Chương 9

Editor: Broccoli
Beta: Raitguy


Quân Lâm đang chuẩn bị ngủ, lại nghe thấy tiếng đập cửa. Vì thế nàng đứng dậy mở, chỉ thấy hai vị cô nương thanh tú đứng ở ngoài cửa.

"Nô tỳ Cẩm Liên [ Cẩm Y ] tham kiến điện hạ." Hai vị cô nương khuất thân nói.

"Các nàng...... Đã trễ thế này, đi ngủ đi." Quân Lâm có chút xấu hổ.

"Xin cho nô tỳ hầu hạ điện hạ ngủ." Hai người cùng kêu lên.

"Ách...... Ta còn không có chuẩn bị tốt, các nàng trước hết ở tại Phong Ảnh các đi." Quân Lâm đỏ mặt nói, thật không có tiền đồ, người ta là nữ nhân cũng không để ý , ngươi còn rụt rè không chuẩn bị tốt cái gì?

"Dạ, điện hạ." Hai người nhìn thoáng qua, liền không hề yêu cầu thị tẩm .

"Đi thôi." Quân Lâm huy phất tay.

"Nô tỳ cáo lui." Hai người rời đi.

Quân Lâm ở trong phòng xoa xoa cái trán, thiếu chút nữa mồ hôi đổ như mưa.

Ngày hôm sau, Quân Lâm cùng Tiểu Lan nói:"Ta muốn ra cung một chuyến, trước khi chạng vạng liền trở về, lần này mọi người cũng đừng lo lắng ."

"Điện hạ, có cần mang hộ vệ theo hay không?" Tiểu Lan lo lắng.

"Không cần , làm gì có ai đột nhiên nhảy ra giết một tiểu tử vô danh như ta chứ ." Quân Lâm buồn cười nói, cho rằng Tiểu Lan lo lắng quá thôi.

"Vâng, vậy người đi sớm về sớm." Tiểu Lan giúp nàng chỉnh trang y phục nói.

Quân Lâm vừa đến tướng quân phủ, đã lớn tiếng kêu lên: "Đại ca, đại ca, đệ đến rồi đây."

"Quân Lâm, đệ tới rồi. Haha, tới vừa lúc, đại ca mang đệ đi một nơi chơi vui." Ngụy Viễn Chinh lôi kéo tay nàng cười nói.

"Cái gì, nơi nào tốt như vậy chứ?" Quân Lâm hiếu kỳ nói.

"Đi rồi đệ sẽ biết." Ngụy Viễn Chinh công đạo vài câu liền lôi kéo Quân Lâm xuất môn .

Hai người đi vào Phiêu Hương lâu — kỹ viện nổi danh ở kinh thành, tú bà vừa thấy hai người mặc đẹp đẽ quý giá liền đón hai người tiến vào.

"Hai vị, cô nương ở lâu chúng ta đều ôn nhu như nước, không biết hai vị chọn ai đây?" Tú bà kiều mỵ nói.

"Chúng ta muốn gặp Vũ Yên cô nương." Ngụy Viễn Chinh cười nói.

"Này...... Vũ Yên của chúng ta rất quý giá nha." Tú bà trong mắt sáng lên. Ngụy Viễn Chinh lấy ra một thỏi hoàng kim cấp nàng, tú bà liền cười hì hì gọi người dẫn đường .

"Đại ca, này Vũ Yên cô nương là ai vậy?" Quân Lâm hỏi.

"Nàng là hoa khôi của lâu, tuổi còn trẻ nhưng tài danh lan xa, đại ca cũng là nghe danh mà đến, muốn diện kiến phong thái cô nương này." Ngụy Viễn Chinh cười nói.

"Ân, đại ca cũng là văn nhã chi sĩ (*) sao?" Quân Lâm cười trêu nói.
"Làm gì có chứ, đại ca chỉ là một gã vũ phu, đến xem một chút thôi ." Ngụy Viễn Chinh cười ha ha nói.

Nói xong hai người liền được đưa Trích Nguyệt các của Vũ Yên.

Chỉ thấy trong các đã có vài tên công tử chờ cô nương kia . Nhìn xem cũng là quý tộc đệ tử đi.

Quân Lâm cùng Ngụy Viễn Chinh chọn vị trí gần cửa sổ ngồi xuống, vừa uống rượu vừa chờ đợi.

Khoảng một khắc trôi qua, liền thấy một cô nương thân bạch y ôm cầm tiến vào, ngẩng đầu khom người hướng mọi người hành lễ, Quân Lâm vừa thấy, thầm nghĩ: Thật sự là mỹ nhân tuyệt sắc, cùng Nhược Huyên không thua kém nha.

"Vũ Yên bái kiến các vị công tử." Kia thanh âm dễ nghe khiến người nghe xong cảm thấy thoải mái vô cùng.

Quân Lâm nhìn Vũ Yên ngây ngô cười, Ngụy Viễn Chinh vừa thấy bộ dáng khôi hài của nàng, liền nhẹ giọng nói:" Quân Lâm nếu thích, đại ca liền giúp đệ đoạt cô nương này."

