Điều kì diệu - chap 20 + 21

chap 20
.
.
.
.
Cửa chính tập trung nhiều người hơn. Trời sập tối nhưng cũng có thể nhìn rõ hết có bao nhiêu tên tất cả. 2 tên đã phá cửa nhà thành công và tiến sâu vào bên trong rồi. 3 tên đứng bao bọc phía ngoài. 1 tên đứng ngay sát hàng rào và thêm 4 tay súng nữa đang nằm trên nóc căn nhà đối diện. 2 bên sườn trái phải của ngôi nhà, mỗi bên có 1 tên đứng. Rốt cục chúng là bọn nào, sao lại tấn công cơ chứ? Jae nghĩ mãi mà không thể nghĩ ra cái gì.
.
.
.
.
Có nên tìm cách tiêu diệt chúng ngay không? Nếu không diệt ngay hoặc bắt sống được một tên nào đấy mà tra hỏi ngay thì không kịp mất. Cửa nhà chúng đã phá được. Nếu muốn tìm cái gì thì cũng sẽ nhanh chóng lao vào tìm kiếm. Kết quả ra sao thì cũng sẽ rút khỏi đây rất nhanh thôi. Nếu muốn giết Jaejoong thì không thấy người, không thấy xác sẽ tỏa ra tìm hoặc chờ một dịp khác để trừ khử, như vậy thì kết thúc cũng rất nhanh. Không làm gì đó ngay thì chúng sẽ bỏ đi mất. Lúc nãy thì Jae còn khá tự tin đấy nhưng đến lần choáng váng thứ 2 thì cái lòng tự tin đó chính thức thụt xuống 1 bậc. Không phải vì Jae sợ chết mà đơn giản là vì nếu suy nghĩ bằng cái đầu thì một người biết trước biết sau sẽ không mạo hiểm mà đâm đầu vào nơi mà không biết chắc kết quả sẽ ra sao. Hơn nữa, bây giờ, Jae có quá nhiều thứ để quý trọng, để làm lý do tồn tại trên đời này. Không thể mạo hiểm được. Liếc mắt xuống đồng hồ. Giờ này chắc Yun với Min cũng sắp về rồi. Cố đợi thêm một chút vậy. Đằng nào thì lết cái "xác già" này đi bây giờ cũng khó đấy chứ đừng nói đánh với đấm gì.
.
.
.
.
.
*Pằng*
.
.
*Pằng. Pằng*
.
.
.
.
Tiếng súng vọng lại ngày càng nhanh và dữ dội hơn. Có cuộc đọ súng xảy ra sao? Hay chúng đang càn quét cái gì? Không phải chúng đang cố làm nhanh gọn, không ầm ĩ cơ mà, sao bây giờ lại đột ngột công khai như thế? Jae lắc lắc đầu mình mấy cái cho tỉnh táo rồi nhẹ nhàng tiến lại gần hơn xem xét tình hình. Đang có một nhóm áo đen khấc trang bị đầy đủ tấn công bọn chúng. Nhóm này có vẻ khá thiện chiến, giải quyết dứt khoát. Nhưng nhóm này lại là người của ai nữa đây? Sao bỗng dưng mọi chuyện lại loạn hết cả lên thế này? Khoan đã, nếu bọn chúng bắn nhau thế này, tuy mình ở giữa ngư ông đắc lợi nhưng chẳng phải sẽ diệt hết đầu mối sao? Không được rồi! Jae cố gắng lần mò đến sườn nhà bên trái, với ý định bắt sống một tên để tra hỏi.
.
.
.
.
.
.
.
.
Nghĩ lại, đã giết nhau vui vẻ thế rồi thì chẳng lẽ Jaejoong lại không góp vui. Thôi thì chỉ cần bắt sống 1 tên thôi, còn lại, coi như Jae làm phúc, giúp họ "chơi" được vui vẻ hơn. Cậu quay ngược trở lại, cúi mình đến mức thấp nhất có thể. May mắn thay, mấy bụi cây nơi này đều khá rậm và cao nên việc di chuyển cũng vì thế mà dễ dàng hơn. Cậu tiến lại gần mấy cái xe ô tô đậu gần đấy, cắt đứt dây phanh. Đường dốc ngược khiến ô tô mất phanh trôi ngược về hướng bọn chúng. Jae nhếch mép cười, nheo một mắt lại, nhẹ nhàng tặng cho nắp bình xăng một viên đạn xé gió.
.
.
.
*BUM*
.
.
.
.
Mọi thứ xung quanh như cùng bay lên với mảnh xác của chiếc xe. Khắp nơi hỗn độn. Nhóm này tưởng nhóm kia làm, nhóm kia tưởng nhóm này làm. Quả thực là một bữa tiệc "đầy màu sắc". Hôm nay quả có phần hơi quá sức đối với tình trạng của Jae hiện tại nhưng quả thực là một ngày "thú vị".
.
.
.
.
.
.
_________
.
.
.
.
.
