VÁY CƯỚI






Sẽ thế nào nếu khi bạn sinh ra mà đã có thể biết được ngày chết của mình???
Sẽ thế nào khi bạn lớn lên với sự chán chường...bỏ bê và có chút mặc kệ của ba mẹ vì họ biết rằng...một ngày nào đó...bạn sẽ chết!!!
Sẽ thế nào khi mọi người xung quanh xa lánh bạn chỉ vì bạn mang trong mình căn bệnh thoái hóa trong 1000 người thì chỉ có một người xấu số mắc phải..
Sẽ thế nào khi bạn muốn sống...
Muốn tiếp tục...
Nhưng lại không thể!!!!
-----------------------------------------
Cô là Park Chaeyoung...năm nay tròn 18
Cái tuổi đẹp đẽ nhất thanh xuân con người, tuổi mà một cô gái bình thường sẽ được học hành, vui chơi sẽ bắt đầu biết chăm chút, bắt đầu biết yêu thương một cái gì đó....hay một ai đó...
"Chaeyoung...em ăn táo nhé...hay nho???" Jimin ngồi cạnh giường cô mỉm cười...anh vẫn ngồi trước mắt cô, thật yên bình và ấm áp...
Jimin hơn cô 2 tuổi!!! Anh năm nay là người trưởng thành và được 20 cái xuân xanh đầy tươi đẹp....
Chaeyoung vẫn nhớ năm anh 4 tuổi, Jimin vẫn còn đi mẫu giáo, ngày nào cũng với chiếc mũ vàng đáng yêu...cái áo xanh có cái bông hoa bé ngoan...Jimin mỗi ngày cho Chaeyoung một viên kẹo mà cậu đã xuất sắc trả lời câu hỏi ở trường mà giành được!!!
Chaeyoung bắt đầu đi mẫu giáo, Jimin dắt tay cô lên lớp mỗi khi nắng ban mai vừa hé mở!! Cô bé nhỏ bước đi còn loạn choạng cũng được đội chiếc mũ vàng, cũng được áo đồng phục xanh...đi cạnh Jimin rất vui vẻ!!!
Những năm tiểu học bắt đầu..những con chữ khiến Chaeyoung đau đầu, cô viết chữ rất xấu...vì bàn tay không chịu nghe lời...chính xác là không thể cầm bút bình thường!!! Mấy đứa bạn vẫn hay bảo tay Chaeyounh là đồ phế thải, chúng cười vào mặt trong khi Chaeyoung chỉ biết tủi thân mà khóc thét...cô bé ghét bản thân vô dụng...vì căn bệnh quái ác không cho cô sống như những người khác....
Jimin ngày nào cũng cầm tay Chaeyoung viết hết một trang giấy...toàn tên cô...
Jimin  vẫn hay nói rằng...
"Tên của Chaeyoungie là đẹp nhất trên đời!!!"
Cô bé thôi khóc lóc mà bắt đầu nghe lời anh tập viết...
Tay cô cầm bút tốt hơn, dù chẳng thể điều khiển được bàn tay chính xác nhưng ít nhất Chaeyoung cũng không cảm thấy tủi thân như trước đây...
Lớn thêm chút nữa...
Jimin biết đi xe đạp đến trường, chiếc yên xe đằng sau là của Chaeyoung!! Từng ngày dần trôi qua, Jimin chở Chaeyoung trên suốt quãng đường đến trường trung học....
Jimin giỏi lắm...
Giỏi tính toán...
Giỏi làm văn thơ...
Giỏi thể thao...
Cậu ở trường luôn tích tham gia mọi hoạt động, phong trào!! Jimin trong mắt bao người là cậu học sinh toàn diện, gương mẫu và luôn biết giúp đỡ mọi người...
Chaeyoung vẫn thầm lặng ngồi xem anh trên khán đài sân bóng rổ, thầm cổ vũ Jimin khi anh thi bóng đá, chờ Jimin sau mỗi trận thi bơi...
Cô cũng muốn như anh, trở thành một người hoạt bát và năng động như thế....
Chỉ là tất cả các câu lạc bộ đều từ chối Chaeyoung...vì cô bệnh!!!
Chaeyoung suốt những năm cấp 2 lao vào tập đàn...
Cô đàn đến khi bàn tay nhỏ bé bắt đầu xuất hiện những vết chai sạn....
Đàn nhiều đến mức, móng tay bếch ra từng miếng đau điếng...
Chaeyoung không muốn mình vô dụng khi bên cạnh cô là một Park Jimin cực kỳ hoàn hảo!!!!
"Chaeyoungie của anh...đàn là hay nhất!!!" 
