Điều kì diệu - chap 25 + 26

chap 25
( Rất là yêu bạn nào com nhé! cơ bản là càng viết càng ít com, dù biết nhiều khi các bạn không biết com gì cho phải nhưng mình vẫn thèm í! Rất hiểu tâm trạng này vì ngày xưa mình cũng đọc chùa suốt, bây h ngẫm lại thấy tội lỗi quá! )
.
.
.
.
.
.
.
.
Đã phục kích 3 tiếng đồng hồ, cả đội đặc nhiệm, người nào người nấy đổ mồ hôi như tắm. Yoochun sốt ruột nhìn đồng hồ: rốt cục là có đến hay không? Chẳng lẽ Jaejoong lại đoán sai?
.
.
.
.
.
.
.
Lại 1 tiếng đồng hồ nữa trôi qua. Mọi người dù đã vô cùng mệt mỏi nhưng vẫn không hề nới lỏng cảnh giác.
.
.
.
.
.
.
Jaejoong nhắm mắt nghỉ ngơi trong xe.
.
.
.
.
.
.
.
Một bóng người khẽ khàng tiến lại gần chiếc xe màu đen huyền bí. Không gian vắng lặng, thậm chí một tiếng gió cũng không phát ra. Hơi nóng bao chùm khắp nơi. Nam nhân trong bộ quần áo xanh bạc màu nheo mắt nhìn vào trong cửa kính xe, mỉm cười. Hắn với tư thế vô cùng thong thả rút từ trong túi xách bên mình một thứ gì đó tròn và đen thả qua khe nhỏ nơi cửa kính ô tô. Người trong xe dường như vẫn đang ngủ, không hề phát giác ra. Cái cười mỉm của hắn dần kéo giãn hơn nữa, mép nhếch lên cao, nhẹ nhàng ấn nút nhỏ bên tay trái. Khói trắng từ trong cái quả bóng đen nhỏ đó phun ra, tràn ngập xe. Bất ngờ một bóng đen khác từ đâu vụt đến khiến hắn nhất thời không kịp phản ứng. Khi định hình trở lại đã thấy một tay mình nằm gọn trong chiếc còng tay sáng loáng. Hắn hung tợn xoay người lại kháng cự, tay còn lại nhanh nhẹn rút ra khẩu súng từ trong túi. Người kia cũng không lấy thế làm lúng túng, xoay người tránh đòn, tay vẫn giữ chắc một đầu còng. Người này với lợi thế tốc độ, cũng rút ra một khẩu súng. Chỉ trong nháy mắt, hai khẩu súng cùng được giương lên, dí sát vào đầu đối thủ. Không gian xung quanh như đóng băng. Không khí vô cùng nặng nề. Không một tiếng động.
.
.
.
.
.
.
.
.
Lại một bóng đen nữa xuất hiện từ sau lưng nam nhân áo xanh. Rất nhanh nhưng không động, toàn thân không phát ra bất cứ một loại khí gì, y hệt một cái bóng. Không ai phát hiện ra người này cho đến khi hắn đến rất gần cuộc đọ sức nếu không nói là cuộc đấu sống còn. Chỉ trong một khắc, một ống tiêm nhỏ cắm phập vào gáy nam nhân áo xanh. Giọng nói trầm, thanh âm được đè thấp đến mức có thể, nghe thực dọa người:
.
.
.
- Đừng cố cử động. Vô ích thôi. Thuốc của ta chưa từng có trường hợp nào kháng cự được.
.
.
.
Nói rồi hắn từ từ rút khẩu súng trong tay nam nhân đó dễ hơn ăn kẹo.
.
.
.
- Yunho, anh còn định giương súng đến bao giờ nữa? Khống chế nốt hắn đi!
.
- Sao em lại ở đây?
.
- Tôi mà không ở đây thì vụ việc có thể xử lí được nhanh thế này à? Jae thì đã đành, sao anh lại dám thông đồng với hyung ấy mà giở trò dối gạt? Hết sức nguy hiểm!
.
.
.
Nó nhanh chóng đi lướt qua, mở cửa xe.
- Jaejoong, hyung có sao không?
.
.
.
Không có tiếng trả lời. Nó bắt đầu cuống lên:
- Hyung à....... Hyung.........
.
.
.
Nghe thấy giọng nói luống cuống, nhão nhoẹt của nó, Jae mới chậm rãi mở mắt, miệng không cười nhưng rõ ràng có ý cười.
- Changmin, em dừng lại đi. Nghe giọng em khiếp quá!
.
.
.
Nó thở phào nhẹ nhõm, tay kéo Jae vào lòng ghì thật chặt.
.
.
.
- May mà không sao!
.
- Có chút thuốc mê thôi mà, sao làm gì được hyung của em!
.
- Hyung có chuẩn bị trước?
.
- Bé ngốc, hỏi gì buồn cười vậy, tất nhiên phải chuẩn bị rồi mới dám xuất trận.
.
- Không, ý em là .... chẳng lẽ cả chuyện thuốc mê này hyung cũng đã tính trước rồi sao?
