Chương 100: Thiên sí

Chương thứ một trăm: Thiên sí
"Lục sư phụ, ngươi cảm thấy Tôn Tiệp dư múa như thế nào?" Hoàng thượng hỏi.
Lục Khuynh Nương vội vàng trả lời: "Thưa Hoàng thượng, Tôn Tiệp dư thiên phú cực cao, mấy năm nay lại siêng năng luyện tập, vũ tư ưu mỹ, phong vận tuyệt hảo, dân nữ cam bái hạ phong."
Kỳ thật trong lòng Tôn Tiệp dư rất căng thẳng. Lục Khuynh Nương là đại hành gia (người trong nghề), mình có một chút sơ xuất nào cũng sẽ đều bị nàng nhìn ra. Lúc này nghe được Lục Khuynh Nương khích lệ, ngoài mặt Tôn Tiệp dư không dám quá mức biểu lộ, nhưng trong lòng lại là đại hỉ.
Hoàng thượng nghe Lục Khuynh Nương nói xong, cũng là long nhan đại duyệt, "Nói như vậy, Tôn Tiệp dư có công hiến vũ, thưởng cho một đôi ngọc bích, hai xếp gấm Tứ Xuyên."
Tôn Tiệp dư quỳ gối tạ ơn, ngẩng đầu lên thì khóe mắt liếc về phía Khang phi, ý tứ thị uy vô cùng rõ ràng.
Chu Cẩm phi nhìn thấy, trong lòng tức giận. Quay đầu nhìn Khang phi, lại thấy Khang phi khẽ lắc đầu, vẻ mặt đáng tiếc.
"Ngươi nghĩ cái gì vậy? Hoa thái nghê thường của ngươi cũng đưa cho nàng, nàng lại thị uy với ngươi? Ta xem, chính là ngươi đã quá nhường nàng rồi, mới để nàng vô pháp vô thiên như vậy."
Khang phi thở dài, "Ai! Vẫn là câu nói kia, nàng là đệ tử của sư phụ, ta thật sự không đành lòng cứ như vậy hủy nàng."
Chu Cẩm phi nghe cảm thấy không đúng, hỏi: "Ngươi tính làm gì?"
Khang phi nhìn Tôn Tiệp dư đắc ý, khóe môi gợi lên một nét cười lạnh, "Rất nhanh tỷ tỷ sẽ biết."
Tuy rằng Chu Cẩm phi cực kì bất mãn với giọng điệu ra vẻ thần bí như vậy của Khang phi, nhưng xác thực lòng hiếu kì bị gợi lên đến mười phần mười. Mở to hai mắt nhìn tình hình trong Chính điện một vòng, trong lòng ngóng trông thời gian trôi nhanh lên.
Sau khi Tôn Tiệp dư hiến vũ xong, yến hội cũng tới khúc nhạc cuối. Hoàng thượng liếc mắt ra hiệu với Hoàng hậu, Hoàng hậu đứng dậy nói: "Hoàng thượng, ngài cùng Lục sư phụ nhiều năm không gặp, nhất định là còn rất nhiều chuyện muốn hỏi. Ở đây có thần thiếp cùng nhiều người như vậy, Lục sư phụ cũng không tiện đáp lời. Vậy chúng thần thiếp xin cáo từ."
Hoàng thượng nói: "Như vậy cũng được. Các ngươi lui xuống đi. Khang phi ở lại, trẫm có lời muốn nói."
