[Q7].Chương 371 - Chương 387

Chương 371: Anh rể như cha

Sầm Vân không oán trách chuyện đêm giao thừa, mặc dù ngoài miệng vẫn không tha cho ai, nhưng cũng lập tức hỏi thăm tình hình bệnh nhân. Cố Sơ miêu tả đơn giản, Sầm Vân nghe xong rõ ràng đã thở phào. Vì mùng ba tết cô phải trực nên không tiện quay về Quỳnh Châu chuyến nữa. Cô xin lỗi Sầm Vân, ai ngờ Sầm Vân nói: "Làm gì có thời gian mà tiếp con, hôm nay Thịnh Thiên Vỹ tới rồi, ngày mai nghe nói La Trì cũng tới."
Cố Sơ sững người.
"Nhắc tới Thịnh Thiên Vỹ, dì đang muốn hỏi con đây." Sầm Vân hạ thấp giọng: "Chuyện của gia đình nó coi như xong rồi chứ?"
"Dì, dì nên hỏi chị họ con là hơn." Chuyện này cô không tiện nói, cô không thân với Thịnh Thiên Vỹ.
Sầm Vân càm ràm: "Nếu mà cạy được sự thật từ miệng chị con ra ấy thì tốt quá rồi, thôi đi, hỏi con cũng vô ích."
"Cạch", đầu kia cúp máy trước.
Cố Sơ dở khóc dở cười, dì thế này tức là vẫn còn giận, quan trọng là Thịnh Thiên Vỹ tình hình ra sao cô quả thực không rõ.
Cô đút hai tay vào túi, thong dong đi vào bếp, bám chặt lấy cửa như một cây dây leo, nhìn Lục Bắc Thần đang thuần thục khuấy trứng gà. Cô nói: "Chuyện cảnh sát La ngày mai tới Quỳnh Châu, con biết chứ?"
Lục Bắc Thần không quay đầu lại: "Biết."
"Anh ấy có ý gì?"
"Ý tứ của cậu ta rõ ràng quá mà." Lục Bắc Thần đổ trứng gà đã đánh xong vào bát bột, cười nói: "Chẳng phải em biết từ tết Trung thu rồi sao?"
"Khác chứ, mùng hai tết tới nhà là phải suy nghĩ." Cố Sơ đi vào, cầm một quả táo, đi vòng vòng sau lưng anh.
"Suy nghĩ gì?" Lục Bắc Thần nghiêm túc nhào bột rồi cắt thành phần, sau đó lại đổ vào khuôn.
Cố Sơ nhai táo rồm rộp: "Mùng hai là ngày con rể tới nhà."
"Thế nên, cậu ta có ý đó đấy."
Cố Sơ trợn tròn mắt, lập tức giữ cánh tay anh lại: "Không phải anh ấy muốn cầu hôn em gái em đấy chứ?"
"Trai chưa vợ, gái chưa chồng, có gì kỳ lạ đâu."
"Hai người họ đã được coi là yêu nhau chưa?"
"Vậy hơn nửa năm nay, cậu ta và Tư Tư được tính là gì?" Lục Bắc Thần trả lời rất thản nhiên: "Chí ít thì La Trì cho rằng cậu ta đang hẹn hò với em gái em."
"Em gái em qua năm nay mới 21 tuổi."
"Ở thời cổ đại, 21 đã là bà cô già rồi."
Cố Sơ bĩu môi: "Thế em còn 26 rồi này."
Lục Bắc Thần đặt khuôn vào trong lò nướng, quay đầu nhìn cô, cười với ý sâu xa. Cố Sơ lập tức xấu hổ. Cô cũng không có ý gì khác, nhưng câu này nói ra cứ như ép hôn vậy, cộng thêm nụ cười này của anh, làm như cô sợ không ai cần lắm vậy.
"Ý của em là La Trì muốn cầu hôn phải hỏi ý kiến của em chứ." Cô vội vàng giải thích.
Lục Bắc Thần nhướng mày: "Em muốn cưới cậu ta, trước tiên phải được anh đồng ý."
"Này, làm gì có ai suy nghĩ xiên xẹo như anh." Cố Sơ giơ tay chọc vào ngực anh: "Chị cả như mẹ, nghe câu này chưa hả?"
"Có lý." Lục Bắc Thần cười khẽ: "Xem ra phải bắt La Trì tặng cho anh một phần quà lớn mới được."
"Tặng quà cho anh?" Cố Sơ không hiểu.
"Thì anh rể như cha."
Cố Sơ phì cười.
...
Quỳnh Châu, mùng một, trời đẹp.
Ở Quỳnh Châu có một con đường tình nhân, hai bên đường cây dừa đung đưa, xa một chút chính là mặt biển xanh biếc. Buổi chiều, ánh nắng trở nên ấm áp, trên cây dừa được chăng đầy đèn. Mặc dù là năm mới nhưng buổi tối vẫn có rất nhiều thanh niên tới đây dạo bộ.
Hứa Đồng mặc một chiếc áo hở cổ màu vàng nhạt. Ánh nắng hắt lên gò má cô trong sáng, rực rỡ. Thịnh Thiên Vỹ nhìn cô, có chút thất thần. Cô vừa quay đầu thấy anh nhìn mình, mặt bỗng chốc nóng bừng, hắng giọng nói: "Nhìn gì mà nhìn?"
Thịnh Thiên Vỹ cười hơi ngượng ngập, lát sau mới nói: "Coi như anh hiểu rồi, Khánh Hỷ Nhi vẫn thân với em."
Hứa Đồng cũng không nhịn được cười, rung rung sợi dây dắt trong tay mình: "Anh tới thì tới, còn đem nó cùng đi, dọc đường nó không quậy hả?"
Mới sáng sớm nay anh đã xuất hiện trước cửa nhà cô.
Nắng còn chưa tỏ, cô đã giật thót mình vì bóng hình cao lớn bất thình lình xuất hiện, nhìn kỹ lại mới phát hiện ra là anh. Anh không đến một mình, một tay xách hộp vận chuyển thú bằng đường hàng không, một tay dắt Khánh Hỷ Nhi.
Sau khi thấy cô, Khánh Hỷ Nhi hưng phấn tột độ, không đợi cô lên tiếng đã bổ nhào lên người cô.
Sầm Vân nghe thấy động tĩnh đi ra, thứ nhìn thấy ngay tức thì là một con chó với đôi mắt như bị kẹp cửa, làm bà hết hồn hét toáng lên: "Cái gì thế này?"
Bây giờ nhớ lại, Hứa Đồng vẫn phải bật cười thành tiếng.
"Nó nhớ em, thế nên đòi đi theo." Thịnh Thiên Vỹ nói.
Hứa Đồng nghiêng đầu nhìn anh, cười thầm: "Anh nghe hiểu tiếng nó nói ư?"
Thịnh Thiên Vỹ vòng ra trước mặt cô, dừng bước, nhìn cô chăm chú: "Thật ra là anh nhớ em."
Anh đứng ngược chiều ánh sáng, nét mặt cương nghị. Hứa Đồng nhìn thẳng vào mắt anh, trong lòng hạnh phúc.
Anh có thể tới đây, chứng tỏ mọi chuyện đều đã qua rồi.
"Hứa Đồng..." Anh lẩm bẩm tên cô.

