Chương 22 - 23 - 24



Chương 22:
Kiểm tra linh căn cùng kiểm tra căn cốt khác nhau, đối lập với căn cốt đã định hình, linh căn vốn có nhiều loại khả năng hơn, nếu không có tình huống đặc thù, để kết quả chuẩn xác thì tông môn thu đồ đều sẽ chọn dùng trắc linh thạch để tiến hành đo lường.
Lúc này bên điện đã đặt một khối đá hình thoi cao chừng bằng một người, thoạt nhìn hết sức tầm thường, nhưng lúc này hầu như tất cả thiếu niên trong sân đều hồi hộp nhìn chằm chằm vào nó, tựa như đưa mắt nhìn lên thì trên đầu có thể nở hoa vậy.
Hiện tại Vân Dục đang đứng cạnh trắc linh thạch, hành lễ một cái với chưởng môn cùng các vị trưởng lão, rồi chuyển hướng sang phía các đệ tử, "Bên dưới ta gọi đến tên đệ tử nào, mời theo thứ tự đi lên kiểm tra."
"Trần Thiên Lợi."
Một thiếu niên gầy gò ước chừng mười bốn mười lăm tuổi từ trong đám đông đi ra, khả năng do quá căng thẳng, hai chân tự vấp vào nhau, quả nhiên 'Ối' một tiếng, lộn nhào một mạch xuống chân Vân Dục, té ngã như chó gặm bùn.
"Phụt..."
Mấy tiếng cười vang lên trong đám đông, làm bầu không khí căng thẳng không dứt trong điện thuyên giảm một chút.
Nghe thấy mọi người cười, thiếu niên kia tự hồ chính mình cũng thấy buồn cười, đỏ mặt đứng lên gãi ót, tự mỉm cười ha ha hai tiếng, nhìn về phía Vân Dục.
Sắc mặt Vân Dục vẫn như cũ, "Xin đem hai bàn tay đặt lên giữa trắc linh thạch."
Nghe vậy, thiếu niên đưa mắt nhìn khối đá nguyệt sắc trước mặt, sau đó đem bàn tay vừa nhào xuống dưới đất cọ xát vào góc áo, mới chậm rãi vươn cánh tay ra, tay y có hơi run rẩy, sau khi đặt lên tảng đá mới thở phào một cái.
Khi bàn tay thiếu niên đặt lên, chỉ thấy một luồng ánh sáng hai màu một vàng một nâu theo dưới hai tay thiếu niên dần dần khuếch tán ra, trong lúc mọi người đang kinh thán, liền trải rộng bề ngoài cả khối trắc linh thạch.
"Kim thổ song linh căn, tư chất trung thượng, nội môn." Vân Dục thông báo, đệ tử bên cạnh y cầm một miếng ngọc giản, dường như đang ghi chép lại.
Nghe thấy kết quả, mọi người không khỏi quay đầu nhìn y bằng ánh mắt đầy hâm mộ.
Thiếu niên vô cùng vui mừng mà đứng ở hàng thuộc về đệ tử nội môn, vẻ mặt hưng phấn.
Lúc này lực chú ý của mọi người đều tập trung trên người kiểm tra tiếp theo, Thẩm Trì thu hồi ánh mắt, chuyển hướng về phía mấy vị trưởng lão trên đài, đúng lúc đụng phải một ánh mắt lãnh túc, Thẩm Trì giật mình cúi đầu hỏi hệ thống, [Y là ai vậy?]
[Thưa chủ nhân, vị kia là Minh Lệ trưởng lão, trong cốt truyện là sư tôn của nhân vật nam chính. Lúc này trong truyện Minh Lệ trưởng lão đang gặp nam chính chỉ bảo tu hành, người vẫn chưa xuất hiện trong đại điển thu đồ lần này.]
[Ừm.]
Nói cách khác, sau khi Thẩm Vô Hoặc trực tiếp cự tuyệt lời chiêu mộ của Vân Dục, vẫn chưa đuổi kịp mà đến đại điển thu đồ Thừa Kiếm tông, xem ra trước đây đưa cho Thẩm Vô Hoặc miếng ngọc trụy kia, có vẻ vẫn có mấy phần hiệu quả.
Thẩm Trì nhìn về phía ghế ngồi của trưởng lão, một đám trưởng lão cũng đang nhìn hắn, lén lút trao đổi bằng thần niệm.
"Đứa bé này dáng vẻ không tệ."
"Nếu linh căn không có trở ngại, ta sẽ thu hắn."
...
Thấy rõ Thẩm Trì bị nhìn đến liền 'sợ hãi' cúi đầu, tất cả trưởng lão xôn xao quay đầu nhìn Minh Lệ trưởng lão trách cứ.
Minh Lệ: "..."
Cũng không biết giữa các trưởng lão xảy ra chuyện gì, Vân Dục lần lượt đọc tên đệ tử. Trong số các đệ tử kiểm tra vừa rồi, đa số là nhị tam linh căn, còn có một vài tứ linh căn, đơn linh căn chỉ có đúng một người, lại bởi vì cửa ải ngộ tính mà chưa được chọn làm thân truyền.
