Chương 139: Cổ độc



___ "Ngươi đúng là người k quái." ___
Chương thứ một trăm ba mươi chín: Cổ độc
Thu Lan nghe xong ánh mắt buồn bã. Ngô Đồng vốn chỉ có ý thăm dò, nhưng thấy vẻ mặt Thu Lan như vậy, biết là mình đã dùng đúng biện pháp, vội vàng nói, "Vẻ mặt cô nương mang nét ưu sầu, phải chăng tại hạ đã nói sai điều gì?"
Thu Lan vội vàng lắc đầu nói, "Không sao. Ngô đại nhân nói không sai, là... là do nô tì."
Ngô Đồng tỏ vẻ không hiểu, sau đó lại cố ý như đã hiểu thông suốt nói, "Chẳng lẽ là cô nương đắc tội với nương nương? Khiến nương nương không vui?"
Thu Lan vẫn lắc đầu, thấy Ngô Đồng vẫn hiếu kì nhìn mình, nàng nhìn xung quanh một chút, thấy trong chính điện không còn ai khác, liền than thở, "Đại nhân thật sự là có lòng từ bi. Nô tì chỉ là một cung nữ nho nhỏ, sao dám làm phiền đại nhân quan tâm như vậy?"
Ngô Đồng lắc đầu nói, "Cô nương nói vậy là không đúng rồi. Nữ tử thế gian đều là trời xanh ban ân, nam nhi chúng ta đương nhiên phải thương hoa tiếc ngọc."
Thu Lan nhìn thoáng qua Ngô Đồng, bị ánh mắt hoa đào kia khiến trái tim đập loạn, "Nô tì đa tạ đại nhân quan tâm. Thật ra cũng không phải là chuyện gì lớn, nương nương vốn rất coi trọng nô tì, nhưng từ sau khi Khánh ma ma tới, thì nương nương dần dần xa lánh nô tì, không chỉ riêng nô tì, mà mấy tỷ muội khác vốn dĩ được nương nương coi trọng cũng đều như vậy."
Ngô Đồng mở to hai mắt, không hiểu hỏi, "Khánh ma ma là ai? Làm sao lại lọt được vào mắt xanh của nương nương vậy?"
Thu Lan lắc đầu, "Nàng là ma ma mà mẫu gia của nương nương đưa vào cung làm bạn với nương nương, vừa vào cung thì đã được nương nương coi trọng. Nô tì thấy chẳng qua cũng chỉ là một lão ma ma có phần cẩn trọng mà thôi, thật sự thì nhìn không có gì đặc biệt."
Ngô Đồng cười nói, "Tục ngữ có câu, 'Nhà có một lão, như có một bảo', lão nhân gia luôn hiểu biết hơn chúng ta nhiều."
Thu Lan thấy cặp mắt đào hoa của Ngô Đồng lúc cười lên cong cong thành hai hình trăng lưỡi liềm, càng thêm hấp dẫn, trên mặt đỏ ửng, vội vàng nói: "Ngô đại nhân nói đúng, là do nô tì hẹp hòi."
"Nếu cô nương đã nói như vậy, ngược lại là trách tại hạ rồi. Có điều nghe cô nương nói thế, tại hạ cũng muốn được diện kiến vị Khánh ma ma này, chỉ là không biết tại hạ có vinh hạnh này hay không."
Thu Lan suy nghĩ một chút, đề nghị nói, "Chờ đại nhân kiểm tra hết tất cả những lễ vật này, tất nhiên là phải tới phục mệnh nương nương, đến lúc đó có thể sẽ gặp Khánh ma ma."
