấy vậy hả?


- Thật ra...Đó là sư phụ của em.


- Sư phụ?


- Phải, di lúc nhỏ em chỉ có một mình nên Ul đã động lòng thương mà nhận em làm học trò...


- Tuy bọn em chỉ quen nhau được vài tháng nhưng Ul đối xử với em rất tốt, em xem Ul như là chị của mình vậy. Nhưng ngày đó, Ul đã bỏ em mà đi...thật sự... em rất muốn gặp chị ấy... Em chẳng biết Ul giờ đang ở đâu nữa.


- Quả nhiên... Là Ultear.


- Này senpai


- Anh xin lỗi. Ul cũng đã từng nhắc về em cho anh và Meredy nghe. Cô ấy nói không muốn em theo vết xe đổ của mình nên đã bỏ đi. Ul có nói nếu gặp em thì hãy đưa em đến FT nơi mà cô ấy nghĩ là em có thể có cuộc sống tốt hơn.


- Vậy bây giờ Ultear san đang ở đâu. Em gia nhập FT cũng chỉ vì muốn tìm Ul thôi?


- Cô ấy


Jellal kể chuyện của Ul cho Mei nghe


Anh cuối mặt xuống


- Ultear san...


*khóc*


- Vậy cảm giác quen thuộc đó là Ultear. Còn cô gái kia...nếu không phải Mei, vậy người đó là ai được chứ?


- A...


Jellal lại đau đầu


- Senpai anh ổn chứ!


- Anh không sao... Em vào nhà đi. Anh phải về đây. Tạm biệt!


Trên đường đi về anh nhìn thấy Gray đang cõng Erza trong bộ dạng say xỉn.


- Này này say bét thế này rồi sao?


Jellal đưa tay đỡ lấy hai người


- Tên khốn, mau cút đi


Gray đẩy Jellal ra


- Ơ hay! Jellal senpai đây mà. Sao không đi với con bé kia? Mà bọn tôi đang vui lắm, anh đi chỗ khác giùm cho


Erza cười khinh bỉ.


- Thôi được rồi. Tôi đi mua nước giải rượu cho hai người. Để vậy tôi không yên tâm chút nào.


Jellal dìu họ ngồi xuống ghế.


- Erza... Erza


Gray tiến đến, lấy hai tay áp sát Erza lại


- Này cậu làm trò gì vậy chứ?


Erza xỉn đến đỏ cả mặt nhưng vẫn nhận ra hành động kì lạ này!


- Erza, chị là của em


Gray hôn vào đôi môi cô, lưỡi anh đưa đẩy trong khoang miệng nóng bỏng đó! Mùi rượu quyện vào làm đê mê cả tâm trí! Hơi men nồng tràn xuống cả cổ họng...


1 2 »