Cô nhìn anh, đợi anh nói tiếp.
"Nếu anh không còn gì cả, em còn ở bên cạnh anh không?" Thịnh Thiên Vỹ nghiêm túc hỏi.
"Không còn gì cả?"
Thịnh Thiên Vỹ gật đầu: "Phải, không còn gì cả."
Hứa Đồng không nói không rằng, lập tức quay đầu bỏ đi.
Anh sững người, nhanh chóng phản ứng lại, sải bước đuổi theo chặn trước mặt cô: "Hứa Đồng?"
"Người đàn ông mà em thích chắc chắn không phải kẻ bạc nhược." Hứa Đồng ngước mắt nhìn anh, ngữ khí sắc lạnh: "Anh đã nghĩ tới ngày không còn gì cả thì tức là sau anh hoàn toàn không cố gắng, một khi không còn thân phận cậu chủ nhà họ Thịnh, anh không thể làm gì hết, thậm chí anh không thể nuôi sống bản thân mình. Ý của anh là như vậy, đúng không?"
Thịnh Thiên Vỹ bị cô nói đến á khẩu.
"Nếu anh chỉ là một người đàn ông dựa vào hào quang để sống, vậy thì tốt nhất hãy tránh xa em một chút." Hứa Đồng không cười: "Suy sụp chốc lát thì không sao, suy sụp cả đời mới đáng sợ. Anh tưởng em sẽ sống cả đời với loại đàn ông như vậy sao?" Dứt lời, cô vòng qua anh.
Thịnh Thiên Vỹ lập tức phản ứng lại, bước lên ôm chặt lấy cô: "Đừng đi."
"Anh là kẻ hèn, em cần anh làm gì?" Ngoài miệng thì nói vậy nhưng Hứa Đồng hiểu rõ sao anh lại có thể là con trâu không thể đứng dậy chứ?
Thịnh Thiên Vỹ quát thầm bên tai cô, gần như là nghiêm khắc: "Hứa Đồng, anh không phải kẻ hèn!"
"Vậy anh nói câu đó là có ý gì?" Hứa Đồng không quay đầu lại, mặc cho anh ôm lấy từ phía sau: "Bây giờ anh tay trắng cũng không sao cả, cái em cần là tương lai của anh. Nếu anh tự động bỏ cuộc, xin lỗi, em không có thời gian hầu anh."
Cả người cô bị Thịnh Thiên Vỹ xoay lại, anh cười khổ: "Được được được, anh thừa nhận anh chỉ muốn nghe mấy lời an ủi của em thôi, không ngờ em nói còn khó nghe hơn cả mẹ anh."
Hứa Đồng không nhịn được cười, mắt lấp lánh: "Mẹ anh? Xem ra anh và tổng giám đốc Tưởng nói chuyện thông suốt rồi."
Thịnh Thiên Vỹ khẽ thở dài, ôm cô vào lòng: "Phải, tới tận hôm qua anh mới nhận ra bà là một người rất giỏi giang."
"Vậy là anh chậm chạp, em biết từ lâu rồi."
Thịnh Thiên Vỹ cúi đầu nhìn cô, ngập ngừng.
"Sao vậy?"
"Anh vẫn sẽ chăm sóc mẹ đẻ của mình, em... không để ý chứ?" Anh hơi do dự, dù sao không phải mọi cô gái đều có thể chấp nhận hoàn cảnh của anh, mẹ ruột không những thần kinh không bình thường mà còn can dự vào một câu chuyện kinh người, đổi lại là một cô gái khác có lẽ sớm đã khiếp sợ, tránh còn chẳng kịp.
Hứa Đồng cười khó tin: "Thịnh Thiên Vỹ, nếu anh không chăm sóc cô, em mới để ý, nếu vậy anh quá sắt đá."
Thịnh Thiên Vỹ xúc động, kéo cô vào lòng.