"Đa tạ cô nương nhắc nhở." Ngô Đồng thuận tay kiểm tra lại những lễ vật còn sót, xác định không có thứ gì ảnh hưởng đến thai nhi xong mới đứng lên nói, "Tại hạ đã kiểm nghiệm xong, cô nương có thể dẫn đường không, tại hạ muốn tới gặp Quý phi nương nương phục mệnh."
Thu Lan đương nhiên đồng ý. Hai người cùng nhau rời chính điện, đi về phía thư phòng.
Ngô Đồng nói, "Thu Lan cô nương, tại hạ thấy sắc mặt ngươi không tốt, có thể nên dùng một chút phấn hoa đào."
Thu Lan hơi sửng sốt, sau đó gật đầu cười nói, "Đa tạ đại nhân."
Đến ngoài thư phòng, Thu Lan đi vào xin ý kiến của Trịnh Quý phi, không lâu sau thì bước ra dẫn Ngô Đồng vào thư phòng.
Thư phòng của Trịnh Quý phi rất văn nhã, trên giá sách bày đầy các loại thư tịch. Trong Hoàng cung chỉ nói Khang phi là người thông thái, nhưng lại bỏ quên mất tài danh của Trịnh Quý phi.
"Vi thần tham kiến Quý phi nương nương. Tất cả các lễ vật đều đã được kiểm nghiệm xong, không có chỗ nào bất ổn."
Trịnh Quý phi cười gật đầu, "Thực sự là khiến Ngô thái y vất vả rồi. Khánh ma ma."
Khánh ma ma ở bên cạnh ngầm hiểu, đi tới cạnh Ngô Đồng, lấy ra một cái hầu bao trong tay áo đưa cho Ngô Đồng nói: "Ngô đại nhân, đây là chút lòng của nương nương."
Quý phi ban thưởng, Ngô Đồng không dám không lĩnh. Lúc đưa hai tay nhận lấy, cảm giác trên tay đau nhói một cái, cúi đầu nhìn kỹ, nhưng lại không phát hiện có vết thương gì. Ngô Đồng cũng không để ý, tạ ơn Trịnh Quý phi xong liền rời đi.
Ngô Đồng đi rồi, Trịnh Quý phi cho tất cả cung nữ lui ra ngoài, nói với Khánh ma ma, "Lần này ngươi đúng là cẩn thận hơn trước."
Khánh ma ma cười thâm trầm, nói: "Đó là bởi vì hắn là thái y. Thái y trẻ tuổi như vậy, nếu như chúng ta có thể sử dụng, vậy sẽ rất có lợi."
Trịnh Quý phi thừa nhận nói, "Đúng vậy. Có điều cổ của ngươi có hiệu quả không? Ngươi cũng đã nói, hắn chính là thái y."
"Trừ phi hắn đã từng đến Miêu Cương, biết loại cổ này, bằng không sợ rằng hắn cũng không cảm nhận được."
"Bổn cung khuyên ngươi vẫn nên cẩn trọng là tốt nhất. Bây giờ Hoàng hậu, Khang phi và Cẩm phi liên thủ, tình thế của chúng ta cũng không được lạc quan lắm." Trịnh Quý phi vuốt ve vòng ngọc trắng của mình, trên môi nở nụ cười châm chọc.
"Nương nương yên tâm, nô tì sẽ cẩn thận."
Ngô Đồng trở về Thái Y Viện, Nguyễn Viện Phán hỏi qua tình hình cụ thể, thấy không có gì bất thường liền thả cho hắn về nghỉ ngơi. Ngô Đồng vừa vào phòng của mình, liền sợ nảy người, "Ngươi vào bằng cách nào?"
Dương Quỳnh ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, hờ hững nói, "Lần tới khi ngươi ra ngoài, nhớ khóa kỹ cửa sổ."