"Vâng." Khang phi đáp.
Hoàng hậu cùng chúng phi tần đồng thanh nói: "Thần thiếp cáo lui."
Tuy rằng ngẫu nhiên có một hai người không muốn rời đi, nhưng nhìn thấy Hoàng hậu đi rồi, Hoàng thượng cũng không có ý tứ giữ người, đành rời đi theo.
Rất nhanh, trong đại điện chỉ lác đác còn lại mấy người. Hoàng thượng thấy Chu Cẩm phi ở lại, cười nói: "Ái phi thật sự ở lại."
Chu Cẩm phi nói: "Ngày hôm qua chính Hoàng thượng đã đồng ý thần thiếp có thể xem vũ." Ngày hôm qua Hoàng thượng ngủ lại Cung Hồng Huy, Chu Cẩm phi nhân cơ hội năn nỉ Hoàng thượng chấp thuận cho nàng xem Khang phi múa hôm nay. Hoàng thượng cũng biết Chu Cẩm phi cùng Khang phi thường ngày thân thiết, đã nói chỉ cần Khang phi không phản đối, hắn liền cho phép. Cho nên hôm nay Chu Cẩm phi mới ở lại.
Một người khác lưu lại đó là Tôn Tiệp dư. Lúc này nàng còn đang mặc Hoa thái nghê thường, kiêu ngạo giống như một con Khổng Tước. Lục Khuynh Nương thấy bộ dạng nàng như vậy, cũng không nhịn được mà âm thầm lắc đầu.
"Tôn Tiệp dư, vì sao ngươi ở lại?" Hoàng thượng hỏi nhưng vẫn chứa ý cười, có thể thấy tâm trạng không tệ.
Tôn Tiệp dư đi tới trước mặt Hoàng thượng, mềm giọng nói: "Hoàng thượng, Lục sư phụ là sư phụ dạy múa của thần thiếp, nhiều năm không gặp, thần thiếp cũng muốn ôn chuyện với sư phụ. Người cho phép thần thiếp lưu lại, được không?"
Thật ra Hoàng thượng không có dị nghị gì, nhưng chính hắn đã đáp ứng với Khang phi, lúc khiêu vũ sẽ chỉ có hai người hắn và Lục Khuynh Nương. Thêm Chu Cẩm phi, là Khang phi cho phép. Hiện giờ lại thêm Tôn Tiệp dư, không biết Khang phi có bằng lòng hay không.
"Hoàng thượng," Khang phi ở một bên nói: "Nếu Tôn Tiệp dư nguyện ý ở lại, thần thiếp cũng không dị nghị."
Hoàng thượng nghe vậy cũng gật đầu.
Lục Khuynh Nương nhìn hai đệ tử của mình, trong lòng dường như đã hiểu ra chuyện gì rồi, "Tôn Tiệp dư, người vừa mới hiến vũ đã rất mệt rồi, không bằng hồi cung nghỉ ngơi đi, sau đó dân nữ sẽ qua cầu kiến."
Khang phi nghe xong lời này, liền biết sư phụ là muốn cứu Tôn Tiệp dư, nếu Tôn Tiệp dư chịu nghe lời, thì chuyện này nàng cũng không muốn làm đến cùng.

