Người Yêu Của Người Yêu Cũ


Về tới nhà, Vân tắt điện thoại. Mặc cho Hoàng ra sức gọi cửa vẫn cũng không chịu gặp. Nhắn tin Vân cũng không trả lời. Sự bướng bỉnh đã ngăn cản cô. Tính cách cô kiêu ngạo, sao có thể chấp nhận sự chia sẻ. Cô đau đớn, dằn vặt, khổ tâm vì nghĩ rằng mình bị phản bội. Và rồi cô quyết định ra đi. Lý do duy nhất khiến cô ở lại không chịu đi Pháp du học chính là vì Hoàng, nhưng giờ lý do ấy đã vụn vỡ theo hình ảnh anh bên người con gái khác. Vân ra đi không lời từ biệt, vì cô sợ sẽ làm ảnh hưởng tới không gian hạnh phúc của anh.
6 năm ra đi không một thư từ, tin nhắn, cuộc gọi. Tất cả kỉ niệm tưởng như chìm vào quên lãng nhưng hình bóng Hoàng luôn khắc khoải trong cô.
Tiếng chuông điện thoại kéo cô trở về thực tại.
– Mày có đi dự đám cưới Hoàng không? – Tiếng cô bạn thân nhí nhéo.
Ngập ngừng hồi lâu, Vân trả lời: "Có".
Thật ra mãi sau này, khi nhận được lá thư Hoàng gửi cho cô nhưng lại đề tên cô bạn Vân ở ngoài vì sợ Vân sẽ không nhận thư, cô mới hiểu câu chuyện không như Vân nghĩ. Hoàng và cô gái ấy là anh em họ. Hôm ấy, con bé gặp phải chuyện buồn cần người chia sẻ. Nhưng không ngờ Vân lại nhìn thấy để rồi hiểu lầm.
Vân chỉ ước, giá như lúc đó cô nổi cơn "ghen" luôn bắt Hoàng phải giải thích thì có lẽ giờ đây cô và Hoàng đã không như vậy. Thế mà Vân lại ích kỉ, ương bướng ra đi để lại Hoàng một mình với bao ân hận, dằn vặt, tự trách, để chính cô cũng phải đau khổ cùng những kỉ niệm sắp phai màu. Và hôm nay là ngày Hoàng đính hôn. Vợ tương lai của Hoàng là một người tốt. Cô ấy đã hi sinh cho anh rất nhiều, đã vì anh mà làm mọi việc. Ở bên cạnh Hoàng lúc Hoàng cô đơn, chông chênh nhất vì nhớ Vân. Chăm sóc Hoàng khi anh bệnh vì anh đã mải miết chạy trong cơn mưa tìm bóng hình quen thuộc của Vân. Cô ấy bất chấp tất cả đợi anh quên được Vân. Khi cô ấy ngỏ lời anh đã không đồng ý vì muốn đợi Vân trở về nhưng sự kiên trì của cô ấy đã làm anh rung động.
Trong thư, Vân không nhớ Hoàng đã nói với cô bao nhiều lời xin lỗi. Xin lỗi vì đã không chờ được cô. Xin lỗi vì đã không đủ mạnh mẽ đi tìm cô, xin lỗi vì... Mỗi lần đọc lại lá thư, Vân lại không thể kìm nén được cảm xúc. Bao uất ức, giận hờn bấy lâu dồn nén lại nay vỡ òa như bong bóng mưa. Cô cũng muốn nói với anh hàng ngàn, hàng vạn lời xin lỗi. Nhưng cuộc sống lại không có quá nhiều "giá như", và "khờ dại" thì không bao giờ có tuổi...
Ngắm mình trong gương, hôm nay Vân thật đẹp. Nhưng khóe mi không khỏi ướt lệ. Dòng lệ tuôn rơi trên hai gò má xinh xắn rồi làm nhòe đi chữ trong tấm thiệp hồng. Sẽ chẳng bao giờ cô quên được những kí ức về anh. Cô sẽ đặt anh vào một nơi quan trọng trong trái tim, sẽ mỉm cười và nói: "Anh à, hạnh phúc nhé!"