"Đại ca......" Quân Lâm giận Ngụy Viễn Chinh liếc mắt một cái, hiện nay phiền toái của nàng đã quá nhiều , nào dám lại mang phiền toái trở về a?

"Ha ha, Quân Lâm đừng thẹn thùng, anh hùng khó qua ải mỹ nhân , đại ca hiểu được hiểu được." Ngụy Viễn Chinh chỉ lo giễu cợt đệ đệ đơn thuần này.

Lại nói Vũ Yên ánh mắt khinh thường nhìn đến bọn công tử này, vẫn là nhịn không được chán ghét, qua ba ngày nữa nàng sẽ qua mười sáu , đến lúc đó phải chính thức treo biển tiếp khách , nghĩ đến thật bi ai. Đợi nàng quay đầu vô ý tiếp xúc đến Quân Lâm ngây ngốc mỉm cười, thầm nghĩ: Sao lại có ánh mắt tinh thuần như thế? Bất quá, đến thanh lâu khẳng định cũng không phải cái gì tốt !

"Vũ Yên xin vì các vị khảy một bản [ thanh phong ], có được không?" Vũ Yên thản nhiên cười, khiến mọi người đầu óc một trận mê muội.

Quân Lâm nghĩ rằng ở chốn thanh lâu lại có thể đàn khúc [ thanh phong ] này, xem ra Vũ Yên cô nương này là vị nữ tử tốt, chỉ tiếc bị kỹ viện này huỷ hoại . Nghĩ nghĩ, lại không tự giác vì nàng đau lòng.

"Đại ca, huynh thích nàng sao?" Ở thời điểm Vũ Yên đạn tấu, Quân Lâm nhẹ giọng hỏi Ngụy Viễn Chinh.

"Ha ha, thích." Ngụy Viễn Chinh đang nghe không hiểu ý cảnh trong khúc nhạc, nhất thời cảm thấy có điểm nhàm chán, lại nói thêm: mỹ nhân ai mà không thích chứ?

"Vậy đại ca có ý định đem nàng cưới về hay không?" Quân Lâm nói, nghĩ rằng cô nương như vậy hẳn là một hiền thê lương mẫu.

"Ha ha, Quân Lâm đừng nói đùa, đại ca đệ là tướng quân, thường ra chiến trường, không biết ngày mai sống hay chết, như thế nào khả năng để cô nương người ta lấy lầm người rồi lỡ cả đời được chứ ?" Ngụy Viễn Chinh cười khổ nói.

"Nhưng là như vậy vẫn tốt hơn so với ở trong này." Quân Lâm không hiểu.

"Đệ sẽ không biết lòng của nữ nhân đâu." Ngụy Viễn Chinh thở dài.

"Huynh thì biết chắc." Quân Lâm liếc hắn một cái, thầm nghĩ: Ta cũng là nữ nhân làm sao không hiểu?[ hắc hắc, Quân Lâm cẩu thả, bây giờ biết mới là lạ!]

Vũ Yên đang khảy đàn nghe hai người Quân Lâm trò chuyện, nghĩ hắn quả nhiên là tên thô tục! Đáng thương Quân Lâm còn không biết chính mình bị người chán ghét .

Khúc đã hoàn, Vũ Yên đứng dậy nói: Các vị công tử chê cười.

"Cô nương khiêm tốn ." Quân Lâm cười nói. Nào biết Vũ Yên không để ý tới nàng, làm hại nàng xấu hổ sờ sờ đầu.

"Vũ Yên cô nương, cô đàn thật hay!" Một tên ăn chơi trác táng nói. Phỏng chừng hắn cũng không hiểu gì, chỉ thấy Vũ Yên mỉm cười, xem như cảm tạ hắn tán thưởng đi.[ xùy, xem vẻ mặt hắn như heo!!!!, Quân Lâm, không phải là ngươi ghen tị người ta được Vũ Yên cô nương mỉm cười à?]

"Vũ Yên còn có việc, trước thất bồi ." Vũ Yên khom người hành lễ liền rời đi , mọi người lưu luyến không rời nhìn theo nàng.

Ngụy Viễn Chinh lôi kéo Quân Lâm đi ra, chỉ thấy tú bà nghênh diện mà đến, cười nói:"Các vị công tử, ba ngày sau, Vũ Yên cô nương của chúng ta bán đấu giá đêm đầu tiên, không biết các vị công tử hứng thú, thỉnh đến đúng giờ nha!" Nói xong lại lắc lắc mông cười ly khai.

Quân Lâm mặt nhăn mày nhíu, nguyên lai Vũ Yên cô nương vẫn là khuê nữ trong sạch, có nên giúp nàng hay không? Không cứu, trong lòng không thoải mái, cứu rồi thì nào an bài như thế đây? Nàng ngẩng đầu nhìn xem đại ca.

Ngụy Viễn Chinh cười nhìn Quân Lâm nói: "Nói thật, Quân Lâm, nếu thực sự thích thì phải nắm chắc. Đại ca ủng hộ đệ!" Hắn vỗ vỗ ngực nói.
Chú thích:
  (*) văn nhã chi sĩ: đại khái là thi sĩ thư sinh, văn chương nho nhã