CHƯƠNG 3: LỜI HỨA

“Hàn!” Trên đường từ trường về, thái độ phớt lờ của em gái khiến lòng Chí Mẫn đầy nghi hoặc.
Anh theo cô vào phòng, thấy cô lấy sách ra, liền quan tâm bước lên phía trước hỏi: “Viết bài à? Có cần anh dạy không?”
“Không cần, em tự viết, anh đi ra đi!”
Anh ngẩn người. Đây là lần đầu tiên cô bé xua đuổi anh. Trước nay cô chỉ biết quấn lấy anh, chưa từng như thế này bao giờ.
Hôm nay rốt cuộc cô bé làm sao vậy nhỉ?
“Hàn…”
“Em không rảnh!” Cô giơ cao quyển sách, che mặt.
“Nhưng…”
“Đừng làm ồn!”
“Anh muốn nói là…”
“Phiền phức quá, không thấy em đang học à?” Cô bé đặt sách xuống, gân cổ hét to.
Anh thở dài: “Anh chỉ muốn nhắc là em cầm ngược sách rồi.”
Cô cúi đầu nhìn một cái rồi ngẩng lên trợn mắt với anh, phồng má, không nói nên lời.
Biểu hiện này khiến anh bật cười.

Chỉ cần tức giận là hai má cô liền đỏ lựng, giống như quả táo đỏ, khiến người ta muốn cắn một cái.
“Cười cái gì mà cười! Cười cho đứt ruột mà chết đi! Anh tưởng là học sinh gương mẫu thì ghê gớm lắm à?” Trong cơn tức giận, quyển sách liền bay vèo tới chỗ anh, tròng mắt cô đỏ hoe, tủi thân muốn khóc.
Phác Chí Mẫn không cười được nữa, hoảng sợ hỏi: “Sao vậy? Nói khóc liền khóc luôn à?”
“Sao em phải nói với anh? Đi ra đi!” Hàn hờn dỗi hất cánh tay vỗ về của anh.
Chí Mẫn nhìn chằm chằm vào cánh tay bị đẩy ra, trong phút chốc không kịp phản ứng.
Xem ra tâm trạng cô bé thực sự rất xấu. Anh cũng không thèm chấp, gật đầu, nhân nhượng cô: “Được rồi, vậy em đọc sách đi, anh ra ngoài, không làm phiền em nữa.”
Anh nhặt quyển sách lên, đặt vào tay cô bé. Cô ngơ ngẩn nhìn theo bóng dáng anh dần biến mất sau cánh cửa, không dám quát anh, chỉ có thể chán nản đập mạnh cặp xách.
“Đồ ngốc! Phác Chí Mẫn là đồ đại ngốc…”
Không khí căng thẳng kéo dài tới bữa tối, đến cha mẹ cũng cảm thấy điều bất thường ở hai đứa.
Tiểu Hàn bình thường lắm lời, đột nhiên lưỡi như bị mèo ăn trộm mất, lặng lẽ không nói gì, chẳng trách ai tin được chứ?
“Tiểu Hàn, hôm nay con thấy khó chịu à?” Cha mẹ quan tâm hỏi han.
“Không ạ.” Cô bé cúi đầu và cơm.
Một ánh mắt thân thiết nhìn cô chằm chằm, cô cảm nhận được nhưng cố chấp không thèm đáp lại.
“Món thịt kho tàu “đầu sư tử” em thích ăn nhất đây…” Chí Mẫn theo thói quen gắp cho cô.
“Tự em gắp được, không cần anh nhiều chuyện!” Cô chẳng thèm nhìn, đẩy bát đi.
Đôi đũa sững lại giữa không trung, anh lúng túng ngây người.
“Tiểu Hàn, sao con có thể nói với anh như vậy!” Mẹ nghiêm mặt quở trách.
“Mẹ, không sao mà…” ang cười gượng gạo, muốn xoa dịu tình hình.
“Cái gì mà không sao, Tiểu Hàn, xin lỗi anh con đi!”
“Con không muốn!” Cô giận dỗi cãi lại.
“Mẹ nói là xin lỗi anh đi, Phác Tiểu Hàn!”
“Mẹ, thực sự không cần…”
“Phác Chí Mẫn , không cần lòng tốt giả tạo của anh.”
“Phác Chí Mẫn là để cho con gọi à? Không biết lớn nhỏ, nó là anh con đấy! Đừng ỷ mình ít tuổi mà tùy tiện, khi anh trai ở tuổi con, hiểu chuyện hơn con gấp trăm lần!”
“Hàn, con xin lỗi đi! Lần này là con không đúng.” Đến người cha vốn ít nói cũng lên tiếng.
Cô uất ức đầy bụng, đặt mạnh đũa xuống: “Con biết anh cái gì cũng đúng, cái gì cũng tốt, con thì việc gì cũng làm không tốt, chỉ để thầy cô giáo mách tội, mất mặt cha mẹ. Không cần cha mẹ phải nhắc lại. Dù sao con cũng là người thừa trong cái nhà này, cha mẹ có anh để làm niềm tự hào như vậy là được rồi!”
Nói xong, cô đẩy ghế, quay người chạy ra ngoài.
Còn lại ba người ngồi sững sờ bên bàn ăn.
“Nói xằng bậy gì vậy?” Mẹ nhíu mày. “Đầu con bé này có chỗ nào không ổn à?”
Anh cắn môi không nói, nhìn theo bóng cô dần mất hút, nhíu mày suy nghĩ.
Là do tài năng của anh quá bộc lộ, làm tổn thương lòng tự tôn của cô bé chăng?
Cô luôn tỏ ra cởi mở, thoải mái, anh chưa từng nghĩ sự nổi bật quá mức của mình có thể tạo áp lực cho cô. Là ai đem hai đứa ra so sánh, khiến cô bị tổn thương?
“Các con cãi nhau à?” Cha quan tâm hỏi, có chậm hiểu cũng thấy rõ sự khác thường.
Đây quả là một việc kỳ lạ, chẳng phải thường ngày tình cảm của hai anh em tốt tới mức khiến người ta ghen tỵ sao? Hai đứa cũng có lúc giận dỗi ư?
“Không ạ. Cha đừng lo con sẽ giải quyết việc này.”