Khi Yunho và Changmin đến nơi cùng một lúc, đập vào mắt hai người là cảnh hỗn chiến trước nhà mình. Quan trọng hơn là cái cửa nhà chắc chắn mà Changmin thiết kế đã bị phá tan nát. Jaejoong liệu vẫn còn bị kẹt ở trong nhà chứ? Jaejoong hôm nay trông có vẻ còn hơi mệt nữa. Làm sao đây?
.
.
.
.
.
.
.
Yunho và Changmin nhìn nhau. Chỉ trong vài giây trao đổi ánh mắt, họ đã đọc được suy nghĩ trong mắt đối phương. Nhanh chóng, Yunho chuyển giao một đội dưới sự chỉ huy của Changmin, một đội cho trực tiếp mình chỉ huy. Đội của Yunho tiến đi trước. Anh sẽ tiêu diệt bớt các mục tiêu quan trọng ở phía ngoài, khống chế cục diện để mở đường cho Changmin tiến sâu vào bên trong nhà. Khói lửa mập mùng. Điều kì lạ hơn cả là có đến 2 phe đang tham chiến tại nơi đây. Chúng cứ chém giết nhau lộ liệu, không sợ chính quyền hay cảnh sát bao vây. Nói đến đây lại thấy nảy sinh thêm một vấn đề. Tại sao ồn ã như thế này mà không có một lực lượng nào của chính quyền ở đây để dẹp yên bọn này. Sự việc quả thực ngày càng phức tạp.
.
.
.
.
.
.
.
.
Đội của Yunho dưới sự chỉ đạo của anh chia ra làm 2 ngả. 1 ngả hướng về phía mặt sau nhà, một ngả đánh chính diện ngay phía trước. Đang lúc hỗn độn thế này, nếu chịu khó để ý dấu kín hành tung thì chúng cũng không phát hiện ra đội thứ ba tham chiến. Anh khơi mào bằng việc ném một trái lựu đạn vào giữa vòng đông nhất của bọn chúng. Đội ta đã bao kín xung quanh, nấp tại các vị trí chốt hạ, bắn tỉa vào bên trong, không cần biết là quân áo đen hay quân áo xanh. Ngả phía sau báo cáo lên là ở nơi đây chỉ còn tồn tại quân áo đen, đã khống chế thành công. Anh nhanh chóng ra tín hiệu cho Changmin.
.
.
.
.
.
.
.
.
Nhận được tín hiệu, theo đúng phong cách làm việc của mình, cả đội của Changmin lặng lẽ tiến vào, không vội vàng nhưng vẫn rất khẩn trương. Changmin cho người lùng sục khắp nhà, lật từng ngõ ngách lên. Jaejoong mà có làm sao thì các người cứ chuẩn bị tinh thần đi. Nhìn nhà cửa chỉ mới sáng nay còn gọn gàng, sạch sẽ mà nay đã đổ nát, hoang tàn thế này, lòng Changmin dấy lên một cảm xúc không thể tả được. Hình ảnh Jaejoong nấu ăn vẫn hiển hiện rõ nét trong tâm trí nó. Bọn chết tiệt này rốt cục đến đây là vì sao?
.
.
.
.
.
.
.
Yunho tự mình tiến về mé trái của căn nhà. Phải quét sạch toàn bộ chỗ này, không được để chừa bất cứ một góc nào. Yunho bước những bước chân cẩn trọng nhưng vô cùng nhanh nhẹn đi sâu vào trong. Bốn bề im ắng, chỉ khi thoảng có tiếng bắn vọng lại từ xa. Sao lại như thế được? Đội của anh chưa tiến vào đây, nơi này không thể im ắng thế được. Anh đang tự nhủ trong lòng mình: liệu có phải anh đang đi vào cái bẫy của bọn chúng không? Nhưng đến nước này, cứ cho là đã bước vào bẫy thật đi thì cũng không còn đường quay lại nữa rồi. Yunho dằn lòng mình bước chân về phía trước. Xác người dần dần hiện ra. Chúng đã tự bắn giết nhau nơi đây? Tiếp tục đi. Tiếp tục bước đi.
.
.
Jaejoong?

.
.
Không thể nào?
.
.
Mất hết lý trí, anh vội vàng chạy đến nơi Jaejoong đang nằm ở đấy, bên cạnh một cái xác khác. Jaejoong của anh nhợt nhạt hơn bao giờ hết. Trong khói lửa, anh vẫn có thể nhìn ra được cái thứ dung dịch đỏ nhức mắt phủ đầy trên người Jaejoong của anh. Jaejoong bất động. Mắt Jaejoong nhắm nghiền. Jaejoong của anh, không thể nào........
.
.
.
.
.
.
______________
.
.
.
.
.
.