Tôn Tiệp dư nghe xong lại không cảm kích, nói: "Lục sư phụ, ta chỉ ở lại thôi, sẽ không quấy rầy Hoàng thượng cùng người nói chuyện. Người đồng ý đi mà."
Lục Khuynh Nương lại nhìn thoáng qua Khang phi, chỉ thấy nàng con ngươi như nước, bình yên phẳng lặng, không khỏi âm thầm thở dài. Tôn Di Ca này là hồ đồ mất khôn mà, mình cứu được nàng lần này, nhưng không cứu được nàng lần sau. Ngu xuẩn như vậy sớm muộn gì cũng phải chết ở trong thâm cung. Thôi, mình chỉ là dân thường nhỏ bé, làm sao có thể quản chuyện Thiên gia?
Khang phi thấy Lục Khuynh Nương không nói lời nào, liền khom người nói: "Hoàng thượng, thần thiếp muốn xuống thay y phục. Xin người hãy cho lui những người không liên quan khác."
Hoàng thượng gật đầu. Khang phi dẫn theo Dương Quỳnh cùng Thiên Linh tới phía sau thay y phục. Hoàng thượng phân phó nói: "Toàn bộ cung nữ thái giám thị vệ rời khỏi đại điện chờ ở ngoài. Bất luận kẻ nào cũng không được nhìn lén vào trong điện."
Chúng nhân dồn dập rời khỏi điện, bao gồm cả cung nữ thiếp thân của Chu Cẩm phi và Tôn Tiệp dư. Tôn Tiệp dư không rõ đây là tình huống gì, lại không tiện hỏi, chỉ đành quan sát toàn bộ biến hóa xung quanh.
Lúc này lại thấy thái giám Thường Lộc bên cạnh Hoàng thượng sai người mang lên một cây đàn Không*. Lục Khuynh Nương đi tới, trước tiên sờ vào thân đàn, khen: "Thật sự là hảo cầm!"
(*Đàn Không: loại đàn thời xưa, ít nhất có năm dây, nhiều nhất có hai mươi lăm dây)
Hoàng thượng nói: "Đây là vật ngoại bang cống nạp. Bởi vì đương thời khó tìm danh gia đàn Không, vì vậy mà luôn cất trong phủ khố. Nếu không có Lục sư phụ, nó còn không biết phải chờ tới khi nào mới có thể nhìn thấy mặt trời nữa."
Lục Khuynh Nương khom người nói: "Dân nữ tạ ơn hậu ân của Hoàng thượng."
"Lục sư phụ không cần đa lễ, mời đứng lên."
Lục Khuynh Nương đứng dậy, ngồi trước đàn Không, ngón tay chạm vào dây đàn, một chuỗi nhạc linh động phát ra, làm người ta như được nghe thấy tiên nhạc.
Lúc này chúng cung nữ thái giám đã rời khỏi điện. Cửa điện cũng đã đóng. Một hồi tiếng bước chân rất nhỏ vang lên, Khang phi trở lại trong điện.
Vũ y màu xanh nhạt quen thuộc, kiểu dáng đơn giản, không quá cầu kì. Tôn Tiệp dư nhìn thấy thì vừa kinh ngạc lại vừa khinh thường. Kinh ngạc là vì Khang phi lại mặc vũ y đi ra, chẳng lẽ là muốn khiêu vũ hay sao? Khinh thường là vì vũ y đơn giản như vậy, vẫn là màu sắc đơn điệu như thế, cho dù là mình, cũng sẽ rất khó nhảy ra được trò trống gì. Hiệu quả so với Hoa thái nghê thường nhất định là kém đi rất nhiều. Nghĩ như vậy, trong lòng lại cao hứng vài phần. May mà mình đoạt vũ y của nàng, nếu không danh tiếng còn không phải là bị nàng chiếm mất.
Khang phi đi đến trước mặt Hoàng thượng thi lễ lần thứ hai. Sau đó đi tới đứng ở giữa điện. Quay đầu nhìn về phía Lục Khuynh Nương gật đầu.