“Con ấy à, đừng có nuông chiều nó quá, con bé này coi trời bằng vung rồi!” Mẹ lắc đầu, thở dài nói.
Ánh mắt chuyển sang chỗ trống bên cạnh, bát cơm bỏ lại trên bàn, chưa ăn được mấy miếng, anh nói khẽ: “Hàn không phải như vậy đâu.”
Anh biết cô sẽ không như thế, vì anh hiểu cô còn hơn cả bản thân mình.
“Tiểu thư, chỉ có một mình à? Có muốn đi uống cốc trà cùng ta không?”
Anh tựa vào thân cây, ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên giữa đám cành lá rậm rạp có một dáng người nhỏ nhắn đang ngồi.

Rõ ràng anh là người có tính khí thận trọng nhưng lại học giọng điệu nói năng tùy tiện của giới trẻ. Nếu là trước kia, cô nhất định sẽ bị anh chọc cho bật cười, nhưng bây giờ, cô chẳng có tâm trạng đâu mà xem anh đùa.
“Anh đến làm gì?” Cô trừng mắt nhìn
“Muộn thế này mà em chưa về, anh có thể không tới sao?”
Lần sau phải đổi chỗ trốn mới được! Cô thầm nhủ.
“Ai cần anh nhiều chuyện? Em không thích chút nào.”
“Không phải nhiều chuyện, mà là quan tâm.” Anh dịu dàng trả lời, không mảy may bị ảnh hưởng bởi tính nóng nảy của cô. “Em không xuống hả? Vậy anh phải lên đó rồi!”
“Không cần!” Cô căng thẳng la to.
Anh nhướng mày, cười khẽ. Cho dù trong lòng cô rất chán ghét nhưng vẫn quan tâm tới anh.
Hồi nhỏ, người lớn đều nói cô giống con sư tử hoang dã, chẳng chịu ngồi yên dù chỉ một giây, khác hẳn người anh trai chín chắn, hiểu chuyện. Năm lên sáu tuổi, cô tìm thấy thú vui mới – trèo cây, kết quả là lên được nhưng không xuống được, ngồi trên cây gào khóc gọi anh trai tới cứu.
Lúc đó, anh đang đọc sách dưới gốc cây, chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, lần đầu tiên trong đời trèo cây để cứu cô.
Kết cục của tình cảm anh em sâu sắc ấy là anh bị ngã, tay trái bị trật khớp, chân phải bị gẫy, phải nằm trên giường hai tháng.
Hai tháng đó, ngày ngày cô đều khóc bên giường, nhấn chìm anh trong nước mắt, đồng thời chỉ lên trời thề sau này sẽ không trèo cây nữa. Song thực tế đã chứng minh cô là loại người không có vết thương mới liền quên ngay vết đau cũ, sau khi anh có thể xuống giường đi lại, cô bé đã quên bẵng lời thề hào khí ngút mây lúc đó.
Thế là anh trai thức thời đành giúp cô mượn cớ. “Ôi, anh muốn ăn khế, Hàn hái giúp anh được không?”
Có thể giúp anh làm việc gì, Hàn đều cười rất vui vẻ. Cô nhỏ tuổi, không phân biệt được quả nào chín, hái bừa một đống, anh còn nhớ quả khế đó chua tới tận xương tủy mà vẫn phải gượng cười.
Giây phút ấy, lần đầu tiên anh lĩnh ngộ được thế nào là “Tự tạo nghiệp chướng, không thể sống được”.
Thấy nụ cười nơi khóe miệng anh, cô cảm thấy mình giống con chuột bị mèo vờn, tức giận thu lại cái chân đang thò xuống: “Vì sao em phải nghe anh? Em không xuống!”
Anh gật đầu ra chiều đã hiểu, chẳng nói hai lời, xắn tay áo định trèo lên.
“Này, này!” Cô vội nói. “Anh đừng lên!”
“Vậy em xuống đi!” Nếu cô không xuống thì anh phải lên, không có thương lượng.
Tiểu Hàn thở hổn hển, nhất thời bị sự tự tôn nực cười của mình quấn chết, tiến thoái lưỡng nan.
“Tốt nhất em mau quyết định đi, nếu anh không nhầm, bên tay trái em, hướng hai giờ, có một con sâu đang tiến về vị trí em ngồi với tốc độ 0.1 km/h đấy.”
Anh còn chưa nói dứt lời, cô đã sợ hãi đạp vào khoảng không, biểu diễn màn rơi tự do mạo hiểm, một lần nữa minh chứng cho lực hút của trái đất.
Chí Mẫn phản ứng nhanh chóng, hiểu đạo nghĩa mà tự động cứu mỹ nhân.
Chỉ là, anh phải nói thêm một điều, phim truyền hình nhiều tập toàn là lừa người ta, sau pha lãng mạn không chịu nổi này, do nữ chính nhảy từ trên xuống, dưới tác động của trọng lực cộng thêm tốc độ, anh hùng cứu mỹ nhân chỉ có thể bị đè chết.
Có lẽ vài năm nữa anh mới có khả năng đỡ được cô, nhưng bây giờ, rất xin lỗi, anh vẫn chưa dũng mãnh như thần.
Không chịu nổi sức nặng của cô, anh cùng cô ngã nhào, thật là mất hình tượng!
“A!” Anh hít một hơi, hai tay bị cô ép chặt, chà xát vào da, đau âm ỉ, nhưng ít ra cũng giúp cô không bị thương.
Xem đi, hình tượng xấu đến vậy, các nhà biên kịch có thể nói cho bạn không chứ?