Ngô Đồng nhún vai, thờ ơ đi tới hộc tủ của mình, trong đó là dược liệu trân quý mà hắn cẩn thận cất giữ.
"Làm sao? Xảy ra chuyện gì?" Dương Quỳnh nhìn hắn, rõ ràng là đang chế thuốc giải.
Ngô Đồng vừa chọn dược liệu vừa nói, "Bên cạnh Trịnh Quý phi có một cổ lão ma ma, mới vừa rồi còn lợi dụng lúc ban thưởng hạ độc ta."
Dương Quỳnh thấy hắn nói hờ hững nhẹ nhàng, hỏi, "Ngươi cũng có thể giải được sao?!"
Ngô Đồng gian tà cười cười, "Lão thái bà kia cũng coi như lợi hại, nhưng đáng tiếc lại gặp phải ta."
Dương Quỳnh thấy Ngô Đồng vừa nói chuyện vừa lấy ra một con rết trong một cái hũ. Con rết vẫn không nhúc nhích, chắn hẳn là đã chết. Hắn thả con rết vào trong bát, đổ một ít thuốc bột vào. Một làn khói xanh bốc lên, con rết tan chảy thành một thứ nước màu đen. Dương Quỳnh nhíu này, đưa tay che mũi.
"Ngươi yên tâm, cái này không có độc đâu." Ngô Đồng lại mân mê cho một ít dược liệu khác vào. Dương Quỳnh chỉ thấy một màu đen ngòm, bị Ngô Đồng từng hớp uống sạch, nhất thời dạ dày của nàng trào lên cảm giác buồn nôn.
"Thứ này ngươi cũng uống được?"
Ngô Đồng nuốt xuống thứ trong miệng nói, "Thứ cứu mạng, ngươi sẽ lựa chọn như thế nào?"
"Ngươi vất vả rồi." Dù sao Ngô Đồng cũng là vì giúp Khang phi nên mới bị hạ cổ, bằng không hắn nhất định sẽ không phải uống thứ đáng ghét này.
Ngô Đồng có chút thích thú nhìn Dương Quỳnh, "Khang phi nương nương là nữ nhi mà ân sư của ta yêu thương nhất. Nếu Ngô Đồng đã ở bên cạnh nàng, vậy tất nhiên sẽ toàn tâm toàn lực. Thanh Diệp, sau này những lời như vậy ngươi không cần nói nữa."
"Ngươi đúng là người kỳ quái." Đệ tự của đại nho một đời, lại là một đại phu giang hồ.
"Quan trường hắc ám, muốn làm việc cho dân thì nhất định phải leo được đến địa vị cao. Nếu muốn leo được lên địa vị cao vậy nhất định phải ẩn dật, cho dù có thể vì như vậy mà không thể thực hiện được khát vọng đi chăng nữa. Cả đời ân sư có thế có tài, cuối cùng chẳng phải vẫn thịnh niên thoái ẩn hay sao? Tâm thuật Đế vương, xưa nay khó dò, Ngô Đồng tự nhận mình không phải là người mà trong lòng chứa cả ngàn vạn con dân như ân sư, cho nên hà tất phải tự mua dây buộc mình?" Đôi mắt hoa đào của Ngô Đồng cong cong, nhưng khí phách lại thêm phần tự nhiên phóng khoáng.
"Trịnh Quý phi hạ độc ngươi, xem ra là có chủ ý, tự ngươi phải cẩn thận một chút."
"Yên tâm, muốn hại ta, không dễ như vậy."
Dương Quỳnh cười khẽ.
"Ngươi về báo cho nương nương, phải cẩn thận tay của Khánh ma ma. Nàng hạ cổ thông qua đâm châm."
"Ta biết rồi."