Lục Khuynh Nương cảm giác mình có chút hồi hộp. Thiên sí vũ hoàn toàn là dựa theo tưởng tượng của nàng mà vẽ ra. Chính nàng bởi vì nguyên nhân tuổi tác đã không thể nhảy được. Khang phi là hi vọng duy nhất của nàng. Nếu Khang phi cũng không thể nhảy được, vậy thiên sí vũ này của mình chính là không thành công. Nàng phải sửa lại một lần nữa. Bởi vậy, thành bại chính là lúc này.
Đàn Không vang lên.
Thân mình Khang phi theo khúc nhạc mà chậm rãi di chuyển. Mọi người có mặt đều mở to mắt cẩn thận dõi theo nhất cử nhất động của Khang phi. Theo tiếng nhạc càng nhanh, động tác của Khang phi cũng càng lúc càng nhanh. Rồi sau đó là một chuỗi vê dây đàn, động tác của Khang phi đột nhiên chậm lại.
Lúc này trong mắt mọi người lại hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của Khang phi. Chỉ thấy thiên nữ phi tiên, mang theo vũ tư thánh khiết bay lượn phía chân trời. Đám mây Bách Điểu Triêu Phượng, thanh thanh êm tai. Trong tiếng hát của Phật, thiên nữ từ trên trời hạ xuống nhân gian, dáng vẻ trang nghiêm, không thể khinh nhờn. Chỉ cần nhìn thấy, trong lòng liền dâng lên cảm giác ấm áp, rồi sau đó dần dần khuếch tán, chỉ cảm thấy được tắm mình trong ánh mặt trời như vậy chính là việc vui mừng nhất thế gian, trong lòng xao động, ở trước mắt rồi lại như vô hình vô vị.
Tiếng đàn Không dừng lại, Khang phi vừa vặn múa xong động tác cuối cùng, cả thân người ngửa ra sau, như say hoa Lê, nằm trên mặt đất.
Trong đại điện lặng ngắt như tờ. Ngay cả tiếng hít thở dừng như cũng ngừng lại. Theo một tiếng nức nở, mọi người mới dần khôi phục lại tinh thần. Không thấy ánh mặt trời chói lọi, cũng không thấy tiếng Phật thiêng liêng, vẫn là đang trong đại điện, vẫn là bày biện như cũ. Khang phi chậm rãi đứng lên, Thiên Linh cầm khăn trong tay, lại hoàn toàn không có phản ứng, vẫn là Khang phi tự mình đi tới lấy khăn lau mồ hôi.
Người phát ra tiếng nức nở chính là Lục Khuynh Nương. Hai tay nàng che mặt, khóc giống như lệ nhân. Khang phi vội vàng đi tới an ủi, "Sư phụ, người làm sao vậy? Đừng khóc."
Lục Khuynh Nương khóc một lúc lâu mới dần dần bình tĩnh trở lại. Nàng vừa lau nước mắt, vừa nói với Hoàng thượng, "Dân nữ thất lễ trước ngự tiền, xin Hoàng thượng giáng tội."
Tình hình của Hoàng thượng cũng không khá hơn bao nhiêu. Hơn nửa ngày mới nói: "Lục sư phụ không cần như vậy. Trẫm không trách ngươi."
"Tạ Hoàng thượng." Lục Khuynh Nương nhìn Khang phi, run run nói: "Bốn tuổi ta đã học múa, đến nay đã hơn ba mươi năm. Sáng chế ra thiên sí vũ, nhưng thủy chung lại không biết có người có thể nhảy được hay không. Thu Hoa, rốt cuộc ngươi cũng không để ta thất vọng. Có thể nhìn thấy điệu múa hôm nay, nếu ta lập tức chết đi cũng sẽ mỉm cười nơi chín suối." Lục Khuynh Nương quá mức xúc động, hoàn toàn quên mất thân phận của người trước mặt.
Khang phi cũng không để ý. Kéo tay Lục Khuynh Nương nói: "Đệ tử có thể có thành quả ngày hôm nay, còn không phải là do sư phụ người vun trồng ngày đó sao."
Hoàng thượng nói: "Khang phi nói rất đúng. Lục sư phụ không chỉ có vũ kỹ tuyệt hảo, mà tài nghệ đàn Không vừa rồi cũng

