Chương 10

Mãi nửa ngày, Thẩm Vô Hoặc rốt cục lần nữa chống đất ngồi dậy, vẫn là vẻ mặt thờ ơ mà Thẩm Trì quen thấy.
Dường như từ lúc Thẩm Trì bắt đầu ghi nhớ, mỗi lần nhìn thấy Thẩm Vô Hoặc vẻ mặt của y đều thế này, giống như không để bất kỳ thứ gì vào mắt.
Thẩm Trì nghĩ lại bộ dạng bản thân từ năm tám tuổi nhìn thấy Thẩm Vô Hoặc cần phải biểu hiện như thế nào, nhưng ký ức thực sự có chút xa xôi, thêm nữa số lần hai người gặp mặt nhau ít đến đáng thương, mỗi khi nhớ lại cũng chỉ là dáng vẻ hai bên tranh đấu lẫn nhau.
Một lát sau, Thẩm Trì quyết định không vướng mắc chuyện này nữa, chỉ đưa mắt nhìn lên đống cỏ cách đó không xa đã ướt đẫm.
Cảm giác Thẩm Trì không tiếp tục nhìn về phía mình nữa, Thẩm Vô Hoặc một mực cứng ngắc rốt cục hơi thả lỏng, dịch thân thể qua chỗ khô ráo một chút, tay phải hơi khó nhọc cởi bỏ chiếc áo bị vết máu thấm đến không nhìn ra màu gốc, đem nó ném sang một bên.
Lúc này trên người Thẩm Vô Hoặc chỉ mặc duy nhất một cái áo lót vốn nhìn ra nguyên bản phải là màu trắng, nhưng bây giờ đã bị nhuộm thành đỏ, do nước mưa cùng máu loãng khiến nó dính chặt trên người, thân hình thiếu niên thon dài cùng cơ bắp phơi bày rõ ràng không chút nghi ngờ.
Lúc này động tác của Thẩm Vô Hoặc dừng một lát, giương mắt nhìn về phía Thẩm Trì, phát hiện hắn vẫn chưa nhìn sang bên này, mới cởi bỏ một phần áo lót, lộ ra vết thương bên bả vai trái.
Không biết là do loại vũ khí nào đâm trọng thương, vai trái Thẩm Vô Hoặc đúng là bị tươi sống khoét đi một khối thịt ngay ngắn, do mắc mưa, lại ở trong cái miếu nhỏ đổ nát nóc nhà bị dột nước một đêm, lúc này miệng vết thương dữ tợn đáng sợ đã bị ngâm nước trắng bệch, những vùng da xung quanh cũng sưng vù lên một cục.
Vốn ban đầu vết thương đã ngừng chảy máu, nhưng do vừa rồi Thẩm Vô Hoặc lại té ngã khiến máu không ngừng chảy ra ngoài, thoạt nhìn có hơi phát hoảng.
Nhưng ngay cả bản thân Thẩm Vô Hoặc cũng không nhíu mày đến một lần, mặt không đổi sắc cắn một miếng vải trên tay áo lót, vừa xé vừa tự băng bó cho mình, chẳng qua suy cho cùng chỉ có một tay có thể cử động, động tác thoạt nhìn cực kỳ cứng ngắc mà kỳ lạ.
Thấy vậy, Thẩm Trì xắn tay áo, đúng lúc lộ ra vẻ lo âu, hắn nói: "Cần giúp một tay không?"
Động tác của Thẩm Vô Hoặc cứng đờ, sau đó phun ra đáp án phủ định nằm trong dự liệu của Thẩm Trì, "Không cần."
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, Thẩm Trì cùng Thẩm Vô Hoặc cũng không tính là quen thuộc, đã bị cự tuyệt, hắn liền an tâm mà ngồi tại chỗ, nhìn Thẩm Vô Hoặc bận rộn.
Chẳng qua hắn chỉ hơi nghi ngờ một chút, lúc Thẩm Vô Hoặc mới tỉnh lại thốt lên câu xưng hô kia, kiếp trước trước khi Thẩm gia huy diệt, số lần hắn gặp mặt Thẩm Vô Hoặc chẳng đếm nổi một bàn tay, nói trắng ra là chưa hề thấy qua, từ đâu mà y biết được nhũ danh này, còn gọi thuận miệng như thế?
Nếu không phải sau đó thái độ Thẩm Vô Hoặc thờ ơ, Thẩm Trì suýt chút nữa cho rằng Thẩm Vô Hoặc thực sự rất quen thuộc mình.
Sau khi băng bó đơn giản, vết thương của Thẩm Vô Hoặc đã không chảy máu nữa, chẳng qua do mất máu nhiều nên sắc mặt có vẻ hơi tái nhợt.
Thẩm Vô Hoặc chưa bao giờ là người khéo ăn nói, mà Thẩm Trì càng bớt lời thì càng tốt, giống như đã tự ước định từ ban đầu, hai người ở trong tòa miếu nhỏ này chiếm mỗi bên một góc, cách nhau rất xa.
Tiếng sấm nổ vang lên ầm ầm, dường như mưa rơi không có ý định ngớt. Bên trong không gian không tính là lớn này nhất thời tràn ngập cảm giác xấu hổ khó có thể dùng lời diễn tả được.