Dương Quỳnh rời khỏi phòng của Ngô Đồng, nhìn xung quanh một chút, mũi chân điểm xuống đất, bay lên nóc nhà, dáng người lắc lư mấy cái rồi biến mất.
Ngô Đồng ôm bả vai dựa vào cửa, nhìn Dương Quỳnh biến mất, cười lắc đầu, "Kẻ si tình xưa nay, chết ngàn lần bất hối."
Dương Quỳnh trở về Cung Lung Hoa, báo cáo lại với Khang phi phát hiện của Ngô Đồng. Khang phi nghe xong cau mày nói, "Rốt cuộc Trịnh Quý phi muốn làm gì?"
Đương nhiên, vấn đề này không ai có thể trả lời.
Sau khi Trịnh Quý phi có thai, tất cả các chu cấp trong cung đều được tăng cường đến Cung Hưng Hòa. Các cung đều có câu oán hận, thế nhưng bụng của người ta không chịu thua kém, vì vậy mọi người cũng chỉ dám lén lút than thở. Tuy Hoàng thượng bận việc triều chính, thế nhưng nếu có về Hậu cung, thì nhất định sẽ đến Cung Hưng Hòa trước. Khoảng thời gian này, mức độ sủng ái của Trịnh Quý phi, đã trực tiếp vượt trên Khang phi rồi.
Cung Phượng Từ.
Hoàng hậu nghe Thái Quyên nói, cười khổ: "Nam nhân xưa nay đều là như vậy, nhất là Hoàng thượng. Cốt nhục của Thiên gia, vốn sẽ được sủng hơn người khác một chút. Trịnh Quý phi dám có hành động lớn như vậy, còn không phải là ỷ vào khối thịt trong bụng kia? Ngươi xem gần đây Hoàng thượng cũng không hỏi tới chuyện Tôn Bảo lâm mưu hại Khang phi nữa, sợ là muốn cho qua rồi."
Thái Quyên nói, "May mà nương nương vẫn áp xuống không xử lý, bằng không chẳng phải là sẽ làm trái với Thánh chỉ?"
"Bổn cung và Hoàng thượng là phu thê từ thuở nhỏ. Đối với hắn, một chút hiểu biết này là vẫn phải có." Hoàng hậu hơi ngừng lại, nói tiếp: "Mấy ngày nữa là Tiết Thượng Tỵ (*) rồi. Trong cung đã chuẩn bị kĩ càng chưa?"
(*) Tiết Thượng Tỵ: Việt Nam gọi là Tết Hàn thc, là tết bánh trôi bánh chay đó :)))
Thái Quyên vội vàng trả lời, "Đã chuẩn bị xong theo sự dặn dò của nương nương. Hôm qua Cung Lâm thượng đã đến báo lại rồi."
Hoàng hậu gật đầu, tinh thần có chút không tốt, "Việc này các ngươi chú ý cẩn thận. Mọi người ở trong phòng buồn chán đã cả một mùa đông, nên đi ra ngoài vui vẻ một chút."
Mồng ba tháng ba, Tiết Thượng Tỵ.
Ở dân gian đa phần mọi người sẽ ở ven sông ăn uống tiệc rượu, du xuân ngoại thành. Trong cung không thể so với dân gian, cho nên hàng năm đều do Hoàng hậu chủ trì, mọi người ở bên hồ trong Ngự hoa viên chiêu đãi yến hội.
Sáng sớm ngày hôm đó, sau khi các vị phi tần đã chăm chút trưng diện thì đều tới bên hồ từ rất sớm. Buồn chán cả một mùa đông, rốt cuộc cũng có thể cởi bỏ lớp áo lông thật dày, thay