Anh hùng quả nhiên không phải ai cũng làm được.
“Xin lỗi, tại hạ năng lực có hạn.” Anh cười khan, nhặt cọng cỏ trên đầu cô.
Tiểu Hàn ngượng ngùng đẩy anh ra, ngồi dậy.
Nhìn thấy quả khế cô tiện tay hái trong lúc cấp bách, anh thuận tay đón lấy, chà vào áo hai lần, sau đó cho lên miệng.
Vẫn chua như thế!
Cô vội vàng giơ tay đẩy ra. “Anh đừng ăn! Quả đó chưa chín.”
Anh cười, ánh mắt chăm chú nhìn cô vô cùng dịu dàng.
“Không sao.”
Là do cô hái nên có chua nữa anh cũng vẫn ăn.
“Anh đừng có hiểu lầm, không phải là em quan tâm đến anh đâu, anh có bị đau bụng hay không thì cũng mặc kệ. Anh là con trai cưng của cha mẹ, có sơ suất gì, người bị mắng lại là em”, cô nói ngang.
Anh không cười nữa. “Em rất để tâm, phải không?”
“Gì cơ?” Cô vùi mặt vào đầu gối, giọng nói buồn bã.
“Sự tồn tại của anh.” Anh nhẹ nhàng bổ sung. “Có một người anh trai như anh là áp lực rất lớn với em, đúng không?”
Cô ngẩng đầu, mở to mắt.
Đôi mắt của cô rất đẹp, giống như hai ngôi sao trong đêm mùa hạ, rất sáng và có hồn.
“Xin lỗi, là anh không tốt, không nghĩ đến tâm trạng của em.” Anh xoa nhẹ mái tóc ngắn chưa tới vai của cô, khẽ hỏi: “Hàn, em muốn anh làm thế nào?” Phải làm thế nào thì cô mới vui lên?
“Anh cho rằng em đang ghen tỵ với anh ư?” Cô lên tiếng, nhảy dựng lên như bị sỉ nhục.
“Anh không có ý đó.” Là mắt xích nào có vấn đề? Anh dùng từ không đúng ư? Tại sao lại khiến cô có cảm giác này?
Cô tức tối, ra sức hất cánh tay vỗ về của anh. “Phác Chí Mẫn, anh là đồ… ngu ngốc nhất thế kỷ, ngu ngốc không ai bằng! Em… em sắp bị anh làm cho tức chết rồi!”
Chí Mẫn trợn tròn mắt, ngẩn người nhìn bóng dáng cô đang chạy như bay xa dần, chưa kịp hoàn hồn.
Không phải như vậy ư? Vậy rốt cuộc vấn đề là ở đâu?
Anh như rơi vào đám sương mù, một hồi sau mới phát hiện trái tim con gái quả là khó hiểu.
Nghi ngờ này cứ quấy rầy anh mãi, không tìm ra đáp án, tối nay anh mất ngủ mất thôi.
Cả buổi tối lật đi lật lại trên giường, giấc ngủ mãi chưa tới, anh mở mắt, nhìn chăm chú sang chỗ trống bên cạnh, thở dài.
Hồi nhỏ, hoàn cảnh gia đình không được khá giả, anh và Hàn ở chung một phòng, ngủ cùng một giường, trong đêm đông lạnh lẽo, cơ thể bé nhỏ

Loading...
1 2 »
Loading...