Mà cho dù không có chuyện trọng sinh, hai người một từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, một người là con hoang bị vứt bỏ, so ra khác nhau một trời một vực, cho nên không có chuyện gì để nói.
Sau đó không lâu, cũng là Thẩm Vô Hoặc đi đầu phá vỡ sự yên tĩnh này, y dùng tay phải cuộn chiếc áo trên mặt đất thành một cục, cố gắng vắt khô nước, vừa nói: "Bây giờ Thẩm gia chỉ còn lại hai người ta và ngươi, tương lai ngươi dự định thế nào?"
Bỗng nhiên nghe được lời ấy của Thẩm Vô Hoặc, trong lòng Thẩm Trì có hơi cảnh giác, vẻ mặt lại là có chút nghi ngờ đưa mắt nhìn Thẩm Vô Hoặc, phát hiện đối phương vẫn chưa nhìn mình, thần sắc lạnh lùng lúi húi với quần áo, tựa như vấn đề vừa rồi chẳng qua chỉ là thuận miệng nhắc tới.
"Mẹ ta hy vọng ta có thể tu tiên, nhưng lần trước đại trưởng lão nói ta băng hỏa song linh căn, không có cách nào tu tiên." Thẩm Trì hơi cúi đầu, giọng nói có vẻ hơi suy sụp.
Đây cũng không phải hoàn toàn là giả vờ, kiếp trước trước khi Thẩm Trì nhập ma, từng vô số lần viếng thăm mấy tiên môn, nhưng những tiên môn này đều lấy linh căn làm lý do chế nhạo đùa bỡn hắn một phen, còn chặn ngoài cửa, cuối cùng hắn thực sự không còn lựa chọn nào khác, do số trời đưa đẩy chỉ có thể tu ma.
"Chớ nghe y nói bậy." Thẩm Vô Hoặc chậm rãi vắt gần khô y phục trên người mình, "Ngươi là con cháu Thẩm gia ta, sao có thể vô phương tu tiên? Ngươi đã gặp ta cũng coi như hữu duyên, sau này hãy theo ta."
"Có thật không?" Thẩm Trì ngẩng đầu, trong mắt mang theo lo lắng không yên.
Trước đây không phải Thẩm Vô Hoặc không nghĩ tới, Thẩm Trì có khả năng cũng trọng sinh quay về, đặc biệt là khi y biết khuôn mặt của Thẩm Ích bị hủy thì loại cảm giác này lại càng thêm mãnh liệt, nhưng giờ khắc này trông thấy ánh mắt thấp thỏm mà cực kỳ ngây thơ của Thẩm Trì, suy đoán lúc trước tan rã trong nháy mắt.
Tuy y không thể giải thích tại sao Thẩm Trì lại biết dùng trận pháp, nhưng nếu Thẩm Trì đã cùng y trở về, hắn tuyệt đối sẽ không dùng ánh mắt như thế nhìn y, mà chắc chắn phải là chán ghét hận thù.
Suy nghĩ như thế, đôi mắt Thẩm Vô Hoặc có hơi tối đi.

Ở trong tầm mắt của Thẩm Trì, Thẩm Vô Hoặc gật đầu, nói quả quyết: "Tất nhiên là thật."
Khi nhìn tới Thẩm Vô Hoặc, lúc này Thẩm Trì mới phát hiện màu mắt y vô cùng đen, có vẻ cực kỳ thâm thúy, mặc dù bây giờ y cùng lắm là thiếu niên mười lăm tuổi, nhưng so với Thẩm Khoát cùng trang lứa giả bộ trưởng thành mạnh mẽ, trông còn muốn chững chạc hơn nhiều.
Nếu như kiếp trước không bị người này đùa giỡn qua nhiều lần, Thẩm Trì gần như đã tin lời y nói ban nãy là thật rồi.
Nhưng cho dù tin hay không, mặt ngoài Thẩm Trì vẫn gật đầu, nở một khuôn mặt tươi cười với Thẩm Vô Hoặc.
Dáng vẻ Thẩm Trì bây giờ chỉ là một đứa bé bảy tám tuổi, thậm chí so với bạn cùng lứa thoạt nhìn nhỏ hơn một chút, ngũ quan cực kỳ tinh xảo, khi cười lên khóe môi còn có một má lúm đồng tiền nhàn nhạt, có vẻ rất được người ta yêu thích, cho dù ai trông thấy cũng vô thức lộ ra ý cười.
Chẳng qua sắc mặt Thẩm Vô Hoặc cũng không thay đổi, thậm chí giọng nói mang theo chút lạnh nhạt: "Ngươi cứ theo bọn Thẩm Ích Thẩm Khoát, sau gọi ta là đại ca."
Quả nhiên vẫn còn kiểu tính tình này, Thẩm Trì nghĩ như vậy, mặt ngoài ngoan ngoãn gọi: "Đại ca."
[Đạt được nam chính giúp đỡ, độ phản kích + 5%, giá trị phản kích trước mặt đạt 8%, xin chủ nhân tiếp tục cố gắng.] Hệ thống yên lặng cả đêm bỗng nhiên lên tiếng.