.
- Uhm. Hắn là không muốn tổn thương đến hyung, muốn bắt hyung thì chỉ có cách là thuốc mê thôi. Chỉ cần xài vài loại thuốc của Su thì mấy cái thuốc kia của hắn ắt sẽ vô dụng.
.
.
.
Quả thực vậy, mọi việc vốn nằm trong dự liệu. Han Eon là một người thông minh. Hắn không tin rằng Jaejoong đã chết. Bày ra những trò này, chẳng những trả thù giúp Jae mà còn lần ra dấu vết của Jae. Nhờ vào việc phát hiện máy nghe trộm, Jae có thể khẳng định hắn đã biết đến sự tồn tại của mình. Hơn nữa, hợp tác với nhau cũng nhiều lần, chắc chắn hắn biết cậu có thể lần được mọi đầu mối hắn để lại. Như vậy hẳn Han Eon cũng biết việc hắn bị phục kích sẵn với đối tượng lần này. Chẳng lẽ biết điều đó mà hắn còn chui đầu vào rọ? tất nhiên là không. Mục đích chính của hắn chính là Jaejoong. Đứng trên lập trường của hắn mà nói, lần này Jaejoong kiểu gì cũng đứng đằng sau chỉ đạo vụ này. Hắn chỉ cần lần theo đường dây liên lạc là có thể tìm ra vị trí chỉ huy. Theo cá tính của Jaejoong, chắc chắn cậu sẽ đứng ở một nơi nào đó gần chỗ phục kích để chỉ đạo. Vì vậy mới dẫn đến việc hắn tìm thấy xe của Jaejoong.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Tính toán được mọi sự, Jaejoong quyết định lấy chính mình ra làm mồi nhử. Một mặt Jae vẫn ở trong ô tô mọi lúc để Han Eon có thể quan sát được. Một mặt cậu để Yunho mai phục ở gần đó. Chỉ cần thấy bóng dáng của Han Eon, lập tức tấn công. Yoochun và Junsu thì không thể biết được kế hoạch này. Bọn chúng mà biết sẽ lo lắng mà hỏng chuyện. Hơn nữa, nếu không biết, Yoochun sẽ cho phục kích đúng như kế hoạch trước đó Jae vạch ra. Chỉ bằng cách đó Han Eon mới không nghi ngờ mà lọt vào bẫy.
.
.
.
.
.
.
.
.
.
Sự xuất hiện của Changmin hoàn toàn là điều bất ngờ với Yunho. Anh không thể ngờ được nó lại biết mọi việc mà đến đây. Ấy thế nhưng thực chất nó cũng nằm trong kế hoạch của Jaejoong rồi. Cậu cố tình để lộ một vài chi tiết một cách "vô tình" cho nó. Biết chuyện, chắc chắn nó sẽ không thể ngồi im một chỗ mà sẽ ra tay giúp đỡ. Không phải là cậu không tin tưởng Yunho mà chỉ đơn giản là cậu không muốn có bất kì rủi ro nào không đáng có. Mặt khác, Jaejoong muốn biết xem năng lực của Changmin đã đến mức độ nào rồi, muốn nhìn thấy thằng nhóc này trưởng thành. Cậu biết nó sẽ không làm điều gì ngu ngốc. Jae không nói hay chỉ cho nó bất cứ kế hoạch nào, để xem nó phản ứng, xử lí tình huống này ra sao. Và mọi việc quả nhiên vào quỹ đạo như dự kiến.
.
.
.
- Jaejoong, hyung nợ em một lời giải thích trong chuyện này đấy nhé!
.
- Ừ, hyung biết rồi. Đợi Yun xử lí nốt xong mấy cái kia, trên đường về hyung sẽ nói cho em.
.
.
.

.
.
.
________________________
.
.
.
.
.
.
Cảm nhận được chiếc khăn mát lạnh đang lau nhè nhẹ trên mặt mình, Jaejoong từ từ mở mắt. Hai mí nặng nề như muốn sụp xuống sau một hồi lâu cũng đã mở ra được và nhìn rõ mọi thứ xung quanh.
.
.
.
- .... Changmin.......
.
- A, hyung tỉnh rồi à? Hyung làm em sợ quá!
.
- ... hyung.....hyung làm gì mà em sợ?
.
- Trên ô tô, em tưởng hyung mệt nên nhắm mắt ngủ. Nào ngờ về sau gọi thế nào cũng không dậy. Hyung bất tỉnh 1 ngày rồi đấy!
.
- .... 1 ngày......?
.
.
.
Con số thật dọa người a!!!
.
.
.
- Em còn nói nữa? Sao khó chịu mà không nói với ai? Thật cứng đầu quá! Những gì anh nói em hoàn toàn không nghe đúng không?
.
- ...Yun.....
.
- Yun cái gì mà Yun? Phạt! Cả nhà nghe đây, không ai được nói chuyện với Jaejoong ít nhất là....2 ngày. Để xem lần sau còn dám không.
.