Rất nhanh số lượng đệ tử chưa qua kiểm tra ngày càng ít, chỉ còn sót lại lác đác vài người, giọng nói Vân Dục vẫn như trước không nhanh không chậm, "Chử Tư Lâm."
Chử Tư Lâm liếc nhìn Thẩm Trì, thấy hắn đang cúi đầu không biết suy nghĩ điều gì, hít một hơi thật sâu đi tới trắc linh thạch.
Chỉ thấy bàn tay y vừa tiếp xúc với trắc linh thạch, nó liền tỏa ra một luồng ánh sáng màu xanh gần như chói mắt, hẳn là đã chiếu sáng trưng một góc đại điện, thật lâu sau mới dịu xuống.
"Mộc hệ đơn linh căn, tư chất thượng đẳng." Vân Dục chỉ đọc lên hai câu này, vẫn chưa thông báo là nội môn hay ngoại môn, mà là nhìn về phía chư vị đại tu.
Một nữ tử thanh y dịu dàng bước lên trước, nói với Chử Tư Lâm: "Ta tên Vô Nguyệt, trú tại Nhạc Thanh phong, chủ tu pháp đạo, ngươi có nguyện bái ta làm thầy, theo ta tu hành?"
Nghe thấy nữ tử nói, mọi người đều cả kinh.

Ở Thừa Kiếm tông chỉ có đại năng Hóa thần trở lên mới có thể tự mình sở hữu độc lập động phủ vệ phong, đồng thời mỗi người chọn lựa đệ tử thân truyền, mà địa vị của đệ tử thân truyền cũng cao hơn một tầng so với đệ tử nội môn, ngoại trừ tài nguyên tu luyện tông môn cung cấp, còn có các loại tài nguyên sư phụ thân truyền dành riêng cho, cộng thêm có sư phụ thân truyền đặc biệt chỉ dạy, đệ tử nội môn càng không bì kịp chứ đừng nói đến đệ tử ngoại môn.
Nghĩ thế, ánh mắt mọi người nhìn Chử Tư Lâm nhất thời tràn đầy ao ước.
Hiển nhiên không ngờ rằng chuyện tốt như thế lại rơi trên người mình, Chử Tư Lâm có hơi choáng váng, đúng là vô thức nhìn về phía Thẩm Trì.
Chú ý tới ánh mắt xin giúp đỡ của Chử Tư Lâm đặt trên người mình, trong lòng Thẩm Trì có chút khó hiểu, chẳng qua vẫn gật đầu với y, trong cốt truyện Chử Tư Lâm chính là được tiên giả này thu, hôm nay bái nhập làm học trò của nàng cũng không có gì không ổn.
Sau khi trông thấy Thẩm Trì gật đầu, Chử Tư Lâm giống như rốt cục đã tìm được chủ ý, thốt ra một câu 'nguyện ý'.
Mấy đệ tử kế tiếp đều có thành tích nổi trội, tư chất thượng đẳng, có ba người được chọn làm thân truyền, một người vào nội môn, chỉ còn lại Thẩm Trì là chưa bị gọi tên.
"Thẩm Trì." Rốt cục Vân Dục đọc lên tên người cuối cùng.
Dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người, Thẩm Trì cất bước đi tới trước trắc linh thạch.
Cái chữ này chính là do hắn viết? Minh Lệ nhìn lên kí tên ở góc nho nhỏ trên tờ bài thi, lại đem ánh mắt rơi vào chữ "Đạo" thật to kia, một lát mới nhìn về phía cậu bé đứng trước trắc linh thạch tuổi còn nhỏ mà xinh đẹp đến khó tin, ánh mắt sâu thẳm.
Lúc nhìn thấy Thẩm Trì vươn tay, Vân Dục không khỏi có hơi lo lắng, xém chút nữa mở miệng ngăn cản động tác của Thẩm Trì, nhưng cũng may y kiềm chế đúng lúc, mặc dù như thế, khuôn mặt vốn lộ ra nụ cười của y cũng nghiêm túc hơn rất nhiều, không khó để nhìn ra sự lo lắng trong mắt Vân Dục.
Theo bàn tay Thẩm Trì đặt lên, vầng hào quang màu bạc lớn tỏa ra dưới tay Thẩm Trì, trong ngân quang, ánh sáng lửa đỏ nối theo sau, khiến mọi người trên chủ vị còn chưa kịp mở miệng thán phục đã nghẹn lại trong cổ, ánh đỏ cùng bạc bỏng mắt dường như muốn xuyên thấu cả tòa đại điện, duy trì ước chừng sấp sỉ nửa chén trà nhỏ rồi từ từ biến mất.
Tĩnh lặng.
Vốn trong đại điện còn có tiếng nói chuyện rất nhỏ với nhau đột nhiên trở nên lặng yên không một tiếng động, các tân đệ tử không rõ nội tình kinh sợ ánh sáng lóa mắt chiếu rọi vừa nãy, các tu giả hiểu rõ nội tình trong mắt đầy than tiếc.