Không gian trở nên nóng hơn bao giờ hết. Không cần kiêng nể gì nữa, bọn chúng bắn giết nhau. Khói lửa mập mùng. Jaejoong căng mắt ra đi vào trong cái nơi mờ đục, ngột ngạt đấy. Nhưng cũng phải nói vì chính nhờ cái lớp dày đặc đấy mà cậu tiến vào mà cũng chẳng có mấy người phát hiện. Cánh trái này chỉ có 1 vài tên thôi, chắc xử lí được, cậu rón rén lại gần hắn. Nhanh hơn cả tiếng tích tắc của kim đồng hồ, Jae dí cái kìm điện lên cổ hắn và cũng nhanh như vậy, tên này gục xuống, không còn biết chuyện gì xảy ra nữa. Jae nhanh chóng bắn bỏ mấy tên còn lại với tốc độ ánh sáng. Đếm số lượng đạn đã bắn ra, hẳn nhiên là đã tiêu diệt được hết bọn túc trực nơi này. Jae bao quát một lượt rồi cúi xuống, cố sức kéo cái tên được "ăn điện" của cậu đi. Bỗng nhiên, một bóng người tiến lại phía này rất nhanh, biết rằng xoay chạy không kịp, Jaejoong cứa một đường trên tay tên đó, lấy máu hắn bôi lên người, lên mặt mũi mình rồi nằm ngay xuống bên cạnh hắn. Bóng người vụt đến, Jaejoong thậm chí có thể nghe thấy cả tiếng chuyển động của gió do người này tạo ra. Quả thực rất nhanh. Và rồi Jae thấy mình được nâng lên, ôm chặt. Jae nghe thấy giọng nói ấm áp quen thuộc đang nghẹn ứ mà gọi tên mình. Jae vội vàng mở mắt ra:
.
.
- Yunho?
.
.
.
Tiếng nói khẽ của Jaejoong làm anh bừng tỉnh. Anh cuống cuồng thả lỏng theo cái đẩy tay của Jaejoong.
.
.
- Jaejoong, em tỉnh rồi! Em làm anh sợ quá! Em bị thương chỗ nào? Sao nhiều máu thế này? Để anh xem nào!
.
.
Dấu máu trên người Jaejoong in đậm vào tâm trí anh, khiến tay chân anh như loạn hết cả lên. anh cuống quít lật áo tìm vêt thương trên người Jaejoong.
.
.
- Em không sao. Đây là máu của người khác. Làm sao mà anh tìm được em nhanh vậy? Ở ngoài kia thế nào rồi?
.
- Ở ngoài kia ổn rồi, em không phải lo gì cả.
.
- Uhm'....... Tên này phải giữ hắn sống để lấy tin.....
.
.
.
Chưa kịp dứt cậu nói, chợt Jaejoong phát hiện thấy có một bóng áo đen thấp thoáng sau bụi cây gần đấy. Và cái gì kia? Không, không được! Jae không kịp nói gì, vội vã dùng sức đẩy thật mạnh người Yunho qua một bên.
.
.
*Pằng*
.
.
Cả người Jae đổ ập xuống trước con mắt ngỡ ngàng của anh. Anh điên cuồng quay lại, bắn trả ngay lập tức tên bắn lén kia rồi vội vàng đỡ Jaejoong dậy:
.
.
.
- Không, Jaejoong à, mở mắt ra đi em.
.
- .......
.
- Jaejoong, Jaejoong, trả lời anh đi em........
.
- .....
.
.
.
Một Jaejoong bất động trong vòng tay anh - lần thứ 2 - làm anh hoảng loạn hơn bao giờ hết. Tại sao lúc nào cũng là Jaejoong giúp anh, lúc nào cũng là Jaejoong cứu anh? Và tại sao lúc nào đó cũng chính là lý do làm thương tổn đến Jaejoong? Anh thật tự thấy hận mình quá.
.
.
- Yunho.....
.
- Ừ, anh đây.....
.
- Đừng ghì chặt em thế, đỡ em dậy......
.
- Được, để anh..... mà....từ từ đã...... không phải em vừa đỡ đạn hộ anh sao? Em bị thương?
.
.
.
Jae nở một nụ cười tinh quái và kéo kéo lớp áo ngoài cùng của mình ra.
.
.
- Áo chống đạn?
.
- Hãy cảm ơn chúa đi vì nếu lúc trước em không giả trang thành người của chúng thì bộ áo chống đạn này cũng chẳng thể xuất hiện trên người em được.
.
.
Anh sung sướng ghì chặt Jaejoong hơn nữa. May quá rồi! Jae của anh không sao. Thật may quá!
.
.
.
Anh đỡ Jaejoong dậy nhưng chưa đứng thẳng nổi một giây, chân Jae lại khụy xuống, mọi thứ bỗng nhiên tối sầm lại, hình ảnh anh hoảng hốt gọi tên mình nhanh chóng biến dạng và rồi chìm vào bóng tối. Jae không còn cảm nhận thấy gì nữa.
.
.
.
Anh bế thốc Jaejoong lên, bước chân nhanh qua khói lửa. Xác người, cây cối, nhà cửa đang cháy phập phùng đang lùi lại phía sau. Đội

1 2 3 »