.
.
Jae phụng phịu, thật muốn khóc quá. Thật sự lúc ấy có thấy hơi mệt một tí, chắc tại chạy đi chạy lại lo việc lúc trước nên mới thế. Cứ nghĩ ngủ một lúc sẽ khỏe, ai ngờ nó bỗng biến thành..... 1 ngày. Rõ ràng là cả nhà hùa nhau bắt nạt Jae.
.
.
.
.
.
.
.
Nhìn đôi mắt bắt đầu ươn ướt của Jae, Yun cảm thấy mềm lòng. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì không cho Jae một bài học thì chắc cậu sẽ còn cứng đầu mãi. Thật không biết lo cho sức khỏe gì cả, tức chết! Anh dằn lòng mình lại, kéo Changmin và Junsu còn đang đứng đực ở đó ra khỏi phòng. Hơi ác một tí nhưng nếu cứ đứng đây chắc cả 3 người sẽ không chịu nổi lại chạy ra dỗ Jae mất.
.
.
.
.
.
.
Thấy mọi người đi hết rồi, Jae đành nén nước mắt lại, để dành...... khi nào gặp thì khóc tiếp.
.
.
.
.
.
.
.
Đêm xuống, Jaejoong mơ mơ màng màng trong giấc ngủ. Nói là ngủ nhưng không phải là ngủ sâu, chỉ đơn thuần là vì quá mệt mà không muốn mở mắt ra nữa thôi. Cậu thấy cửa phòng mình khẽ khàng mở ra. Bước chân nhẹ nhàng. Một bàn tay dịu dàng sờ lên trán Jae, lau mồ hôi cho Jae. Chợt Jae nghe thấy tiếng thở dài. Chắc đã phát hiện mình sốt cao hơn rồi. Jae cũng thầm thở dài trong lòng. Điều mà không mấy người biết tới đó là trong nhà này không chỉ có một mình Junsu biết về y học, thực ra Jaejoong cũng chính là một cao thủ trong lĩnh vực này, e đến Junsu cũng không đọ nổi. Chỉ có điều lần này phức tạp quá. Đến cậu còn không tìm ra được liệu pháp cho mình thì Junsu sao có thể tìm ra đây? Nó tìm ra cách khống chế thuốc được đã là quá giỏi rồi. Sức khỏe mình, Jaejoong hiểu rõ hơn bất kì người nào. Thời gian qua, thuốc của Su cũng sẽ dần không chế khắc nổi nữa. Chỉ sợ ..... . Chẳng nói đâu xa, bây giờ sức khỏe Jae đã kém lắm rồi, chỉ chạy đi chạy lại lo lắng một chút là liền phát sốt. Biết làm sao đây?
.
.
.
.
.
.
.
Anh thay khăn lạnh cho Jaejoong xong, định bụng đi thay chậu nước mới thì đã bị Jae giữ chặt lại. Anh khẽ thở ra một hơi:
- Không phải mệt sao? Sao chưa ngủ?
.
.
.
Dù rất mệt mỏi, Jae vẫn không khỏi đắc chí nhếch miệng cười:
- Haha, Yun à, không phải định phạt không nói chuyện với em 2 ngày sao? Anh mở miệng trước đấy nhé, phạt hết hiệu lực.
.
.
.
Yunho bất đắc dĩ cười khẽ, quay trở lại ngồi bên giường Jae.
.
.
.
- Anh nói cho em nghe, lần này thì bỏ qua nhưng sẽ không có lần sau đâu. Bất kể có khó chịu gì phải lập tức nói ngay, không được giấu. Không nói với anh cũng được, em có thể nói cho Changmin hay Junsu, không được chịu đựng một mình, nghe không?
.
- Rồi, biết rồi.
.
- Ngủ đi. Em sẽ nhanh khỏe thôi.
.
- Ừ, anh ngủ lại đây với em.
.
- Để anh thay nước đã rồi sẽ quay trở lại.
.
- Không, không cần. Ngủ bây giờ cơ.
.
.
.
Hết cách, anh ôm dịch người Jaejoong vào, nằm xuống bên cạnh Jae, một tay vẫn cầm chiếc khăn nhẹ nhàng thấm mồ hôi cho Jae. Nghĩ đến một ngày mình sẽ phải xa Yun, bất giác nước dâng ngập trong mắt Jae.
- Sao vậy Jae? Mệt lắm à? Đau ở đâu?
.
.
.
Jae không nói gì, chỉ lắc đầu. Điều này càng làm cho anh nóng ruột hơn. Ổn định lại tâm trạng, Jae ôm chặt lấy Yunho:
- Ngủ thôi, Yun.
.
.
.
.
Anh cũng ôm thật chặt lấy Jaejoong vào lòng.
.
.
.
.
.
.
.
_______________________
.
.
.
.
.
.
Tình hình không mấy khả quan, cơn sốt như kích thích, tác động đến tác dụng thuốc của Su. Jae càng ngày càng suy yếu. Bây giờ đến việc ngồi

1 2 3 »