Điều kì diệu - chap 3 + 4 + 5

CHAP 3
part 1
- Jaejoong! Ăn nốt bát này rồi đi đâu thì đi.
- Min ah, anh đã ăn hai bát rồi. Em mà nhồi nữa là anh biến thành con heo đấy!
- Con heo thì càng tốt. Ăn đi. Người thì toàn xương mà la biến thành heo! Ăn!
- Không, ăn nữa là anh chết đấy!
- Chết cũng phải ăn. Không ăn thì không đi đâu cả. Không nói nhiều nữa, ăn đi!
Jae tấm tức nhìn Min, xúc thìa cơm vào miệng. Cậu biết là nó lo cho cậu nhiều nhưng thực sự là cậu không ăn nổi nữa rồi.
........
Từ khi cậu nhặt nó về, đã ốm không biết bao nhiêu lần nhưng chưa lần nào cậu bị ngất đi liên tiếp hai lần như vậy, cũng chưa lần nào ốm kéo dài hơn 1 tuân và cũng chẳng lần nào nặng đến nỗi phải vào viện cả. Vậy mà lần này lại khác. Nó lo lắm chứ! Thế mà lại không chịu ăn gì cả. Gọi là 2 bát chứ cái chỗ cơm đấy mèo ăn cũng chẳng đủ no. Đã thế lại còn ham hố đi chơi, cứ nằng nặc đòi ra cái công viên gần nhà vẽ vời. Đã khỏe hẳn chưa? Lỡ ngất ra đấy thì làm thế nào? Lại còn nhất quyết không cho nó đi cùng, bảo phải có không gian riêng. Thật hết cách!
- Chuyện kia thế nào rồi?
- Em chỉ biết hiện giờ nó ở Seoul này thôi nên đưa anh về đây luôn. Chính xác là ở đâu thì cần thêm thời gian.
Jae gật nhẹ đầu.
Đó chính là bảo vật thứ hai, một tuyệt phẩm được tạo ra không dành cho người phàm tục: Mộc kì lân. Tượng được tạc trên khúc gỗ ngàn năm tuổi. Từng thớ, từng vân trên gỗ như được sinh ra chỉ để tạo nên bức tượng này. Nó xuôi xuống như chiều lông của kỳ lân. Mắt kì lân được khéo léo chọn tạc ở hai vân gỗ sậm màu, có đường xoáy sâu, khiến người ta ngỡ tưởng như đó là đôi mắt thật. Kỳ lân có dáng đứng oai phong, kiêu hùng. Tinh xảo hơn, bao bọc bên ngoài kì lân là lớp thủy tinh dày chừng độ 2mm làm người xem như thấy kì lân vừa bước từ dưới nước lên. Nếu nói mộc kì lân là tuyệt phẩm trên thế gian hẳn nhiên không phải là nói quá.
- Jae hyung, em còn mở một xưởng tranh cho anh đấy! Chúng ta sẽ còn ở Hàn Quốc dài dài nên em đã mua luôn căn nhà này và một xưởng tranh cho anh ở dãy phố đối diện đấy! Em cũng sẽ vào làm ở một tòa báo gần đây để tiện thu lượm tin tức. Anh thấy thế nào?
- Mọi việc em đã liệu xong hết rồi thì hỏi anh làm gì?
- Ơ kìa, dỗi à? Thôi, đừng dỗi mà - *mắt cún con* - đi! em đưa anh đi xem xưởng tranh nhé!
Không để cậu kịp nói câu nào, nó kéo cậu ra xe, lái đi.
- ở dãy phố đối diện thì đi thì đi bộ cũng được, cần gì đi xe?
- Đi nhiều em mỏi chân, không thích thì anh xuống mà đi bộ, em sẽ chạy xe chậm lại để đợi anh.
Cậu bĩu môi quay đi. Nó phì cười với cái điệu bộ quá sức đáng yêu này. Chẳng lẽ lại nói ợ anh mệt nên đi xe à? hay bảo rằng đã yếu còn cứ thích ra gió? Mà dù nói kiểu nào thì với tính cách đó, anh ấy cũng sẽ xuống xe đi bộ. Thôi thì cứ nhận về mình cho nó lành.
Nó kéo cậu vào một cái xưởng nhỏ. Bên trong sơn toàn màu trắng. Các khung treo, giá vẽ, cọ vẽ, màu nước, màu bột, sơn,... đều được nó chuẩn bị đủ cả. Cậu thích thú tiến vào trong, lướt tay mềm qua mọi thứ, mắt ánh lên niềm hạnh phúc, miệng khẽ reo lên thích thú. Nó đứng tựa người vào cửa, mắt dõi theo mọi cử chỉ của cậu. Cậu như đứa trẻ được người lớn cho kẹo vậy. Mọi biểu hiện của cậu đều khiến nó vui sướng. Môi nó vẽ lên nụ cười rạng rỡ.
- Min ah, sao em biết hyung thích loại màu này?
- Min ah, sao em biết loại giấy này hay vậy?
