Chương 7

Editor: Broccoli
Beta: Raitguy

Đi theo hướng tây, rốt cục cũng thấy được tường cung, đợi đến lúc Quân Lâm trở lại Tấn Thắng cung thì trời đã chạng vạng .

"Điện hạ của ta, ngài đi đâu vậy ?" Tiểu Lan vừa nhìn thấy Quân Lâm liền dậm chân oán giận nói.

"Ha ha, ta là nhàn rỗi nhàm chán liền ra cung đi dạo a." Quân Lâm cười ha ha nói.

"Hừ, ngài thì thảnh thơi , hại nô tỳ thật thảm!" Tiểu lan chu chu miệng nói.

"Ha ha, Tiểu Lan tức giận sao? Về sau ta không như vậy nữa , khi nào xuất cung khẳng định sẽ báo với ngươi một tiếng, được chứ?" Quân Lâm lấy lòng nói.

"Aizz, nô tỳ đối với ngài không còn biện pháp, ngài nhanh đi gặp nương nương đi, bây giờ nương nương hẳn là vẫn còn rất lo lắng!" Tiểu Lan thúc Quân Lâm nói.

"Ừ, ta đi ngay." Quân Lâm cười cười liền chạy mất.

"Lân nhi, con đi đâu vậy ?" Tấn phi vừa thấy nàng tiến vào liền lôi kéo tay nàng hỏi.

"Nương, con nhàm chán liền ra cung đi dạo một chút." Quân Lâm cười nói.

"Con thật là, ra cung cũng không nói một tiếng, hại nương vì con lo lắng. Vừa rồi Hoàng Thượng truyền chỉ, nói ngày mai cử hành đại hội săn bắn, muốn hoàng tử công chúa đều trình diện, con cần phải chuẩn bị cho tốt, trăm ngàn lần phải bảo vệ mình." Tấn phi lo lắng nói.

"Vâng, thần nhi đã biết." Đại hội săn bắn? Quân Lâm rất ngạc nhiên, bởi vậy thập phần chờ mong, nàng không nhịn được hưng phấn mà cong lên khóe môi.

"Tốt lắm, con đi rửa mặt chải đầu đi, đợi lát nữa qua đây dùng bữa tối." Tấn phi sờ sờ đầu nàng, hiền lành nói.

##Hôm sau##

Một vị nam nhân trung niên mặc long bào oai hùng ngồi ở trên long ỷ , Quân Lâm nghĩ rằng này đại khái chính là "Phụ hoàng" của nàng . Đơi tất cả mọi người đến đông đủ, nàng liền cảm thụ được một đạo tầm mắt khinh miệt nhìn chằm chằm mình.

Nàng nhìn theo hướng tầm mắt kia, dùng ánh mắt nghi hoặc hỏi Tiểu Lan.

"Điện hạ, hắn chính là kẻ thường khi dễ ngài - nhị hoàng tử, ngài phải cẩn thận hắn." Tiểu Lan lo lắng nói.

"Ừ, ta biết rồi ." Quân Lâm gật gật đầu, không hề nhìn về phía nhị hoàng tử kia, ở trong mắt nàng , nhị hoàng tử kia hành vi thật ngây thơ , nhưng không có nghĩ tới vị kia ở trong triều có thế lực cùng thái tử đối địch.

"Các hoàng nhi của trẫm đâu? Đều bước lên đi." Thanh âm hoàng đế hùng hậu vang lên.

Các vị hoàng tử đều bước ra khỏi hàng, Tiểu Lan đẩy đẩy Quân Lâm, ý bảo nàng cũng bước ra đi, Quân Lâm mới lấy lại tinh thần vội vàng theo nhóm hoàng tử bên cạnh đi lên.

"Tốt lắm, hôm nay để cho trẫm thưởng thức một chút võ nghệ của các hoàng nhi luyện được như thế nào, đợi lát nữa lấy một nén nhang làm thời gian hạn định, các ngươi lập tức xuất phát, trong các ngươi ai săn được nhiều nhất, trẫm liền ban cho hắn danh hiệu dũng sĩ." Hoàng đế vui vẻ cười,"Kiền Anh, phân phó thị vệ bảo hộ các hoàng tử an toàn."

Tiếng kèn vang lên, nhóm hoàng tử đều hướng về phía trước, sợ bị bỏ lại phía sau. May mắn Quân Lâm cưỡi ngựa cũng khá, nhưng là bắn tên chỉ thử qua một lần cho vui, không biết có thể bắn tới con mồi hay không?

"Ta rất ngạc nhiên, cửu hoàng đệ yếu đuối đi nơi nào rồi ?" Đột nhiên toát ra đến thanh âm dọa Quân Lâm thất kinh một trận.

"Nguyên lai là nhị hoàng huynh." Quân Lâm âm thầm trấn định, khẽ cười nói.

"Ngươi không sợ ta?" Nhị hoàng tử Lăng Phong bí hiểm nhìn Quân Lâm, thâm thúy con ngươi đen để lộ làm người ta phát run.

"Ha ha, huynh là hoàng huynh của ta, đệ vì sao phải sợ huynh chứ? Chẳng lẽ nhị hoàng huynh còn có thể đem tiểu đệ ăn thịt sao?" Quân Lâm chuyển tầm mắt, không nhìn đến ánh mắt chăm chú làm nàng phát run kia.

"Đúng vậy, ta như thế nào có thể thương tổn hảo đệ đệ của ta chứ?" Lăng Phong tới gần Quân Lâm, phát ra hơi thở trầm trọng về phía nàng. Quân Lâm thân mình run lên, vội vàng truy ngựa rời xa hắn. Thầm nghĩ: không nên ở gần tên nhị hoàng tử biến thái này, chẳng lẽ hắn yêu đệ đệ của mình, cho nên muốn khi dễ mình khiến cho mình chú ý hắn đi? Hức, cửu hoàng tử kia thật đáng thương quá đi? Nghĩ thôi cũng đáng sợ , nàng giá ngựa chạy xa Lăng Phong, hắn cũng không đuổi theo, chính là cười nhìn bóng dáng nàng rời đi, nói nhỏ:"Muốn chạy trốn, hừ, không dễ dàng như vậy!"