Chương 16

Chương 16


Quân Lâm cùng Vũ Yên trở lại Duyệt Tân lâu, vừa đi vừa nhìn chằm chằm vào mặt nàng khiến Vũ Yên đỏ bừng mặt.

"Vũ Yên, ngươi thật đẹp!" Quân Lâm không tự giác đem lời trong lòng nói ra .

"Quân Lâm......" Vũ Yên thẹn thùng nhìn nàng, sau đó lấy ra khối ngọc khắc hình rồng đưa cho Quân Lâm, nói:"Ngươi giữ lấy đi." Nói xong liền chạy vào trong phòng .

Lưu lại Quân Lâm cầm ngọc bội kia ngẩn người, nguy rồi, nếu Vũ Yên thích mình thì làm sao bây giờ? Quân lâm thế này mới ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, nhưng là trong lòng có một tia vui sướng.

--------
"Hoàng Thượng, biên cương truyền đến văn kiện khẩn cấp, nói Ngụy tướng quân bị thương nặng, quân tâm đại loạn." Bộ binh Thượng Thư lo lắng bẩm báo.

"Hoàng Thượng, thần cho rằng phải làm nhanh chóng phái quân đội trợ giúp."

"Nhưng là ai sẽ tới lĩnh quân đây?"

"Nơi này phần lớn đều là văn thần, nên phái ai đi?"

"Đều cho trẫm câm miệng." Hoàng đế đã muốn đủ phiền quát: "Các ngươi này một đám phế vật, chỉ biết nói, hành động thực tế cho trẫm xem a."

"Phụ hoàng bớt giận." Thái tử đứng ra khuyên nhủ,"Nhi thần có một người ứng tuyển."

"Ai?" Hoàng đế hỏi.

"Cửu hoàng đệ."

"Không được." Hoàng đế lập tức phủ định. Nhị hoàng tử đứng ở đại điện nhíu mày.

"Phụ hoàng, xin nghe nhi thần một lời, cửu hoàng đệ ở đại hội săn bắn biểu hiện trác tuyệt, nhưng là vẫn khuyết thiếu kinh nghiệm, đây là cơ hội để tôi luyện." Thái tử nói, nghĩ rằng: Hừ, kẻ bất lực vô dụng, lưu lại cũng là lãng phí lương thực.

"Đây không phải trò đùa, làm sao có thể để cho một hoàng tử không có kinh nghiệm ra chiến trường được." Hoàng đế nói.

"Nhi thần cho rằng có thể." Nhị hoàng tử phụ họa nói. Thái tử kinh ngạc nhìn nhị hoàng tử, kinh ngạc hắn nhưng lại đồng ý đề nghị của mình.

"Cửu hoàng đệ mặc dù oai hùng nhưng không đủ trầm ổn, lần này đi có thể sẽ thay đổi được tính tình tiểu hài tử, sớm ngày góp sức cho Đại Lăng." Nhị hoàng tử dừng một chút,"Huống hồ có Ngụy tướng quân ở một bên giám sát, nhất định có thể bảo vệ cửu hoàng đệ an toàn."

"Được rồi." Hoàng đế nghĩ nghĩ, dù gì cũng là hài tử của mình, nếu không thể vì mình góp sức, giữ lại cũng vô dụng, con của thiên tử có thể nào là cái phế vật?

"Người đâu, truyền cửu hoàng tử." Hoàng đế nói.

"Ôi, tiểu tổ tông của ta, may mắn ngươi trở về trước thời gian, Lý công công báo lại, nói Hoàng Thượng muốn triệu kiến ngươi a." Tiểu Lan mừng đến muốn khóc.

"Nga, là chuyện gì?" Quân Lâm hiếu kỳ nói.

"Không biết nữa." Tiểu Lan nói.

"Lân nhi, trẫm thấy ngươi tính hài tử vẫn còn, nay có ngươi một cơ hội để tôi luyện, trẫm muốn phái ngươi đi biên cương trợ giúp Ngụy tướng quân, đề trợ cho ngươi sớm ngày trưởng thành. Ngươi có kiến nghị gì không?" Hoàng đế nhìn Quân Lâm nói.

"Nhi thần tạ phụ hoàng ân trọng." Quân Lâm trong lòng thầm mắng lão hồ li.

"Hảo , hảo hài tử, phụ hoàng thật vui mừng. Ngày mai phụ hoàng tiễn người một đoạn." Hoàng đế cười nói. Nhị hoàng tử kia ánh mắt cực nóng lại bắt đầu quấn quít lấy Quân Lâm, thẳng đến nàng trong lòng hô to, ta tạo cái gì nghiệt a? ( Editor: nghiệt phong lưu của mi ah =.= )

Trước ngày xuất phát, Quân Lâm trong lòng không bỏ xuống được Vũ Yên, dựa vào mỹ mạo của nàng, đi ra ngoài nhất định sẽ không an toàn, vì thế liền viết phong thư đến tướng quân phủ, thỉnh cầu sư phụ phái hai bảo tiêu đi bảo hộ Vũ Yên. Sau đó lại viết phong thư cấp Vũ Yên, đem công việc ở tửu lâu dặn dò một chút, kế tiếp là nhắc nhở nàng phải bảo trọng thân thể.

Tất cả đều công đạo xong rồi, trong lòng lại cảm thấy còn có một sự kiện chưa làm, Nhược Huyên dung nhan lại hiện lên trong đầu, ai, phải cố gắng quên nàng mới được . Sờ sờ ngọc bội Vũ Yên tặng, Quân Lâm không khỏi tự giễu: Ngươi sao có thể tham lam như vậy?

Vì thế xoay người ngồi lại, bắt đầu vẽ lại biểu đồ cấu tạo đại pháo.