Jimin vẫn luôn nắm lấy bàn tay đầy những vết chai của Chaeyoung mà ngắm nghía...anh không ghét bỏ nó, không ghét bỏ bàn tay xấu xí của cô mà thay vào đó Jimin cảm ơn nó rất nhiều!!! Cảm ơn vì đã cho Chaeyoung của cậu có thể đàn được theo ý muốn của cô ấy...
Câu nói luôn làm Chaeyoung vui vẻ mỗi khi mệt mỏi, là câu nói ấm áp cô muốn nghe thấy...Chaeyoung mệt mỏi để phải tiếp tục đuổi theo Jimin, đuổi theo cái bóng quá to lớn của cậu...
Jimin cùng Chaeyoung cùng nhau bước vào cấp 3....
Chaeyoung ngày một yếu đi trông thấy, thân thể nhỏ bé gầy guộc, dần không thể ngồi sau chiếc xe đạp quen thuộc của cậu...
Số ngày Chaeyoung đi lại bệnh viện dần nhiều hơn là đi học....
Tay dần trở lại như lúc bé, không thể cầm viết hay thậm chí cầm nắm thứ gì....
Chống chọi đến năm cuối cùng...
Máu từ miệng và mũi từ đầu chảy đầy xuống trang sách trắng khi Chaeyoung ngồi học...
Jimin vẫn luôn nhìn thấy, nhìn thấy hết thảy nhưng lại chẳng đủ can đảm để đến bên Chaeyoung....
Vì cậu sợ...
Cậu đã bắt đầu thấy sợ rồi...
Sợ một ngày nào đó, Chaeyoungie...của cậu...sẽ rời xa cậu!!!
"Sinh nhật 18 này của em...anh Jimin có thể đi chơi cùng em không????" 
Jimin mỉm cười đồng ý....
Nước mắt từ đâu rơi xuống má cậu đầy khó hiểu...
Cậu phải làm gì đây??? Làm gì để cô bé đáng thương này tiếp tục ở bên cậu....
Jimin đứng chờ Chaeyoung bên bờ sông Hàn...
Nơi qua lại của những cặp đôi dễ thương....
Lòng có chút lo lắng...nhưng cũng ngập tràn hạnh phúc!!!
Jimin muốn thấy Chaeyoung mặc váy trắng, như thiên thần ấy....em ấy thực sự từ nhỏ đã xinh đẹp nhất trong lòng cậu!!!!
Nhưng rồi...
Cô gái với chiếc váy trắng ấy lại không thể đến chỗ hẹn mà gặp Jimin...
Vệt trắng hòa vào với dòng máu đỏ tươi làm nhòe đi sự tinh khiết trong trẻo...
Mùi máu tanh làm Jimin một lần nữa gục ngã khi nhìn thấy cô gái nhỏ của cậu nằm trong phòng cấp cứu với hàng chục chiếc máy lớn nhỏ gắn vào người.....
----------------------------------------------------------------
"Chaeyoung...em ăn táo nha...hay nho????" Jimin ngồi cạnh cô bên giường bệnh...
Đã hơn 3 tháng kể từ hôm Chaeyoung hẹn cậu đi chơi...

Đã hơn 3 tháng Chaeyoung ở trong bệnh viện...
Đã hơn 3 tháng Chaeyoung không đến trường...
Đã hơn 3 tháng, Chaeyoung dần không thể đi lại...miệng cũng không thể mở ra để nói chuyện!!!
"Thời gian biến chứng đã đến, chỉ là nó sớm hơn dự kiến của chúng tôi...trong thời gian này gia đình phải thật mạnh mẽ để giúp bệnh nhân vượt qua!!!"
Lời nói của bác sĩ mà Jimin tình cơ nghe được khi họ nói chuyện với mẹ cô...
Chiếc đàn quen thuộc Chaeyoung vẫn đàn theo tay Jimin rớt xuống đất làm dây đàn đứt căng...
Cậu không thể giữ nổi bình tĩnh mà run lên...
Chưa bao giờ Jimin lo sợ đến vậy....
"T...á...o!!!!" Từng âm một Chaeyoung khó khăn phát lên...
Jimin gọt táo cho cô, miệng lẩm nhẩm một bài hát gần đây cậu hay nghe...
"Anh Jimin...em nhớ trường học!!!!" 
"Anh Jimin...em nhớ cún nhỏ..."
"Anh Jimin...em nhớ đàn!!!"
"Anh Jimin...em nhớ anh!!!!"
Dòng chữ ngệch ngoặc Chaeyoung viết trên trang giấy!!!
Những lần lọc rồi thay máu liên tục, thứ thuốc đau đớn nào đó ba tháng qua Chaeyoung phải chịu đựng...Jimin đều thấy cả!!!