- Min ah, ...
- Min ah, ...
những tiếng 'Min ah' reo lên khe khẽ, liên tục cùng sự thích thú lẫn đâu trong đó khiến Min không khỏi bật cười. Hyung vui đến vậy cơ à? Min cũng vui lắm!
___________________________
Yunho đã về đến Hàn Quốc. Anh được phân cho một căn hộ cao cấp tại trung tâm thành phố. Thật ra, việc cấp nhà cho anh quả là một điều thừa thãi. Đây là đâu cơ chứ? Là Hàn Quốc đấy! Là mảnh đất anh sinh ra và lớn lên. Ở nơi này, anh có cả tòa biệt thự ấy chứ! Cha anh vốn là nhà tài phiệt bậc nhất châu Á nhưng từ xưa, anh vốn là đứa con ngang tàng, ngỗ nghịch nên anh đã rời nhà mà không cầm một đồng nào của ông. Có chăng, cũng chính nhờ bản tính đó mà anh đã quyết định theo cái nghề này.
Căn hộ của anh khá rộng rãi. Sàn căn hộ được lát bằng gỗ mộc. Bộ sa lông, giường, tủ, rèm đều được chủ nhân của nó chọn lựa kĩ càng cùng tông với sàn nhà. Toàn bộ căn hộ có thể được tả bằng 5 tiếng: đơn giản nhưng tinh tế.
Đến sở làm việc, anh bước ngay vào phòng lãnh đạo cao cấp. Đường đến căn phòng đó rất sáng. Đèn chiếu hắt lên từ dưới sàn, đèn rọi xuống từ từ trần nhà, đèn lóe ra từ hai bên cánh. Cũng phải đến 8 năm nay anh không bước chân vào nơi này. Ôi, vẫn "sáng chói" như ngày nào. Anh đã nhiều lần khuyên thầy nên bớt cái tật chơi nổi đi rồi, dù sao đây cũng là sở mật, có nhất thiết phải thế này không? Anh bước qua cả thảy 7 cánh cửa, mỗi cửa có một đặc điểm khác nhau: cửa thì zigzac, cửa thì đinh gai. cửa thì chữ thập,... muôn hình muôn vẻ. Vào đến trong phòng, mọi người vỗ tay chào đón anh nhiệt liệt. Tất nhiên, mọi người ở đây là ám chỉ các lãnh đạo đang ngồi trong cái phòng này. Với cái nghề này, chẳng thể tin tưởng được ai nên chuyện anh và đội của anh phá cái tổ chức lớn nhất nhì châu Âu kia tuyệt nhiên không nhiều người biết.
- Yunho, từ nay cậu sẽ phụ trách khu vực Đông Á này. Hãy làm cho tốt vào. Ta tin tưởng ở cậu. Chúc mừng cậu được thăng chức.

- thầy ...
Yunho xúc động nhìn lên người đàn ông to lớn trước mặt mình. Anh vốn là người khá cao to nhưng với người đan ông này, anh chỉ như đứa trẻ mà thôi. Phải rồi, ông chính là người trước đây đã nhìn thấy được tài năng của anh mà chấp nhận anh vào tổ chức, là người trực tiếp chỉ dẫn cho anh từng đường đi nước bước. Ông cũng chính là người quản lý cục liên hợp tình báo châu Á, là người đưa anh lên vị trí ngày hôm nay.
Sau buổi làm việc, ông cùng anh ra quán ăn mà trước đây 2 thầy trò vẫn thường ghé sau mỗi buổi tập luyện. Đây chỉ là một quán nhỏ ven đường thôi nhưng món ăn rất ngon. 2 người gọi 2 suất thịt nướng thật lớn và 2 chai soju. Có lẽ cũng phải đến 8 năm rồi, 2 người mới có thể đàng hoàng ngồi ăn uống, trò chuyện với nhau thoải mái như vậy. Mọi lần, do đặc điểm công việc, 2 người chỉ trao đổi nhanh qua bộ đàm. Lần gặp nhau lâu nhất chắc cách đây 2 năm, họ gặp mặt nhau trong 5 phút để chuyển giao công việc.
2 người đã trò chuyện rất nhiều và cũng ăn uống thật thoải mái. Câu chuyện của 8 năm, câu chuyện của những sóng gió, của những máu và nước mắt, 1 khi đã tuôn trào thì biết đến bao giờ mới là điểm dừng đây?
___________
- Yunho, con đã lớn, đã chững chạc thật rồi. Tuy nhiên, con nên nhớ, để ngồi vào vị trí này thì con vẫn còn quá non nớt...
Anh gật đầu.
- ... nhưng ta nghĩ con sẽ làm được nên bổ nhiệm con. Từ nay, con sẽ không phải nằm vung, không phải ra ngoài nhiều nữa nhưng thực ra không hề nhàn nhã hơn đâu. Công việc thậm chí còn vất vả và nguy hiểm hơn. Con phải hết sức cố gắng.
__________________
.Thỏ Ty Tử.
.
.
