Chương 10

Editor: Broccoli
Beta: Raitguy


Quân Lâm trở lại cung, trong lòng nghĩ rốt cuộc có nên cứu Vũ Yên đang trong nước sôi lửa bỏng hay không?[ Quân Lâm! Ta xem ngươi là rắp tâm bất lương đi!*-*]

"Điện hạ, hôm nay ngài chơi vui vẻ không?" Tiểu Lan cười hỏi.

"Ừ, vui vẻ, đương nhiên vui vẻ rồi!" Quân Lâm nhu nhu cái mũi nhỏ của Tiểu Lan."Đúng rồi, Tiểu Lan, chúng ta có thể mang người ngoài vào cung hay không?"

"Ôi chao, rất khó, muốn vào cung không phải chuyện dễ dàng, hơn nữa ở trong cung không thể phạm sai lầm, bằng không nhất định là không xong đâu." Tiểu Lan cổ quái nhìn nàng.

"Ha ha, ta chỉ hỏi thôi." Quân Lâm cười cười cho qua.

"Nói, ngài không phải có nữ nhân ở bên ngoài chứ?" Tiểu Lan mặt không chút thay đổi nghi vấn hỏi Quân Lâm, rất giống thê tử tra hỏi trượng phu.

"Tiểu Lan, ngươi rất có sức tưởng tượng đi? Ta như thế nào khả năng có nữ nhân?" Quân Lâm thật muốn cười to, nàng cũng là nữ nhân nha, ôi chao, nhiều lắm...... Ách...... Nhiều lắm là thầm mến nữ nhân đi?

"Hừ, ngày hôm qua không phải đã tới hai người sao!" Tiểu Lan bỉu môi nói.

"Ha ha, đó là Hoàng Thượng ban cho, không phải ta muốn!" Quân Lâm buồn cười nói."Được rồi, chúng ta đi ăn cơm đi." Quân Lâm lôi kéo Tiểu Lan đi dùng cơm.

Buổi tối, Quân Lâm nghĩ tới nghĩ lui cảm thấy chính mình nên tìm việc để làm,cả ngày nhàn rỗi không có việc gì cảm giác không thoải mái. Hơn nữa giống như hôm nay muốn giúp người mới nhận ra mình như vậy không tiền đồ? Xem ra là hảo hảo lợi dụng một ngàn lượng hoàng kim kia cho tốt.

"Ha ha, thiên tài ta đây khả năng sẽ làm nên đại thần thoại nha." Quân Lâm nghĩ nghĩ liền si ngốc nở nụ cười.

Sáng sớm hôm sau, Quân Lâm liền chạy ra cung.

"Đại ca, đại ca." Quân Lâm vừa thấy Ngụy Viễn Chinh liền gọi lớn.

"Chuyện gì vậy? Quân Lâm, hôm nay muốn cùng đại ca học kiếm hay là ......" Ngụy Viễn Chinh cười đến ái muội.

"Huynh nghĩ đi đâu vậy? Đại ca, ta muốn buôn bán, nhưng là kinh thành ta lại không quen, đại ca có bằng hữu làm việc buôn bán hay không?" Quân Lâm trừng mắt nhìn Ngụy Viễn Chinh liếc mắt một cái nói.

"Ừm...... Có thì có, bất quá đã lâu không liên hệ. Đại ca là trở về nghỉ ngơi, qua khoảng thời gian còn phải hồi biên cương nữa." Ngụy Viễn Chinh nghĩ nghĩ nói, "Nếu thật sự đệ muốn làm, đại ca có thể giới thiệu người cho đệ."

"Tốt quá." Quân Lâm vui vẻ gật đầu.

Giữa trưa, xuống ngựa tại một khách điếm.

"Tịch huynh, đã lâu không gặp." Ngụy Viễn Chinh ân cần thăm hỏi bằng hữu nhiều năm không gặp.

"Ha ha, đúng vậy, hiện tại Ngụy huynh đều đã là Đại Danh trấn quốc tướng quân lừng lẫy ." Tịch Thiên Minh cười nói.

"Haha, đúng rồi, đây là đệ đệ kết bái của ta - Quân Lâm. Quân Lâm, vị này là hảo bằng hữu của đại ca - Tịch Thiên Minh." Ngụy Viễn Chinh vì hai người giới thiệu.

"Tiểu đệ bái kiến Tịch đại ca." Quân Lâm khom người chào hỏi.

"Khách khí khách khí, vị tiểu huynh đệ này vừa thấy chính là nhân trung long phượng (*) nha." Tịch Thiên Minh cười nói.

"Ha ha, ngươi đừng khen hắn, nếu không hắn lại kiêu ngạo." Ngụy Viễn Chinh cười nói.

"Đại ca." Quân Lâm ý bảo Ngụy Viễn Chinh đề cập chính sự.

"Ừ, biết biết. Tịch huynh, trước hết nghe ta nói, huynh đệ của ta muốn làm buôn bán, bất quá hắn chưa biết nên làm gì , cho nên ta nghĩ mời huynh hỗ trợ." Ngụy Viễn Chinh nói.

"Sao? Quân Lâm huynh đệ là muốn buôn bán cái gì?" Tịch Thiên Minh tò mò, vị tiểu huynh đệ này tuổi còn trẻ, thoạt nhìn lại có khí chất cao quý, vì sao lại muốn buôn bán vất vả chứ?

"Tiểu đệ muốn mở tửu lâu." Quân Lâm nói.

"Ừm, ta thì kinh doanh ngọc khí, nếu đệ muốn mở tửu lâu , ta không thể giúp gì." Tịch Thiên Minh thẳng thắn.

"Ha ha, Tịch đại ca, đệ đối với kinh thành không quen, chỉ là muốn tìm một cửa hàng mặt tiền, nếu ở chỗ đông người thuận tiện càng tốt ." Quân Lâm cười nói.

"Ừ, nếu vậy ta đây cũng có thể hỗ trợ, chính là đến lúc đó khai trương, Quân Lâm đệ cũng đừng quên mời khách nha." Tịch Thiên Minh cười nói.

"Đương nhiên đương nhiên." Quân Lâm nâng chén,"Kia tiểu đệ trước hết đa tạ Tịch đại ca ."

"Được, thật tốt quá." Ngụy Viễn Chinh cười bưng lên rượu, nói, "Hôm nay chúng ta chúc mừng trước một phen."

"Tốt." Tịch Thiên Minh cũng nâng chén nói.


Chú thích:
  (*) nhân trung long phượng : Rồng, Phượng trong loài người. Ý bảo là người có khí chất.