Băng hệ dị linh căn cùng hỏa linh căn lẫn vào nhau nhiều năm khó gặp, không thể không nói là chuyện đáng tiếc. Điều này cũng trực tiếp quyết định con đường tu tiên vô vọng của Thẩm Trì.
"... Băng hỏa song linh căn."
Lúc nói ra mấy chữ này, cổ họng Vân Dục có chút khô khốc, tuy đã sớm biết kết quả như thế nhưng y vẫn không nhẫn tâm nhìn vẻ mặt Thẩm Trì.
Lần đầu tiên gặp nhau ở trong miếu đổ nát, Thẩm Trì đã từng biểu hiện ý đồ muốn tu tiên, bây giờ lại thêm nghìn dặm xa xôi đi tới Thừa Kiếm tông, còn trải qua mấy vòng kiểm tra trước, đồng thời đạt được thành tích phi phàm, tuy nhiên lại bị kiểm tra linh căn sau cùng phủ định hoàn toàn, thực sự có chút quá mức bất công.
Nghĩ thế, Vân Dục chỉ cảm thấy lòng nặng trĩu.
Chẳng qua trong truyền thuyết đã từng có người từng thay đổi linh căn, Vân Dục nghĩ đến lúc trước từng đọc qua ghi chép trong một bộ sách cổ bị thiếu, trong lòng không khỏi dâng lên một chút hy vọng.
Thẩm Trì nhắm nghiền hai mắt từ lúc hào quang vừa mới bắt đầu sáng lên, thẳng đến khi nó dần dần nhạt đi mới mở mắt, kiểm tra này kiếp trước hắn đã từng làm qua không biết bao nhiêu lần, đây cũng chẳng có gì đáng kinh ngạc, sau khi hào quang tan hết, thu tay về, lộ ra một khuôn mặt tươi cười với Vân Dục, hỏi: "Sư huynh còn chưa nói ta là ngoại môn hay nội môn đâu."
Nghe thấy câu hỏi ngây thơ của Thẩm Trì, bao gồm cả nhóm đại tu và chưởng môn trong đó đều không đành lòng một hồi, đặc biệt là các trưởng lão mới nhìn thấy bài thi của Thẩm Trì, vẻ mặt càng thương tiếc.
Nhưng băng hỏa song linh căn, bất luận tu hành phương pháp nào đều là thể chất đã định trước bạo thể mà chết, bọn họ thực sự bất lực.
Mặc dù có chủ ý, nhưng dựa theo quy định, đệ tử tư chất hơi kém đều thu vào ngoại môn, nhìn ánh mắt Thẩm Trì, Vân Dục đành nhẫn tâm, mở miệng nói: "Ngoại..."
"Ngươi có nguyện bái ta làm thầy?"
Hai chữ ngoại môn Vân Dục còn chưa nói ra hết, một giọng nói lạnh như băng bỗng nhiên vang lên từ chỗ ngồi của các trưởng lão, đây cũng là Minh Lệ trưởng lão vừa rồi vẫn chưa từng mở miệng.
Các vị đại tu ở đây, ngoại trừ vài trưởng lão theo phép tắc tới để dự lễ, đều có đại năng Hóa thần có ý thu đệ tử thân truyền, trong đó không thiếu người đang nhìn trúng Thẩm Trì căn cốt cùng ngộ tính cực tốt, nhưng đều vì mấy chữ băng hỏa linh căn mà lùi bước, bây giờ lời Minh Lệ vừa nói ra khiến chúng đại tu đều sửng sốt, ngạc nhiên nhìn về phía y.
Tuy trước đó đã suy đoán lần này Minh Lệ có thể sẽ quyết định thu đồ đệ, nhưng điều này đã vượt ra ngoài tất cả dự liệu của mọi người, một lần nữa xôn xao quay đầu nhìn về phía Thẩm Trì, muốn xem xem đứa trẻ này có điểm đặc biệt nào khác.
"Lẽ nào Minh Lệ trưởng lão yêu thích đệ tử có dung mạo tuyệt hảo?"
"Ừm, dáng vẻ đứa bé này quả thực khiến người ta yêu thích."
"Minh Lệ trưởng lão không phải chỉ nhìn vẻ ngoài con người đâu, trước đây không phải y cự tuyệt Vân Nhiêu thỉnh cầu bái sư sao? Hơn nữa y cũng biểu hiện ra rất tán thưởng chữ viết của đứa bé kia, có lẽ là nhìn trúng ngộ tính của hắn mới đúng."
"Nhưng băng hỏa linh căn rõ ràng là thể chất vô phương tu tiên, coi như thu làm đệ tử cũng không dám dạy hắn luyện tập tiên pháp như thế nào, chẳng lẽ Minh Lệ trưởng lão có sở thích đặc biệt gì sao?"
Trong lúc nhóm đại tu đang dùng thần thức giao lưu khí thế ngất

1 2 3 ... 6 »