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Tiết Tử

Chương 1: Xuyên không

Chương 2: Lộ diện

Chương 3: Khang phi

Chương 4: Đưa cơm

Chương 5: Hạ độc

Chương 6: Liên minh

Chương 7: Song sinh

Chương 8: Thích khách

Chương 9: Tặng lễ

Chương 10: Chuyển cơ

Chương 11: Phục vị

Chương 12: Cẩm phi

Chương 13: Theo dõi

Chương 14: Điều tra

Chương 15: Trúng độc

Chương 16: Đánh chết

Chương 17: Bóng đen

Chương 18: Viết chữ

Chương 19: Chiêu nghi

Chương 20: Lễ phục

Chương 21: Nô tài

Chương 22 :Phạt quỳ

Chương 23: Chiến tranh lạnh

Chương 24: Mảnh giấy

Chương 25: Xem bệnh

Chương 26: Trị thương

Chương 27: Hoàng hậu

Chương 28: Trang điểm

Chương 29: Yến hội

Chương 30: Liều mạng

Chương 31: Dưỡng thương

Chương 32: Cảm tạ

Chương 33: Thục phi

Chương 34: Hứa hẹn

Chương 35: Thăm bệnh

Chương 36: Mục đích

Chương 37: Phong hàn

Chương 38: Thân thế

Chương 39: Mời khách

Chương 40: Đỏ mặt

Chương 41: Tra hỏi

Chương 42: Bắt người

Chương 43: Câu đố

Chương 44: Viết chữ

Chương 45: Áo lông cáo

Chương 46: Phát hiện

Chương 47: Thủ lĩnh

Chương 48: Xuân Dương

Chương 49: Thổ lộ

Chương 50: Xảy ra chuyện

Chương 51: Cắt cử

Chương 52: Lương tri

Chương 53: Lục soát cung

Chương 54: Cáo trạng

Chương 55: Đối thực

Chương 56: Bảo kiếm

Chương 57: Lo lắng

Chương 58: Giúp đỡ

Chương 59: Nguyên do

Chương 60: Chứng cứ

Chương 61: Đối thoại

Chương 62: Dứt khoát

Chương 63: Lệnh bài

Chương 64: Phong thưởng

Chương 65: Hiến nghệ

Chương 66: Tử gián

Chương 67: Ngày trước

Chương 68: Ấm giường

Chương 69: Nữ quan

Chương 70: Giật dây

Chương 71: Mưu tính

Chương 72: Cầu viện

Chương 73: Làm chủ

Chương 74: Nhắc nhở

Chương 75: Giấu giếm

Chương 76: Bắt cung

Chương 77: Giải thoát

Chương 78: Công thẩm

Chương 79: Phản cung

Chương 80: Tình ý

Chương 81: Bạch Đào

Chương 82: Chịu hình

Chương 83: Thả người

Chương 84: Trị thương

Chương 85: Thanh tỉnh

Chương 86: Khảo nghiệm

Chương 87: Tức giận

Chương 88: Uống rượu

Chương 89: Năm mới

Chương 90: Vũ phổ

Chương 91: Thủ thương

Chương 92: Bác gân

Chương 93: Quan sát

Chương 94: Vũ đạo

Chương 95: Ngang ngược

Chương 96: Triền miên

Chương 97: Cho mượn

Chương 98: Yêu cầu

Chương 99: Giáo huấn

Chương 100: Thiên sí

Chương 101: Bí mật

Chương 102: Giảng giải

Chương 103: Mê man

Chương 104: Thức tỉnh

Chương 105: Tấn phong

Chương 106: Hiềm nghi

Chương 107: Quy hàng

Chương 108: Tổ yến

Chương 109: Như Tuyết

Chương 110: Thẩm Vấn

Chương 111: Nam Nhân

Chương 112: Bỏ Qua

Chương 113: Chuyện Riêng

Chương 114: Thiện Tâm

Chương 115: Thăm ngục

Chương 116: Nội gián

Chương 117: Thuốc bột

Chương 118: Nhận tội

Chương 119: Vây xem

Chương 120: Chăm sóc

Chương 121: Bảo hộ

Chương 122: Tấn phong

Chương 123: Muội muội

Chương 124: Vượt cấp

Chương 125: Nỗi lòng

Chương 126: Theo dõi

Chương 127: Gánh tội

Chương 128: Thẩm vấn

Chương 129: Xin tha

Chương 130: Lụa trắng

Chương 131: Nghỉ ngơi

Chương 132: Giáng cấp

Chương 133: Phản kích

Chương 134: Phế vật

Chương 135: Thuốc giải

Chương 136: Có thai

Chương 137: Nói chuyện

Chương 138: Tâm sự

Chương 139: Cổ độc

Chương 140: Thư pháp

Chương 141: Sóng lớn

Chương 142: Gây khó dễ

Chương 143: Mất kiếm

Chương 144: Soát cung

Chương 145: Chuyện xấu

Chương 146: Kháng chỉ

Chương 147: Vạch trần

Chương 148: Triêu Vân

Chương 149: Thăm bệnh

Chương 150: Trở về

Chương 151: Chuyển biến

Chương 152: Đưa thuốc

Chương 153: Tăng thuế

Chương 154: Tư chất

Chương 155: Bắt giữ

Chương 156: Thẩm vấn

Chương 157: Tìm lại

Chương 158: Vạn gia

Chương 159: Cấm túc

Chương 160: Thăm bệnh

Chương 161: Đại quyền

Chương 162: Thuyết phục

Chương 163: Thật giả

Chương 164: Sinh non

Chương 165: Phát giác

Chương 166: Mưu phản

Chương 167: Xông vào

Chương 168: Phượng ấn

Chương 169: Át chủ bài

Chương 170: Phát nổ

Chương 171: Sinh tử

Chương 172: Hành hung

Chương 173: Dàn xếp

Chương 174: Nội ứng

Chương 175: Đói bụng

Chương 176: Đi theo

Chương 177 - Chương cuối cùng: Về nhà

Loading...