_______________
part 2
Sau những nỗ lực vô cùng ... tuyệt vời, Jae đã thuyết phục được Min "thả" cậu ra đi chơi một mình. Khổ, cậu có yếu thế đâu, chỉ là lần này ốm nặng hơn một tí thôi. Mà con người, ai chả có lúc ốm đau. Nếu yếu thế, cậu đã không tốt nghiệp "hạng vàng" tại học viện chuyên đào tạo sĩ quan quân sự, thậm chí sau khi tốt nghiệp một thời gian, với nhiều chiến công hiển hách, cậu còn làm đến chức trung tá. Trung tá cơ đấy, là trung tá khi tuổi đời còn quá trẻ. Nó lo gì nào? Ra đường cậu tha không ăn hiếp người khác chứ ai bắt nạt nổi cậu? Mà thôi, bỏ qua. chắp nhặt trẻ con thì hết cả ngày. Tất cả chỉ tại cái vẻ ngoài của cậu thôi. À, cả cái "khả năng ốm vặt" siêu đỉnh nữa. Cái vỏ này khiến chẳng ai cảm nhận sức lực thật của cậu. Nghĩ đến, cậu lại thấy phiền lòng.
Sáng sớm, Jae lại thơ thẩn ôm giá vẽ, bảng màu lượn lờ đến công viên gần nhà.
Cậu phát hiện ra cái hồ nước nho nhỏ ở đó.
Đi tới đi lui, cậu tìm được một góc khá khuất. Ngắm hồ từ góc này sẽ thấy được quang cảnh toàn hồ: nào cây cỏ, hoa lá, nào cây cầu nho nhỏ, cả mấy chú thiên nga vừa sà xuống nữa.
Mỗi tội, ở góc này hơi gồ ghề, khó lòng mà dựng vững được giá vẽ. Cậu cúi xuống, lui cui phủi phủi lá khô dưới đất. Cậu lại nhanh nhẹn quay ra sau, kiếm hòn đá phẳng phẳng đặt vào mấy chỗ lõm. Mấy nơi đất lồi lên quá thì cậu lấy chân, ra sức đạp đạp, gẩy gẩy bớt đất lên. Cậu dùng cả sức nặng của mình, thật lực nhảy nhảy, dậm dậm lên mấy chỗ ấy. Trông Jae hiện giờ thật chẳng khác gì mấy đứa trẻ chuyên đi nghịch đất cát, lem cả ra quần áo. Mặt mũi thì lấm tấm mồ hôi. Thể nào về nhà cũng bị "bố mẹ" la.
_____________________
Yunho biết gần nhà anh có một công viên thường xuân. Gọi là công viên thường xuân bởi lẽ ở quanh hồ nước của công viên đó trồng rất nhiều loại cây. Nhưng những cây này đều có một đặc điểm chung: lá xanh quanh năm. Điều này khiến ta liên tưởng: mùa xuân ở nơi đây là vĩnh cửu. Ngay từ hôm chuyển tới căn hộ này, anh đã chọn đó làm nơi lý tưởng để chạy thể dục buổi sáng. Tập thể dục đều đặn giúp anh có được sức khỏe tốt. Có sức khỏe thì anh mới có thể bảo vệ được những điều quý giá trong cuộc đời mình. Luôn tâm niệm là vậy nên hầu như không ngày nào là anh không tập thể dục, kể cả khi còn nằm vùng ở bên Pháp.
Chạy qua hàng cây lá đỏ, chạy qua khuôn viên nuôi những chú thỏ, anh tiến đến bên hồ nước.
Hồ nước mùa thu thật thanh bình. Mặt hồ yên tĩnh, phẳng lặng, có nét gì đó trong trẻo, như mắt của một người mà lòng anh mãi không thể quên. Chạy đến cây cầu. Anh nghĩ hẳn đứng từ đó sẽ nhìn thấy được những điều mà từ những nơi khác sẽ không bao giờ có thể thấy được.
Đứng trên cây cầu, anh đưa mắt nhìn khắp xung quanh. Với anh, nơi đây quả thực là thiên đường. Chợt anh đứng hình.
Kia ... chẳng phải là bóng áo trắng mà anh vẫn hằng mong mỏi sao?
Em vẫn như vậy, vẫn là thiên sứ thánh thiện ngày nào.
Yunho lập tức rời cây cầu, chạy ngay về phía cậu.
Anh chạy thật nhanh, tim đập mạnh liên hồi.
Bóng cậu hiện ra ngày càng rõ hơn. Bước chân anh cũng dần chậm lại. Anh hồi hộp.
Buổi sớm yên tình, chỉ còn nghe thấy tiếng lá khô lạo xạo dưới từng bước chân anh đi, tiếng thở sau khi chạy thật nhanh của anh và tiếng tim anh đang đập thình thịch.
Kê xong mấy hòn đá, cậu lại cặm cụi kéo kéo, chỉnh chỉnh cái giá vẽ. Xếp xong, cậu chống 2 tay lên hông, lấy làm tự

1 2 3 ... 5 »