Lát sau, anh thở dài trên đỉnh đầu cô: "Theo anh về nhà đi."
"Về nhà?"
"Gặp mẹ anh."
"Em gặp rồi." Hứa Đồng cười.
"Ngốc ạ, lần này là chính thức ra mắt."
Hứa Đồng lập tức hiểu ý của anh, trái tim rung lên đột ngột, hạnh phúc lan tràn nhưng cô xấu hổ, đẩy anh ra, giật giật sợi dây: "Khánh Hỷ Nhi, chúng ta đi nào, mặc kệ bố con."
Khánh Hỷ Nhi lắc mông tít mù chạy lên trước.
Thịnh Thiên Vỹ ở sau lưng cô đắc ý cười.
...
Mùng một, Lục Bắc Thần ở với cô trọn vẹn một ngày, quả thật không đi đâu hết. Mùng hai, nhiệt độ ở Thượng Hải lại giảm đi rất nhiều, Cố Sơ vốn dĩ gào thét đòi đi trượt tuyết nhưng vừa mở cửa đã bị không khí lạnh kích thích tới nỗi phải quay vào. Cô rụt cổ lại, sống chết không ra ngoài. Lục Bắc Thần cười cô vô dụng, nhưng cũng không ép cô đi. Hai hôm nay Lục Bắc Thần phát huy hết mình khả năng bếp núc của anh, khiến Cố Sơ ăn cứ gọi là lưu luyến không quên. Nói theo cách của cô thì có Lục Bắc Thần không khác gì ngày ngày được ăn món do đầu bếp nhà hàng Michelin nấu.
Những tin nhắn và những cuộc điện thoại chúc tết không hề ít, nhất là của Lục Bắc Thần. Cố Sơ thấy khó hiểu, ở Trung Quốc chắc là anh chẳng có bạn bè gì, sao hình như các mối quan hệ còn tốt hơn cả cô vậy?
Anh đáp nhẹ nhàng: "Hết cách thôi, anh có một gương mặt 'cấm dục', thế nên tất cả mọi người đều thích kết bạn với anh."
Gương mặt cấm dục?
Cố Sơ mặt méo xệch, phản bác: "Anh có gương mặt cấm dục, nhưng mà cơ thể phóng đãng!"
"Anh thích kiểu hình dung này." Anh cười.
Gần hoàng hôn, Lục Bắc Thần lại nhận được điện thoại từ bên Mỹ. Cố Sơ nghe rất rõ, có liên quan tới vụ án. Sau khi anh nói chuyện xong, cô ôm chặt lấy hông anh, biểu cảm căng thẳng: "Anh phải về Mỹ sao?"
Nhận ra sự lo lắng của cô, Lục Bắc Thần không biết nên khóc hay cười: "Không quay về Mỹ, chỉ là bên đó có tài liệu vụ án gửi thư cho anh, họ gặp phải khó khăn."
Lúc ấy Cố Sơ mới yên tâm, vỗ ngực liên hồi: "Thế thì tốt."
Trước bữa cơm tối, Lục Bắc Thần có dấu hiệu đi ra ngoài, mặc dù anh ăn mặc thoải mái nhưng cô vẫn cảnh giác, bước lên hỏi anh đi đâu. Anh cười nói: "Trong nhà hết muối rồi, anh ra mua." Thấy cô không nói gì, anh bổ sung thêm: "Anh về nhanh thôi, sẽ làm món cá hấp mà em thích."
Trong nhà đích thực là hết muối, sau khi anh ra khỏi cửa cô đã vào bếp xem. Nhưng vẫn cứ cảm thấy không yên lòng, trong bụng có một âm thanh bật ra, nói với cô: Mau bám theo anh ấy!
Cô có dự cảm, anh ra ngoài chưa chắc chỉ vì mua muối, có lẽ liên quan tới cuộc điện thoại sáng sớm hôm qua...
~Hết chương 371~