Nhưng chưa một lần cho cô thấy anh buồn đến thế nào, gặp Chaeyoung, Jimin chỉ vui vẻ mà mỉm cười!!!!
"Em phải nhanh chóng khỏe mạnh lại nhé, anh muốn Chaeyoungie mặc váy trắng rồi đi chơi cùng anh!!!" Jimin xoa lấy tóc cô...
"Anh Jimin...em liệu có thể yêu thương không????" Chaeyoung viết vào giấy...chữ cô rất khó nhìn!!! Chaeyoung lại đưa anh xem, rồi nhìn về phía bầu trời cao, xanh...
"Ngốc!! Em đang được yêu thương...được ba mẹ, bác sĩ, bạn bè...cả cái cây xanh nhỏ trong phòng bệnh, cái giường em nằm...hay là anh!!! Họ yêu thương em...em nhất định phải yêu thương họ để đền đáp hiểu không????" Jimin ngồi xổm xuống nói với cô, Chaeyoung ngồi trên xe lăn thống khổ nhìn anh....
"Thời gian??" Câu nói ngắn gọn...Chaeyoung tiếp tục viết!!!
"Em chỉ mới 18...sao lại nói đến chuyện thời gian...." Jimin không thể khóc được...nhất định không được khóc...cậu giả vờ không hiểu và cũng không muốn hiểu...
"Anh Jimin...em có thể trở thành cô dâu không????" Chaeyoung lại viết vào trong giấy...tờ giấy thấm ướt thứ nước gì đó...là thứ nước mắt của cô nhỏ xuống theo hàng dài...
"Em sau này, sẽ tìm được người em yêu thương nhất!! Em sẽ trở thành cô dâu, một cô dâu xinh đẹp được cầm hoa nữa!!! Em phải cố lên, anh....cũng muốn thấy Chaeyoungie mặc váy cưới!!!" Jimin cũng khóc, cậu ôm lấy cô vào lòng....
--------------------------------------------------------
Tháng tiếp theo...
Chaeyoung dần không được ở phòng bện thường nữa...
Cô nằm phòng cách ly đặt biệt!!!
Bất cứ ai vào trong cũng phải có sự cho phép tuyệt đối của bác sĩ...
Cô đơn càng cô đơn hơn....
Chaeyoung bây giờ như một cái xác lạnh không hồn!!!
"Anh Jimin...em muốn...ra khỏi đây!!!" Vừa nói bằng miệng....Chaeyoung nấc lên thở không ngừng....
Qua đôi bao tay y tế bác sĩ bắt Jimin đeo vào, Jimin cảm nhận được sự lạnh lẽo phát ra từ cơ thể yếu đuối của cô!!!!
Jimin tháo chiếc khẩu trang, gỡ bỏ chiếc nón vướng víu...
Vội ôm lấy Chaeyoung trên giường bệnh....
Chaeyoung đẩy cậu ra, la hét không ngừng!!!!
Cô không muốn Jimin nhiễm bệnh....
Vì là cách ly...Chaeyoung hiểu rằng...thứ ác quái trong người cô có thể gây hại cho người khác!!!!
Tiếng giãy dụa bất lực, mọi người chạy vào....đẩy Jimin ra!!!!
"Cậu muốn chết à?????" Ai nói hét vào mặt cậu...
Ôm Chaeyoung, đụng vào Chaeyoung là có thể chết sao????
Tình nguyện có được không???
Vì cậu thương Chaeyoung đến không chịu được rồi....
"Xin mọi người....đừng xem Chaeyoung như vật cần cách ly...." Jimin quỳ xuống đất...
"Xin mọi người...hãy đưa em ấy ra phòng bệnh thường....."
"Xin mọi người...."
Jimin van xin...
Cậu khóc không ngừng....
Chưa bao giờ cậu nghĩ mình phải làm điều này....
Cảm giác như là người bị căn bệnh kia gậm nhấm khiến đau đớn không phải là Chaeyoung mà là cậu!!!!
------------------------------------------------------------
Ánh nắng ấm áp trong căn phòng...
Xung quanh đầy rẫy những bông hồng còn đọng sương sớm!!!!
Hương thơm ngát là Chaeyoung tỉnh dậy sau giấc ngủ dài....
Chỉ thấy lấp lánh trong phòng thứ ánh sáng kì diệu....
Chuyện gì xảy ra vậy???
Không phải là nơi tối tối thiếu khí người kia nữa....
Cô nhìn thấy khung cửa sổ quen thuộc...
Nhìn thấy giường bệnh cô hay nằm...
Nhìn thấy cây đàn Jimin mang đến...
Và....
Nhìn thấy chiếc váy cưới đầy xinh đẹp trước mắt mình!!!!
Nước

1 2 »
Mục Lục Truyện