Cái gọi là độ phản kích tăng lên ngoài ý muốn khiến Thẩm Trì cảm thấy có hơi hoang đường, hắn đặc biệt cho rằng từ đầu đến cuối chẳng qua là Thẩm Vô Hoặc giả vờ, mà thực tế cũng không thấy sự chân thành của Thẩm Vô Hoặc.
Điều này khiến hắn không khỏi hoài nghi, hệ thống này rốt cục căn cứ vào cái gì để quyết định số liệu?
Tạm thời buông xuống truy cứu với hệ thống, Thẩm Trì nhìn về phía Thẩm Vô Hoặc, "Đại ca trở về thành Vinh Cẩm khi nào?"
"Ba ngày trước, nghe nói Thẩm gia gặp chuyện không may liền về gấp."
"Vậy ngươi còn muốn trở lại Tây Lam quốc không?"
"Không."
Thật là nực cười, đại gia đình Thẩm gia này, cuối cùng sống sót chỉ còn lại hai người hắn với Thẩm Vô Hoặc, còn là người ngoài chẳng liên quan gì đến Thẩm gia.
Mà hai người này, giờ đây đang mượn danh nghĩ Thẩm gia để bấu víu quan hệ, thực sự là vô cùng hoang đường.
Chẳng qua những chuyện này vốn không phải điều Thẩm Trì tám tuổi nên biết, Thẩm Trì đương nhiên cũng sẽ không nói cho Thẩm Vô Hoặc.
"Ồ? Chỗ này có miếu nhỏ!"
Trong tiếng mưa bỗng nhiên vang lên một giọng nói thanh thúy của thiếu nữ, lần thứ hai đánh vỡ sự xấu hổ của hai người đang lan tràn trong phòng.
Phút chốc, một thiếu nữ xinh đẹp mặc chiếc váy đỏ lộng lẫy xuất hiện trong tầm mắt của hai người. Chỉ thấy nàng bước vào trong miếu, chân mày cau lại, con ngươi ướt át dường như mang theo móc câu quan sát một vòng từ trên cao xuống gian nhà cũ nát này, đôi môi đầy đặn đỏ tươi chê bai mà nhếch lên, "Cái tòa miếu nát này coi như thôi, lại còn có hai tên ăn mày."
Lúc đêm qua Thẩm Trì vào tòa miếu nhỏ trên người coi như còn sạch sẽ, nhưng khi ở sau bức rèm lại bị dính nước, hơn nữa trong miếu này tích đầy bụi dày, trải qua một đêm hiện tại trên người cũng toàn là bụi, hắn cúi đầu, duy chỉ có khuôn mặt sạch sẽ bị bóng tối che khuất, mới nhìn quả thực mười phần là dáng vẻ ăn mày, càng không nói đến bản thân Thẩm Vô Hoặc đã nằm trên mặt đất cả đêm.
Từ góc độ Thẩm Trì nhìn sang, Thẩm Vô Hoặc hơi cúi đầu tựa ở góc tường, vành môi lạnh lẽo tái nhợt, tóc xõa ẩm ướt che đi phân nửa khuôn mặt góc cạnh của y, bên cạnh là vũng nước chảy từ trên nóc nhà xuống sót lại, có một ít bọt nước còn bắn tung tóe lên người y, nhưng dường như y không cảm giác chút nào.
Ánh mắt Thẩm Trì rời khỏi Thẩm Vô Hoặc, hắn lại ngẩng đầu nhìn nữ nhân còn đang không ngừng ghét bỏ tòa miếu nhỏ này, mặc dù không nhìn ra tu vi của nàng, nhưng từ việc nàng có thể hành tẩu trong mưa mà thân không bị ướt cũng có chút bản lĩnh, nói vậy sẽ không thấp hơn trúc cơ.
Tiếp theo Thẩm Trì thấy được lệnh bài thân phận bên hông nữ nhân, mặc dù bây giờ sắc trời hơi tối, nhưng thị lực của hắn vẫn thấy rõ ràng vài ký tự cổ khắc bên trên – Thừa Kiếm Tông.
Lúc Thẩm Trì nhìn về phía nàng, nàng vừa lúc nhìn thấy hắn, sau khi thấy rõ dung mạo của Thẩm Trì, trong mắt nàng vụt qua một tia sửng sốt.
Mới vừa rồi bước vào chỉ nhìn qua sơ lược, hơn nữa Thẩm Trì còn cúi đầu nên chỉ coi hắn là một tên nhóc ăn mày, không nghĩ tới tên ăn mày này lại dễ nhìn như vậy.
Đưa tay sờ lên khuôn mặt bóng loáng của mình, lại lần nữa cúi đầu nhìn Thẩm Trì dường như đang xem thường mình, nữ tử giày xéo hồng lăng buộc ở cổ tay, ánh mắt lóe lên một tia độc ác.
"Sư muội, ngươi đừng đi nhanh như vậy!" Lúc này, ngoài cửa vang lên một tiếng hô trong trẻo mang theo chút bất đắc dĩ

1 2 3 »