Chương 372: Nhắc nhở cậu ta, phải cẩn thận
Về đêm, đoạn đường vào ngôi nhà Tây cũng có mùi vị năm mới, trên những cây long não thơm lừng hai bên đường treo đầy đèn, tựa như những vì sao ẩn nấp giữa những chạc cây, con ngõ bình thường đã tĩnh mịch, đến tết lại càng lấp lánh.

1 2 3 ... 21 »
Mục Lục Truyện

Giới thiệu

Lời mở đầu

[Q1].Chương 1 - Chương 20

[Q1].Chương 21 - Chương 58

[Q2].Chương 59 - Chương 70

[Q2].Chương 71 - Chương 90

[Q2].Chương 91 - Chương 100

[Q2].Chương 101 - Chương 110

[Q3].Chương 111 - Chương 120

[Q3].Chương 121 - Chương 130

[Q3].Chương 131 - Chương 140

[Q3].Chương 141 - Chương 150

[Q3].Chương 151 - Chương 163

[Q4].Chương 164 - Chương 180

[Q4].Chương 181 - Chương 190

[Q4].Chương 191 - Chương 200

[Q4].Chương 201 - Chương 210

[Q4].Chương 211 - Chương 221

[Q5].Chương 222 - Chương 240

[Q5].Chương 241 - Chương 250

[Q5].Chương 251 - Chương 264

[Q6].Chương 265 - Chương 280

[Q6].Chương 281 - Chương 290

[Q6].Chương 291 - Chương 300

[Q6].Chương 301 - Chương 313

[Q7].Chương 314 - Chương 320

[Q7].Chương 321 - Chương 330

[Q7].Chương 331 - Chương 340

[Q7].Chương 341 - Chương 350

[Q7].Chương 351 - Chương 360

[Q7].Chương 361 - Chương 370

[Q7].Chương 371 - Chương 387

[Q8].Chương 388 - Chương 400

[Q8].Chương 401 - Chương 410

[Q8].Chương 411 - Chương 420

Q8.C414: Chỉ có hủy hoại cô, anh ấy mới không phải chịu khổ

Q8.C421: Anh cũng biết ngượng

Q8.C422: Tự làm tự chịu

Q8.C423: Sau này con trai anh khổ rồi

Q8.C424: Anh tưởng em sẽ khoản đãi anh?