Loading...
1 2 »
Danh sách Chap

Tiết Tử

Chương 1: Xuyên không

Chương 2: Lộ diện

Chương 3: Khang phi

Chương 4: Đưa cơm

Chương 5: Hạ độc

Chương 6: Liên minh

Chương 7: Song sinh

Chương 8: Thích khách

Chương 9: Tặng lễ

Chương 10: Chuyển cơ

Chương 11: Phục vị

Chương 12: Cẩm phi

Chương 13: Theo dõi

Chương 14: Điều tra

Chương 15: Trúng độc

Chương 16: Đánh chết

Chương 17: Bóng đen

Chương 18: Viết chữ

Chương 19: Chiêu nghi

Chương 20: Lễ phục

Chương 21: Nô tài

Chương 22 :Phạt quỳ

Chương 23: Chiến tranh lạnh

Chương 24: Mảnh giấy

Chương 25: Xem bệnh

Chương 26: Trị thương

Chương 27: Hoàng hậu

Chương 28: Trang điểm

Chương 29: Yến hội

Chương 30: Liều mạng

Chương 31: Dưỡng thương

Chương 32: Cảm tạ

Chương 33: Thục phi

Chương 34: Hứa hẹn

Chương 35: Thăm bệnh

Chương 36: Mục đích

Chương 37: Phong hàn

Chương 38: Thân thế

Chương 39: Mời khách

Chương 40: Đỏ mặt

Chương 41: Tra hỏi

Chương 42: Bắt người

Chương 43: Câu đố

Chương 44: Viết chữ

Chương 45: Áo lông cáo

Chương 46: Phát hiện

Chương 47: Thủ lĩnh

Chương 48: Xuân Dương

Chương 49: Thổ lộ

Chương 50: Xảy ra chuyện

Chương 51: Cắt cử

Chương 52: Lương tri

Chương 53: Lục soát cung

Chương 54: Cáo trạng

Chương 55: Đối thực

Chương 56: Bảo kiếm

Chương 57: Lo lắng

Chương 58: Giúp đỡ

Chương 59: Nguyên do

Chương 60: Chứng cứ

Chương 61: Đối thoại

Chương 62: Dứt khoát

Chương 63: Lệnh bài

Chương 64: Phong thưởng

Chương 65: Hiến nghệ

Chương 66: Tử gián

Chương 67: Ngày trước

Chương 68: Ấm giường

Chương 69: Nữ quan

Chương 70: Giật dây

Chương 71: Mưu tính

Chương 72: Cầu viện

Chương 73: Làm chủ

Chương 74: Nhắc nhở

Chương 75: Giấu giếm

Chương 76: Bắt cung

Chương 77: Giải thoát

Chương 78: Công thẩm

Chương 79: Phản cung

Chương 80: Tình ý

Chương 81: Bạch Đào

Chương 82: Chịu hình

Chương 83: Thả người

Chương 84: Trị thương

Chương 85: Thanh tỉnh

Chương 86: Khảo nghiệm

Chương 87: Tức giận

Chương 88: Uống rượu

Chương 89: Năm mới

Chương 90: Vũ phổ

Chương 91: Thủ thương

Chương 92: Bác gân

Chương 93: Quan sát

Chương 94: Vũ đạo

Chương 95: Ngang ngược

Chương 96: Triền miên

Chương 97: Cho mượn

Chương 98: Yêu cầu

Chương 99: Giáo huấn

Chương 100: Thiên sí

Chương 101: Bí mật

Chương 102: Giảng giải

Chương 103: Mê man

Chương 104: Thức tỉnh

Chương 105: Tấn phong

Chương 106: Hiềm nghi

Chương 107: Quy hàng

Chương 108: Tổ yến

Chương 109: Như Tuyết

Chương 110: Thẩm Vấn

Chương 111: Nam Nhân

Chương 112: Bỏ Qua

Chương 113: Chuyện Riêng

Chương 114: Thiện Tâm

Chương 115: Thăm ngục

Chương 116: Nội gián

Chương 117: Thuốc bột

Chương 118: Nhận tội

Chương 119: Vây xem

Chương 120: Chăm sóc

Chương 121: Bảo hộ

Chương 122: Tấn phong

Chương 123: Muội muội

Chương 124: Vượt cấp

Chương 125: Nỗi lòng

Chương 126: Theo dõi

Chương 127: Gánh tội

Chương 128: Thẩm vấn

Chương 129: Xin tha

Chương 130: Lụa trắng

Chương 131: Nghỉ ngơi

Chương 132: Giáng cấp

Chương 133: Phản kích

Chương 134: Phế vật

Chương 135: Thuốc giải

Chương 136: Có thai

Chương 137: Nói chuyện

Chương 138: Tâm sự

Chương 139: Cổ độc

Chương 140: Thư pháp

Chương 141: Sóng lớn

Chương 142: Gây khó dễ

Chương 143: Mất kiếm

Chương 144: Soát cung

Chương 145: Chuyện xấu

Chương 146: Kháng chỉ

Chương 147: Vạch trần

Chương 148: Triêu Vân

Chương 149: Thăm bệnh

Chương 150: Trở về

Chương 151: Chuyển biến

Chương 152: Đưa thuốc

Chương 153: Tăng thuế

Chương 154: Tư chất

Chương 155: Bắt giữ

Chương 156: Thẩm vấn

Chương 157: Tìm lại

Chương 158: Vạn gia

Chương 159: Cấm túc

Chương 160: Thăm bệnh

Chương 161: Đại quyền

Chương 162: Thuyết phục

Chương 163: Thật giả

Chương 164: Sinh non

Chương 165: Phát giác

Chương 166: Mưu phản

Chương 167: Xông vào

Chương 168: Phượng ấn

Chương 169: Át chủ bài

Chương 170: Phát nổ

Chương 171: Sinh tử

Chương 172: Hành hung

Chương 173: Dàn xếp

Chương 174: Nội ứng

Chương 175: Đói bụng

Chương 176: Đi theo

Chương 177 - Chương cuối cùng: Về nhà

Loading...