Q8.C425: Đẹp đẽ bề ngoài

Q8.C426: Những gì em nói, anh đều nhớ cả

Q8.C427: Ai muốn gặp cô?

Q8.C428: Nhẫn của cô rất đẹp

Q8.C429: Nguyên nhân thực sự của vụ tai nạn

Q9.C430: Tôn nghiêm của sinh mạng

Q9.C431: Cô ấy thích hư vinh, anh sẽ cho cô ấy hư vinh

Q9.C432: Chỉ sợ sẽ có một ngày

Q9.C433: Báo cảnh sát, bắt lưu manh

Q9.C434: Cuộc đời thật hay giả

Q9.C435: Thái độ thay đổi quá nhanh

Q9.C436: Cuốn nhật ký năm ấy

Q9.C437: Người đã có gia đình

Q9.C438: Nỗi bất an của Cố Sơ

Q9.C439: Em phải bảo vệ anh

Q9.C440: Kẻ ngốc cũng nhận ra anh không nỡ

Q9.C441: Việc riêng rất quan trọng

Q9.C442: Không phải thương lượng, mà là thông báo

Q9.C443: Không thể thay đổi sự thật, chỉ có thể thay đổi tương lai

Q9.C444: Vốn cùng một rễ

Q9.C445: Có thể về hưu sớm

Q9.C446: Chim sẻ đứng sau

Q9.C447: Là kém chứ gì?

Q9.C448: Cách biệt quả thực không chỉ là một chút

Q9.C449: Để lỡ là để mất

Q9.C450: Viên thuốc trong lòng bàn tay

Q9.C451: Tướng mạo tương đồng, sở thích khác biệt

Q9.C452: Chọc vào nỗi đau của mày sao?

Q9.C453: Trợ thủ Ngư Khương

Q9.C454: Lục Bắc Thần, em sẽ lấy anh

Q9.C455: Hai anh chị không thể kết hôn!

Q9.C456: Nợ một lời giải thích

Q9.C457: Cuộc điện thoại thần bí

Q9.C458: Không mời tự đến

Q9.C459: Chỉ muốn tới tìm em

Q9.C460: Những thay đổi kỳ quái

Q7.C461: Vu Linh

Q9.C462: Thích hợp nói chuyện với tôi hơn

Q9.C463: E rằng không chỉ có ba con

Q9.C464: Ôm cây đợi thỏ

Q9.C465: Anh chỉ tin em

Q9.C466: Khó cả đôi đường

Q9.C467: Người trong cuộc

Q9.C468: Ký ức thiếu hụt

Q9.C469: Thế nên anh mới cần em

Q9.C470: Anh nuôi em

Q9.C471: Nỗi sợ hãi của Lục Bắc Thâm

Q9.C472: Lẽ nào anh còn muốn bỏ rơi em lần nữa?

Q9.C473: Sự thật đã sớm phát hiện ra

Q9.C474: Bí mật không nỡ chia sẻ cùng ai

Q9.C475: Là biển hoa hay vực sâu?

Q10.C476: Bán em cho anh được không?

Q10.C477: Anh cũng hồi hộp

Q10.C478: Người biến mất là ai?

Q10.C479: Dịp khác

Q10.C480: Trò giết người diệt khẩu

Q10.C481: Cầu cứu

Q10.C482: Gần như suy sụp

Q10.C483: Hiện tại và quá khứ

Q10.C484: Sự thật không thể né tránh

Q10.C485: Cần một con hổ tới bảo vệ em

Q10.C486: Hy vọng chỉ là một giấc mơ

Q10.C487: Tình tiết mỗi lúc thêm rõ nét

Q10.C488: Có một sức mạnh gọi là tình yêu

Q10.C489: Nhất định phải ngã đau

Q10.C490: Lấy thân phận để đánh đổi

Q10.C491: Nếu chỉ là bạn bè

Q10.C492: Kiếp trước nợ nhà họ

Q10.C493: Nguyện tin là giả hơn

Q10.C494: Nỗi phiền muộn của Lục Bắc Thần

Q10.C495: Chị, em yêu chị!

Q10.C496: Đoạn clip trút giận

Q10.C497: Những gì họ nợ em, anh trả

Q10.C498: Một mảnh giấy

Q10.C499: Thì ra đây là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn

Q10.C500: Đêm tân hôn náo nhiệt

Q10.C501: Chị dâu

Q10.C502: Người mắc nợ là nhà họ Cố

Q10.C503: Thay đổi thái độ

Q10.C504: Bình thản tới mức gần như tàn nhẫn

Q10.C505: Anh không sợ cô đòi hỏi

Q10.C506: Lục Bắc Thần, anh đừng sợ

Q10.C507: Cảm giác khác lạ

Q10.C508: Chưa từng yêu anh

Q10.C509: Em thất hứa rồi (Kết thúc vụ án 3)

Q11.C510: Thôn bị nguyền rủa

Q11.C511: Vượt mưa vượt gió

Q11.C512: Là quỷ núi hay có kẻ giả thần giả quỷ?

Q11.C513: Tai nạn tại nơi chụp ảnh

Q11.C514: Bao năm qua, em ổn chứ?

Q11.C515: Thả một dải cờ cầu nguyện

Q11.C516: Dấu tay hoen máu

Q11.C517: Quỷ núi cũng không giúp được

Q11.C518: Tôi không muốn quan tâm tới chuyện này

Q11.C519: Bắc Thần, cứ làm điều gì anh thích!

Q11.C520: Có muốn thông đồng làm bậy không?

Q11.C521: Người lạ với bộ râu xồm

Q11.C522: Nghi lễ tế bái quái dị

Q11.C523: Nan đề

Q11.C524: Manh mối trong bức ảnh

Q11.C525: Nồi nào úp vung nấy

Q11.C526: Khi cần thiết bán chút "sắc" cũng được

Q11.C527: Vợ tôi

Q11.C528: Xương vụn của mấy người?

Q11.C529: Số cả rồi

Q11.C530: Áp lực quá lớn

Q11.C531: Lễ hội dời núi trong đêm

Q11.C532: Thiên Huyền Nữ

Q11.C533: Manh mối kỳ lạ

Q11.C534: Cuộc chiến lý luận

Q11.C535: Thân phận của nạn nhân

Q11.C536: Nguy hiểm lúc nửa đêm

Q11.C537: Ai đang lợi dụng ai?

Q11.C538: Sóng gió thi nhau ập tới

Q11.C539: Nghi vấn trùng trùng

Q11.C540: Vấn đề có thể giải quyết bằng tiền không phải là vấn đề

Q11.C541: Nhân tài toàn năng

Q11.C542: Mẹ chồng

Q11.C543: Ý kiến mâu thuẫn

Q11.C544: Quyết định của Lục Bắc Thâm

Q11.C545: Mùi hương trên thi thể

Q11.C546: Suy đoán đáng sợ

Q11.C547: Dự cảm của La Trì

Q11.C548: Tình cũ của anh

Q11.C549: Uy hiếp

Q12.C550: Không cần lo lắng

Q12.C551: Oan gia ngõ hẹp

Q12.C552: Lén la lén lút

Q12.C553: Oan hồn

Q12.C554: Chứng cứ chắc chắn

Q12.C555: Dự cảm

Q12.C556: Nỗi lo của La Trì

Q12.C557: Kẻ đứng phía sau

Q12.C558: Bí mật của núi Tây Nại

Q12.C559: Bí mật đằng sau bí mật

Q12.C560: Chiếc bóng ấy

Q12.C561: Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ đợi phía sau

Q12.C562: Em có từng phản bội anh không?

Q12.C563: Đêm mưa căng thẳng

Q12.C564: Sai lầm của nó, để anh gánh

Q12.C565: Nhân tính vốn không có sai hay đúng

Q12.C566: Mệt rồi thì chúng ta về nhà

Q12.C567: Kết thúc

Ngoại truyện: Giáng sinh ngập tuyết